Chương 898: Thanh toán sĩ tộc.
Chương 898: Thanh toán sĩ tộc.
Một lúc lâu sau Tào Tháo mới chậm rãi tỉnh lại, lão thở dài một tiếng ngơ ngác nhìn nóc nhà, Tào Phi vội vàng nói với thị vệ:
- Còn không mau mời ngự y?
Vài tên thị vệ sợ hãi nhanh chóng chạy như bay đi, Tào Tháo khoát tay ra hiệu Tào Phi đỡ lão dậy, lão thấy Tào Thực mặt đầy máu, lòng lão đau nhói, lại thương cảm, liền vung tay nói:
- Ngươi đi xuống trước đi?
Tào Thực dập đầu khóc ròng nói:
- Tội con đáng chết vạn lần, khẩn cầu phụ thân xử phạt thật nghiêm khắc.
Trình Dục thấy Tào Thực không hiểu điều này vội tiến đến nâng đỡ Tào Thực, nhỏ giọng nói:
- Thực công tử đi xuống trước đi, không cần ở đây khiến phụ thân ngài thêm tức giận, đi nhanh đi.
Tào Thực bất đắc dĩ đành phải lui xuống, lúc này Tào Tháo cắn răng một cái hướng Dương Thiêm nói:
- Dương Trung thừa, ta ban ngươi kim bài điều binh, điều tra rõ vụ án này cho ta, bất kể là Thái úy hay Tư Không dám tư thông với địch quốc, ngươi cần phải nghiêm trị cho ta.
- Vi thần tuân lệnh Ngụy công.
Sự yên tĩnh của Nghiệp Đô bị khuấy động bởi binh lính xuất hiện trên phố, đó là hai ngàn Túc Vệ quân trực thuộc Tào Tháo võ trang đẩy đủ, học sĩ của Đại thành Tây trên đường trở nên hỗn loạn, mọi người nghiêng ngả chạy trốn bốn phía, lại bị đánh ngã trên mặt đất, tiếng ngựa hí vang vọng, tiếng gọi cha gọi mẹ, tiếng gào thét... toàn bộ những học sĩ trên đường đi cũng lâm vào cảnh hỗn loạn.
Hai ngàn binh lính quân Tào có mục tiêu rõ ràng, bao vây phủ Thái úy Dương Bưu, nhanh chóng có binh lính tiến lên phá cửa. Lúc này Dương Bưu ở trong thư phòng đang chăm chú đọc sách, lão không biết nguy hiểm đang tới gần, bỗng nhiên lão nghe được tiếng huyên náo truyền đến liền nhướng mày, không biết ai trong phủ cãi nhau ầm ĩ như thế?
Đúng lúc trong viện có người dồn dập chạy đến, Dương Bưu ngẩng đầu thấy Dương Tu thở hồng hộc nói:
- Phụ thân, có việc không tốt rồi, quân Tào bao vây phủ đệ chúng ta, có binh lính xông vào.
- Tại sao lại vây quanh phủ chúng ta?
Dương Bưu không vui hỏi.
- Con không biết, nhưng phụ thân nhanh chóng đi tránh mặt đi.
- Tránh mặt?
Dương Bưu cười lạnh một tiếng nói:
- Tại sao ta phải tránh mặt, đây là nhà của ta, đường đường là phủ đệ Thái Úy, đâu phải nhà dân mà chó mèo nào xông vào cũng được, bọn họ xông vào nhà của ta thì phải cho ta lời giải thích thích đáng.
Vừa dứt lời đã thấy nhóm binh lính vọt vào sân, vây quanh thư phòng, hai mươi mấy tên lính vọt vào thư phòng vây cha con Dương thị. Cầm đầu là một gã Nha tướng tiến lên trước nói:
- Chúng ta phụng mệnh bắt giữ cha con Dương thị, mời các ngươi theo chúng ta, không cần phản kháng vô ích.
- Là ai muốn bắt ta?
Dương Bưu lạnh lùng hỏi.
Lúc này Dương Thiêm đi tới khom người thi lễ, đưa kim bài nói:
- Khởi bẩm Thái úy, đây là lệnh của Ngụy công, Thái úy thông đồng với địch, Ngụy Công giao trách nhiệm cho Ngự Sử Đài điều tra việc này, xin Thái Úy và Đức Tổ đi theo Ngự Sử Đài đi, chúng ta phải làm cho đúng phép tắc hỏi một vài câu.
- Hóa ra là ngươi.
Dương Bưu lập tức hiểu ra, Dương Thiêm là người của Tào Phi, việc này đương nhiên do Tào Phi ra tay với lão rồi, trong lòng Dương Bưu cũng có chút hoảng sợ, lão lớn tiếng quát to:
- Ta muốn gặp Ngụy Công.
- Sẽ cho Thái Úy có cơ hội gặp Ngụy Công nhưng không phải lúc này, lúc này mời Thái Úy theo Ngự Sử Đài chúng ta.
- Ngươi tính toán dễ ăn vậy sao?
Bỗng nhiên Dương Tu giận dữ, y bước nhanh ra ngoài tìm Tào Thực để cầu cứu, Dương Thiêm nháy mắt cho Nha tướng, Nha tướng hiểu ý chạy theo sau Dương Tu dùng cán kiếm nhắm gáy y đập một phát, Dương Tu kêu thảm một tiếng ngã nhào ra đất.
Dương Bưu thất kinh vội hô lớn:
- Không được làm ẩu.
Dương Thiêm lạnh lùng nói:
- Nếu Thái Úy phối hợp với chúng ta, chúng ta sẽ không làm tổn thương hắn.
- Được rồi.
Dương Bưu đành bất đắc dĩ thở dài nói:
- Ta đi theo các ngươi.
Lão tiến lên đỡ con trai dậy, bọn lính bao vây xung quanh đi ra phía cửa phủ đi ra ngoài, bên ngoài cửa phủ đã có một chiếc xe ngựa ngừng đợi sẵn, Dương Bưu và Dương Tu lên xe, xe ngựa nhanh chóng phóng về phía thiên lao.
Đồng thời trong thời gian Dương Bưu bị bắt, Thôi phủ cũng có hơn một ngàn binh lính xâm nhập mang Tư Không Thôi Lâm và Thôi Diễm ra khỏi phủ, áp giải về hướng thiên lao.
Tin tức Dương Bưu và Thôi Lâm đồng thời bị bắt lập tức lan ra toàn thành, bách quan và dân chúng Nghiệp Đô đều bàn luận việc này. Dù sao Dương Bưu và Thôi Lâm cũng là lãnh tụ của sĩ tộc phương Bắc, hai người bọn họ bị bắt, rất nhiều người đều có thể cảm nhận được sĩ tộc phương Bắc sắp sửa gặp phải cơn bão tố thanh trừ rồi.
.....
Trước cung Đồng Tước, Tào Thực đã quỳ suốt một buổi sáng, vì cứu Dương Tu, cứu sĩ tộc phương Bắc ủng hộ gã, gã liều lĩnh quỳ nơi này cầu xin phụ thân bỏ qua cho cha con Dương Bưu, bỏ qua cho huynh đệ Thôi thị, ít nhất có thể xử nhẹ đi cũng được. Nhưng lúc này Tào Tháo không còn sủng ái gã nên lão không gặp mặt, có viết thư lão cũng không trả lời.
Tào Thực quỳ một buổi sáng cảm thấy toàn thân đau đớn, đầu choáng váng, mắt hoa cả lên đã khó có thể duy trì được, nhưng so với sự mệt mỏi của thân thể trong nội tâm tuyệt vọng càng làm cho gã thống khổ hơn. Lúc này một gã hoạn quan chạy vào đỡ Tào Thực dậy nhỏ giọng nói vào tai gã:
- Phu nhân nói công tử nên đứng lên, không cần quỳ nữa.
Có lẽ mẫu thân gã không đành lòng để gã chịu khổ, sống mũi Tào Thực cay cay, nhỏ giọng hỏi:
- Mẫu thân ta nói gì?
- Phu nhân nói Dương Thái Úy tư thông với địch quốc chứng cớ vô cùng xác thực, công tử không nên tiếp tục biện giải vô ích, còn nếu công tử có nguyện vọng gì thì nên đi tìm Trình quân sư.
Tào Thực yên lặng gật đầu, gã vốn định lấy tình phụ nghĩa để đổi lấy sự nhượng bộ của phụ thân nhưng xem ra không có hiệu quả, chỉ còn có thể đi tìm Trình Dục hỗ trợ, hoạn quan nhắc nhở đúng tâm tư của gã, gã thở dài nói:
- Ngươi hãy chuyển lại cho mẫu thân ta, cảm ơn sự quan tâm của người nhưng làm người không thể vô nghĩa, cha con Dương thị dù có làm gì không phải, nhưng dù họ ủng hộ ta một ngày ta cũng phải có nghĩa vụ cứu họ.
Hoạn quan cười khổ một tiếng dìu gã lên xe ngựa, nói:
- Công tử đi nhanh đi.
Tào Thực chỉ bảo phu xe:
- Đến phủ đệ Trình quân sư.
Xe ngựa nhanh chóng chạy đi hướng phủ đệ Trình Dục, xe ngựa chạy nhanh một mạch, không bao lâu liền tới trước cửa phủ Trình Dục, đúng lúc gặp được con cả Trình Dục là Trình Vũ đang hồi phủ. Trình Vũ khoảng chừng bốn mươi tuổi đảm nhiệm chức Tham quân, là văn chức quan quân của quân Tào, y nhận ra xe ngựa cho Tào Thực liền đón cười nói:
- Là Thực công tử sao?
Tào Thực mở cửa xuống xe chắp tay nói:
- Đường đột tới chơi không biết có lệnh tôn ở trong phủ không?
Trình Vũ nhìn sắc trời một chút, gật đầu nói:
- Mỗi trưa phụ thân đều trở về nhà nghỉ ngơi một lát, Thực công tử mời vào phủ, ta đi bẩm báo phụ thân.
Mặc dù Tào Thực biết lúc này đến chơi là quấy rầy giấc nghỉ trưa của Trình Dục nhưng y không có cách nào, đành phải thất lễ mà đi theo Trình Vũ vào trong phủ.
Lúc này Trình Dục vừa mới dùng song bữa cơm trưa đang ngồi trong thư phòng uống trà, lão mặc kệ chính vụ thế nào, chỉ hiệp trợ Tào Tháo tham mưu giải quyết những việc quân cơ đại sự, mỗi buổi sáng lão đi vòng Nghiệp cung lấy tin tình báo mới nhất sau đó trở về phủ, ngủ trưa một canh giờ sau đó viết báo cáo phân tích tình hình cho Tào Tháo.
Hôm nay Trình Dục nhận được tin Hán quốc ở Hán Trung và Ba Thục điều hai trăm ngàn dân phu, cũng thuyên chuyển ba vạn chiếc trâu gỗ, điều này khiến Trình Dục ý thức được quân Hán bắt đầu cuộc chiến chống Tạp Hồ rồi. Theo giờ giấc của quân Hán, từ lúc bắt đầu chuẩn bị chiến tranh ba tháng sau đó là cuộc chiến bùng nổ, lúc này là cuối tháng hai, hơn như vậy chậm nhất đầu tháng sáu là quân Hán dụng binh với Tạp Hồ rồi.
Đang trầm tư suy nghĩ, bên ngoài vang lên tiếng bước chân, âm thanh Trình Vũ vang lên:
- Phụ thân đang nghỉ ngơi sao?
- Có chuyện gì?
Trình Dục hỏi.
- Khởi bẩm phụ thân, Thực công tử khẩn cấp cầu kiến phụ thân, hiện đang chờ ở nhà khách.
Không ngờ Tào Thực lại đến đây, khóe miệng Trình Dục lộ ra nụ cười khổ, lão đương nhiên biết được Tào Thực tìm lão có chuyện gì, nhất định nhờ lão chuyện của hai nhà Dương Thôi rồi. Sáng nay lão nghe nói Tào Thực quỳ gối trước Đồng Tước cung, hẳn không có hiệu quả cho nên gã mới đến tìm lão.
Trình Dục thật sự không muốn sẽ tham dự vào việc này, lão biết rõ vấn đề ở nơi nào. Tuy rằng Tào Tháo lấy cớ tư thông với địch quốc mà bắt giữ bọn họ nhưng trên thực tế sĩ tộc phương Bắc ủng hộ Lưu Cảnh sớm muộn cũng công khai bí mật, qua nhiều năm như vậy Tào Tháo đều mắt nhắm mắt mở, không có khả năng lúc này lại bỏ qua.
Nguyên nhân khiến Tào Tháo tức giận căn bản do Dương Bưu và sĩ tộc muốn lợi dụng Tào Thực để thực thi chủ trương chính trị của họ, cổ động Tào Thực tôn sùng Nho đạo giúp đỡ sĩ tộc, điều này không nghi ngờ chính nhằm vào hàn môn pháp gia và hai đại quốc sách cơ bản dương Ngụy ức Hán của Tào Tháo, điều này không nghi ngờ gì chính nguyên căn khiến Tào Tháo tức giận, cuối cùng cũng không nhịn được.
Lúc trước Tào Tháo dùng cách tặng nhân sâm ngàn năm và mười con heo để cảnh báo Dương Bưu, nhưng Dương Bưu chỉ yên phận một chút sau đó lại không chịu đứng yên, lúc này không ngờ lại rơi vào trên người Tào Thực, vậy làm ôn Tào Tháo có thể tha thứ cho bọn họ.
Chỉ có điều trong chính trị Tào Thực vẫn còn quá non, đấu sao lại huynh trưởng Tào Phi của gã. Hiển nhiên chuyện này do một tay Tào Phi bày ra, trong đó điều mấu chốt chính là đề bạt Dương Thiêm làm Ngự Sử Trung thừa, đó chính là con đao sắc bén của Tào Phi, lại bắt được đám người Dương Bưu mà không mất chút gì. Ra một đòn đã thành công, trên danh nghĩa là đả thương sĩ tộc phương Bắc, nhưng trên thực tế là nhằm vào Tào Thực.
Tin tưởng sau chuyện này Tào Thực sẽ hoàn toàn mất đi sự tín nhiệm của phụ thân, cơ hội kế thừa phụ thân của gã cũng thấp hơn. Trình Dục tuy không thích gì Tào Phi nhưng lão không thể không thừa nhận Tào Phi là người có thủ đoạn chính trị cực kỳ cao minh, có thể nắm được điểm yếu của Tào Tháo.
Chỉ có điều Tào Thực đến đây Trình Dục không tiếp gã cũng không được, chỉ bất đắc dĩ đành nói:
- Mời Thực công tử ngồi tạm, ta tức khắc ra liền.
Trình Dục đứng lên thay đổi trang phục, sau đó thong thả đi ra Quý Khách Đường.
Trong Quý Khách Đường, Tào Thực đứng ngồi không yên chờ đợi Trình Dục. Trình Dục là hy vọng duy nhất của gã, nếu Trình Dục không giúp được gã thì gã thật sự không cứu được cha con Dương thị rồi. Người ủng hộ dựa dẫm vào gã lại có kết cục như thế, sau này ai còn dám ủng hộ Tào Thực gã nữa, Tào Thực biết rõ điều này đối với gã quan trọng thế nào.
Lúc này từ xa nghe tiếng cười sang sảng của Trình Dục:
- Để Thực công tử đợi lâu rồi.
Tào Thực cuống quít đứng dậy tiếp đón, thi lễ thật sâu:
- Tào Thực đến đây đường đột, quấy rầy sự nghỉ ngơi của quân sư.
Trình Dục khoát tay nói:
- Đã đến rồi thì ngồi xuống, Thực công tử không cần áy náy, mời ngồi.
Trong lòng Tào Thực cảm kích vô cùng, lại thi lễ liền ngồi xuống, gã thở dài nói:
- Quân sư nói vậy có lẽ cũng đoán được mục đích đến đây của ta, ta khẩn cầu Trình quân sư thay ta hướng phụ thân cầu xin sự tha thứ cho cha con Dương thị, ân đức của quân sư Tào Thực vô cùng cảm kích.
Trình Dục uống một ngụm trà, nheo mắt lại chậm rãi nói:
- Ta có thể thay công tử mà cầu xin cho cha con Dương thị, tuy nhiên lão phu có một lời mong công tử suy nghĩ kỹ.
Đề xuất Voz: Gái ở cạnh nhà