Chương 897: Vụ đại án kinh thiên.
Chương 897: Vụ đại án kinh thiên.
- Hài nhi tuân mệnh.
Lúc này Tào Tháo mới bỏ qua việc phong nỏ, lão cầm tấu chương Ngự Sử Đài buộc tội lên, kỳ thật lão cũng rất hứng thú muốn xem ai buộc tội Dương Bưu và Thôi Lâm.
Tào Phi đứng bên cạnh vụng trộm nhìn chăm chú vào thay đổi sắc mặt của phụ thân y, theo lý, y không nên tự tay mang tấu chương lên cho phụ thân mình, nhưng chính Hoa Hâm đã nhắc nhở y, nếu tấu chương của Ngự Sử Đài tới tay Đổng Chiêu trước sẽ bị Đổng Chiêu lấy cớ không có thật mà giữ lại, sau đó thông báo cho Tào Thực chuẩn bị trước, cuối cùng hiệu quả sẽ giảm đi nhiều. Hơn nữa Dương Thiêm cũng là người một nhà, phụ thân cũng sẽ biết gã buộc tội cũng có liên quan, nên y trực tiếp mang đến không có gì là không tốt cả.
Tào Phi phát hiện sắc mặt phụ thân mình đã bắt đầu thay đổi, vẻ u ám buồn bã, y vụng trộm liếc thư tín trong tay lão, hẳn đến đoạn Thôi Diễm viết thư cho Dương Huấn, Tào Phi nhớ rõ trong đó viết "Thời cơ thời cơ, sẽ làm khi có biến", "biến" này chính là chỉ sau khi Tào Thực đăng quang sẽ có biến.
Tào Tháo lại mở tiếp một phong thư khác đọc, sắc mặt càng lúc càng âm trầm, cuối cùng lão cũng đọc được thư của Tào Thực viết cho Dương Bưu, nội dung trong thư khiến lão giận không kiềm được, rốt cuộc lão phẫn hận vỗ bàn mạnh một cái quát:
- Gọi Tào Thực đến cho ta.
Thị vệ chạy như bay đi, Tào Phi cẩn thận nói:
- Phụ thân, Ngự Sử Trung thừa đang đợi ở ngoài, có nên cho y vào triệu kiến không?
Tào Tháo hừ mạnh một tiếng nói:
- Phải tuyên y đến gặp ta.
Lúc này Trình Dục đứng bên cạnh ngầm thở dài, tuy rằng ông ta không biết Tào Tháo đọc thư gì nhưng y có thể cảm nhận được hẳn Tào Phi cho Thào Thực một đòn nghiêm trọng, dường như chứng cứ vô cùng xác thực, khó tránh Ngụy công giận dữ như thế, xem ra tranh đấu giữa huynh đệ đến hồi gay cấn rồi.
Trình Dục đã từng là người luôn ủng hộ Tào Phi, nhưng khi ông ta và Tào Phi kết giao sâu sắc ông ta đã dần phát hiện ra tính cách của Tào Phi có nhiều chỗ thiếu sót, lòng dạ tăm tối, tính tình bạc bẽo, dã tâm hực hực, một lòng muốn thay thế Hán triều. Nếu Tào Phi lên ngôi, Hán triều nhất định sẽ bị diệt vong, Trình Dục cũng không muốn gánh lấy tội lỗi thiên cổ này nên dần dần thoát khỏi Tào Phi, duy trì trung lập không ủng hộ Tào Phi cũng không ủng hộ Thào Thực.
Nhưng đồng thời Trình Dục cũng không nguyện nhìn Ngụy quốc bị trận tranh đấu huynh đệ mà lâm vào nội chiến, Trình Dục khuyên Tào Tháo:
- Ngụy công tuổi tác đã cao không nên nổi giận, sau khi hỏi rõ sự thật chiếu theo luật pháp mà xử trí cũng được.
Tào Tháo lại chậm rãi ngồi xuống cố khống chế tâm trạng, dù sao lão cũng là người nắm quyền lực tối cao trong thiên hạ, biết làm thế nào để điều chuyển sự tức giận của mình, lão cũng ý thức được đấy chính là hai đứa con trai tranh đấu, lúc này không thể mất đi lý trí, Tào Tháo cảm kích hướng sang gật đầu với Trình Dục, rốt cuộc cũng tỉnh táo lại.
Lúc này thị vệ dẫn Ngự Sử Trung Thừa Dương Thiêm vào nội đường, Tào Phi nháy mắt với gã, Dương Thiêm liền hiểu ý, tiến lên quỳ thi lễ:
- Vi thần Ngự Sử Trung Thừa Dương Thiêm bái kiến Ngụy Công.
Tào Tháo nhanh chóng liếc qua Tào Phi, lão nhanh chóng kịp phản ứng, phần thư buộc tội này nếu đúng thì phải do Ngự Sử Đại Phu Đổng Chiêu giao cho lão mới đúng, sao lại vượt qua Đổng Chiêu trực tiếp Ngự Sử Trung Thừa mang lên cho lão, còn thông qua tay con cả lão nữa, điều này cho thấy đứa con cả này đang cố trả thù Tam tử Tào Thực rồi.
Tào Tháo không còn tức giận nữa mà thản nhiên hỏi Dương Thiêm:
- Ngươi làm thế nào phát hiện được thư của Dương Bưu mang cho Lưu Cảnh?
Dương Thiêm cúi đầu nói:
- Khởi bẩm Ngụy Công, một tháng trước đúng lúc Đổng Đại Phu đi sứ Thành Đô, bỗng nhiên Dương Huấn cũng đến Thành Đô mà tìm vi thần, y mời vi thần hỗ trợ, nói y muốn gặp Lưu Cảnh muốn thay Dương Thái Úy đưa một phong thư cho Lưu Cảnh, nhưng vi thần không có năng lực như thế nên khéo léo chối từ. Sau đó thần nghe nói y đến đón xe ngựa Lưu Cảnh, nói được lệnh Dương Thái Úy mà đến, Lưu Cảnh liền cho y vào Hán Vương phủ, sau đó y nhanh chóng rời khỏi Thành Đô.
- Sự việc xảy ra hơn một tháng trước sao lúc này ngươi mới bẩm báo?
Tào Tháo lớn tiếng quát.
Dương Thiêm liền lạy sát đất, rưng rưng nói:
- Dù sao vi thần cũng sinh ra là người của Hoằng Nông Dương thị, Dương Thái úy chính là gia chủ thần, bán đứng gia chủ, bán đứng gia tộc, vi thần khó mà làm được, vi thần có tội, nguyện bị Ngụy công xử phạt.
Sắc mặt Tào Tháo nguội lại, hỏi tiếp:
- Vậy sao lúc này ngươi lại ra tay?
- Vi thần vì chuyện này mà đau khổ một tháng, Ngụy công lại đề bạt vi thần làm Ngự Sử Trung Thừa, nếu không thể là chính nhân, làm sao có được chính nhân, vi thần liền quyết định xử theo công lý, thế nên thần bắt đầu điều tra việc này, cũng lấy được toàn bộ lời khai của Dương Huấn. Dương Huấn vì muốn thoát thân nên mang tất cả thư tín giao cho vi thần, vi thần tuy là người của Hoằng Nông Dương thị nhưng không dám vì tư mà bỏ việc công, nguyện lấy thân chỉnh triều cương.
Tào Tháo gật gật đầu, ánh mắt lộ vẻ tán thành, mặc kệ Dương Thiêm có phải do Trưởng công tử sai khiến hay không nhưng loại quân pháp bất vị thân này đáng được tán thưởng. Bên cạnh Trình Dục lại lắc đầu, Ngụy công thực sự hồ đồ rồi, Dương Bưu không thừa nhận Dương Thiêm là tộc nhân Hoằng Nông Thị thì làm gì có quân pháp bất vị thân, rõ ràng là tìm cơ hội trả thủ, cam lòng làm chó săn. Trong lòng Trình Dục vô cùng khinh bỉ nhưng lúc này ông ta không muốn nhúng tay vào việc này.
Lúc này thị vệ báo:
- Thực công tử đã đến, đang ở ngoài đợi tiếp kiến.
Tào Tháo hừ một tiếng nói:
- Bảo hắn tiến vào.
Một lát sau, Tào Thực vội vàng đi vào, trên đường đi gã đã nghe phong phanh dường như huynh trưởng tố cáo gã, điều này khiến phụ thân giận dữ, trong lòng gã lúc này không yên vội tiến lên quỳ xuống thi lễ:
- Hài nhi Tào Thực bái kiến phụ thân.
Tào Tháo lấy bức thư Tào Thực viết cho Dương Bưu ném vào đứa con, lạnh lùng nói:
- Điều này là giả đúng không?
Tào Tháo nhìn qua phong thư, trong đầu đã tối mặt tối mày rồi, phong thư này sao có thể nằm trong tay phụ thân, trong lòng gã thống hận Dương Bưu nhưng lại không dám không thừa nhận nói:
- Đúng chính là con viết.
Tào Tháo thấy gã thừa nhận, không khỏi giận quá thành cười:
- Tốt, sau khi đăng vị sẽ tôn sùng Nho gia, dựa vào sĩ tộc phù chính Hán Đế, đứa con quý hóa của ta biết ta phạm sai lầm lớn nên phải sửa chữa vi phụ, điều này thật khiến vi phụ cảm động vô cùng, rất cảm động!
Tào Thực sợ tới mức không dám nói tiếng nào, Tào Tháo nhìn gã nửa ngày bỗng vỗ bàn rầm một tiếng hét lớn:
- Ta hiện còn chưa chết, còn chưa tới phiên ngươi tôn Nho diệt Pháp, tên nghịch tử này, ta không ngờ ngươi cấu kết với đảng phản bội phá hủy giang sơn của ta, xem như ta không có đứa con như ngươi.
Tào Tháo giận đến cực điểm, hộc ra một ngụm máu, ngửa mặt lên trời ngã quỵ xuống.
Tào Phi và Trình Dục đều sợ hãi đến ngây người, bọn họ đồng thời kịp phản ứng cùng nhau chạy đến đỡ lấy Tào Tháo:
- Phu thân!
- Ngụy Công!
Tào Thực khóc rống lên, dập đầu liên tục, máu tươi trên trán chảy ròng, Dương Thiêm bên cạnh không khỏi rét run lên từng đợt, hôm nay y mới lĩnh giáo được cuộc đấu tranh chính trị tàn khốc cỡ nào. Rõ ràng Tào Phi âm thầm cấu kết với Lưu Cảnh cuối cùng lại trở thành Tào Thực tư thông với Hán quốc, huynh đệ làm gì còn có thân tình nữa?
Đề xuất Voz: Nhà nàng ở cạnh nhà tôi