Chương 904: Tiêu Quan bị chiếm
Chương 904: Tiêu Quan bị chiếm
Quân Hán đột phá ở Ngõa Đình Quan, nhưng chủ lực quân Hán lại đang ở Mộc Hiệp Quan ngoài hai mươi mấy dặm. Mục đích của quân Hán rất đơn giản, đó là đoạt lấy Tiêu Quan. Nhưng điều kiện tiên quyết để đoạt được Tiêu Quan là phải đánh tan người Ô Hoàn chiếm ở khu vực Tiêu Quan, mà Mộc Hiệp Quan chính là cứ điểm của người Ô Hoàn.
Quân Hán đã Đàn Tranh Hiệp, tiến vào trấn Na Thành trong bồn địa. Dân chúng ở trấn Na Thành đã bỏ trốn không còn một ai, trong tiểu trấn chất đầy tử thi. Đã trải qua bảy tám ngày, thời tiết khá nóng bức, trong không khí tràn ngập mùi thối gay mũi. Tiểu trấn đã không thể có người đến ở nữa. Vì đề phòng ôn dịch xảy ra, Lưu Cảnh hạ lệnh cho một mồi lửa thiêu rụi trấn Na Thành. Lửa cháy hừng hực nuốt chửng tiểu trấn, lủa bốc lên trên không trung đến hơn mười trượng, khói đặc cuồn cuộn bay lên trời.
Lưu Cảnh đứng trên một sườn núi nhỏ, chăm chú nhìn ngọn lửa đang thiêu đốt. Ánh mắt của hắn lại ném về những ngọn núi cao sừng sững. Trường Thành vắt ngang, uốn lượn giữa những ngọn núi kia, một lỗ hổng giữa ngọn núi lớn chính là Mộc Hiệp Quan trứ danh. Lúc này, Giả Hủ chậm rãi đi lên trước cười nói:
- Ngọn lửa này có lẽ sẽ thiêu đốt ý chí chiến đấu của người Ô Hoàn hầu như không còn.
Lưu Cảnh khẽ lắc đầu:
- Dựa vào ngọn lửa này vẫn chưa đủ, vẫn phải cần đến sự phối hợp từ phía Ngõa Đình Quan. Ta hy vọng bọn họ không làm ta thất vọng.
- Bọn họ đều là tướng sỹ thân kinh bách chiến, sẽ không khiến cho Điện Hạ thất vọng, nhưng ngược lại, người Ô Hoàn có lẽ sẽ khiến cho Điện Hạ thất vọng rồi.
- Tại sao?
Lưu Cảnh quay đầu lại, nhìn chăm chú vào Giả Hủ.
Giả Hủ cười rồi giải thích:
- Nếu Biên Thứ thật sự có thành ý cầu hòa, y phải đích thân đến tạ tội với Điện Hạ trước khi đại quân của chúng ta tiến vào Đạn Tranh Hiệp, khôi phục lại chức Hộ Ô Hoàn Giáo Úy như trước đây. Thế thì, chúng ta có thể dùng cái giá nhỏ nhất để đoạt lấy Tiêu Quan và quận An Định.
Lưu Cảnh lại chăm chú nhìn về phía núi xa một hồi, thản nhiên nói:
- Nói thật, ta không hy vọng bọn họ đầu hàng, hiện tại Hộ Ô Hoàn Giáo Úy của triều Hán xem ra hoàn toàn là một sai lầm. Để cho người Hồ tự trị, kết quả cuối cùng chính là người Hồ cát cứ. Xu thế hiện tại đã quá rõ ràng rồi. Nhược bằng ta không quan tâm đến, lại trải qua thêm mấy mươi năm, Ngũ Hồ sẽ kiến quốc. Khi đó, muốn chinh phục bọn chúng liền trở nên khó khăn. Cho nên, ta muốn lợi dụng cơ hội lần này, dùng thiết và huyết để chinh phục bọn chúng, đánh cho bọn chúng hoàn toàn tan tác, dung nhập vào trong người Hán.
Giả Hủ trầm ngâm một lát, liền nói:
- Ô Hoàn và Khương Đê có lẽ là còn có thể, nhưng Hung Nô thì chắc là không được. Dù sao căn cơ của bọn chúng trên thảo nguyên phía nam Âm Sơn, nhiều nhất cũng chỉ đánh tan bọn chúng, ép bọn chúng lui về thảo nguyên.
- Trước tiên cứ đi bước đầu đã!
Lưu Cảnh hít sâu một hơi. Lúc này, hắn thấy một tên binh sỹ báo tin đang cùng với thị vệ đứng ở một nơi cách đấy không xa, liền hỏi:
- Bên phía Ngõa Đình Quan có tin tức gì không?
Binh sỹ báo tin chính là do Lưu Chính phái đến, y vội vàng tiến lên quỳ một gối thi lễ, nói:
- Khởi bẩm Điện Hạ, Lưu tướng quân đã đoạt được Ngõa Đình Quan và thành Ngõa Đình. Mã Đại tướng quân dẫn năm ngàn kỵ binh xuất quan đi về phía bắc. Vương Bình tướng quân thì dẫn ba ngàn Man binh men theo Trường Thành bắc thượng, tùy thời mà chuẩn bị đoạt lấy Mộc Hiệp Quan.
- Tình hình thương vong thế nào?
Lưu Cảnh lại truy hỏi.
- Hồi bẩm Điện Hạ, Ưng Kích Quân hy sinh sáu người, bị thương hai mươi mốt người, đều xảy ra khi tấn công Ngõa Đình Quan.mà thành Ngõa Đình lại không gặp bất kỳ sự chống cự nào. Binh sỹ Ô Hoàn trong thành thấy thành quan đã mất, liền bỏ thành chạy trốn, quân ta tổng cộng diệt địch hơn ba trăm người, bắt được gần tám trăm hàng quân.
Lưu Cảnh gật gật đầu, trận chiến này đánh rất đẹp, nên mới có sự cách biệt về thương vong như thế. Hắn lại cười nói với Giả Hủ:
- Quân sư, bỗng nhiên ta có một ý tưởng, có lẽ chúng ta không cần phải dừng chân ở Tiêu Quan, vẫn có thể tiếp tục bắc thượng.
Giả Hủ trầm tư một hồi, rồi nói:
- Sở dĩ có sự cách biệt về thương vong, một mặt dĩ nhiên là vì Ưng Kích Quân là tinh nhuệ của quân Hán, mặt khác cũng có liên quan đến việc người Ô Hoàn không có sở trường đánh công thủ thành trì. Nếu người Ô Hoàn dùng kỵ binh ngênh chiến với chúng ta, thì tình hình sẽ khác. Xin Điện Hạ đừng nóng lòng, vẫn nên thận trọng bước từng bước.
- Quân sư nói rất đúng, ta đã hơi nóng nảy rồi.
Lưu Cảnh tiếp nhận lời khuyên của Giả Hủ. Trong lòng hắn thầm trù tính về thời gian, Vương Bình chỉ huy Man binh hẳn là giờ đã tiếp cận được Mộc Hiệp Quan, hắn lo lắng Vương Bình thất bại, liền quay đầu ra lệnh:
- Lệnh cho Ngô Ban đến gặp ta!
Ngô Ban thống soái năm ngàn trọng thuẫn nỏ quân, có lợi thế trong chi viện. Một lát sau, Ngô Ban chạy đến như bay, ôm quyền thi lễ:
- Tham kiến Điện Hạ!
Lưu Cảnh ra lệnh:
- Ngươi dẫn năm ngàn trọng thuẫn nỏ quân tiền về Mộc Hiệp Quan, chi viện cho Vương Bình tướng quân, không được sai sót!
- Ty chức tuân mệnh!
Ngô Ban lui xuống, y lập tức chỉ huy năm ngàn trọng thuẫn nỏ quân, từ đường nhỏ vòng qua trấn Na Thành, hăng hái tiền về phía Mộc Hiệp Quan.
Quân Hán đã chiêu mộ được tám ngàn Man binh, bọn họ cực kỳ am hiểu chiến đấu vùng núi. Nhưng phần lớn thời gian, bọn họ chủ yếu đảm nhận nhiệm vụ của binh sỹ hậu cần, phụ trách thao tác mộc ngưu vận chuyển lương thực trên đường núi, mà tham dự tác chiến chỉ có một lần, đó là khi đánh với Khương binh ở Hà Tây, dưới sự chỉ huy của Vương Bình, đánh một trận kịch liệt với Khương binh.
Hôm nay là lần thứ hai bọn họ trực tiếp tham dự tác chiến, cùng là do Vương Bình chỉ hủy. Ba ngàn Man binh gánh vác trọng trách đoạt lấy Mộc Hiệp Quan. Sau khi chiếm lĩnh được Ngõa Đình Quan, Vương Bình liền dẫn quân men theo Trường Thành bắc thượng, đi hơn hai mươi dặm đến Mộc Hiệp Quan.
Đoạn Trường Thành này là do nước Tần xây dựng vào thời Chiến Quốc, chủ yếu phòng ngự Tây Nhung xâm lấn Quan Trung. Trải qua sự ăn mòn của của năm tháng, gần năm trăm năm từ thời hậu kỳ Chiến Quốc đến thời hai triều Tần Hán, Trường Thành đã cũ nát lắm rồi. Đoạn Trường Thành dài mười mấy dặm ở giữa đã sập xuống, đội quân phải hành quân trên sườn núi vừa dốc vừa gập ghềnh khúc khuỷu.
Mà lúc này, đặc điểm am hiểu tác chiến vùng núi của các binh sỹ Man tộc liền được thể hiện ra một cách vô cùng nhuần nhuyễn. Bọn họ đi nhanh một mạch, như giẫm trên đất bằng. Lúc trời vừa sáng, ba ngàn quân mà Vương Bình chỉ huy đã đến Mộc Hiệp Quan. Đội quân nằm rạp người phía sau một bãi đá lởm chởm, hành quân về phía trước thêm hai dặm thì sẽ đến đoạn đầu của Trường Thành. Nhưng quân địch bất ngờ đi đến, chỉ thấy ở đằng xa cách đó chừng mấy dặm, một đội quân Ô Hoàn hơn hai ngàn người men theo Trường Thành nhanh chóng đi về phía bên này.
Vương Binh thoáng suy nghĩ, lập tức đoán được hướng đi của đội quân này, hẳn là tiếp viện cho Ngõa Đình Quan. Đêm qua lửa hiệu ở thành Ngõa Đình đã được đốt lên, hiển nhiên là bên phía Mộc Hiệp Quan đã nhận được tin tức. Bọn họ không thiện hành quân đêm, nên đợi đến sau khi trời sáng mới vội vàng đến tiếp viện.
Quân địch càng lúc càng gần, Vương Bình khoát tay về phía sau, ra hiệu cho các binh sỹ không được nóng nảy. Đợi quân địch tiến vào vùng núi, y lại thấp giọng nói với Phó tướng Cốt Đóa:
- Ngươi hãy dẫn theo một ngàn huynh đệ đi vòng qua triền núi, cắt đứt đường lui của bọn họ.
Cốt Đóa gật gật đầu, lui xuống phát tay ra lệnh:
- Doanh thứ nhất đi theo ta!
Y chỉ huy một ngàn binh sỹ nhanh chóng chạy về phía chân núi, đánh một vòng lớn đi ra phía sau lưng quân địch, còn Vương Bình thì kiên nhẫn chờ đợi quân địch đến gần. Hai ngàn binh sỹ Man tộc dưới trướng y đều giương cung lắp tên, vận sức chờ phát động.
Đội quân này quả thật là do Xích Ninh phái đến tiếp viện Ngõa Đình Quan. Tuy rằng đêm qua trên thành Ngõa Đình xuất hiện lửa hiệu, nhưng quan thành lại không có lửa hiệu. Điều này khiến cho Xích Ninh vô cùng hoang mạng. Chỉ có thể có hai khả năng, hoặc là Ngõa Đình Quan bị quân Hán lấy thế sét đánh không kịp bưng tai mà tóm gọn, quân trên quan thành không kịp châm lửa hiệu, hoặc là quân Hán công phía Lục Bàn Quan ở phía nam, từ đường Quan Ngoại vòng đến, tấn công thành Ngõa Đình ở Quan Ngoại.
Nhưng bất kể là khả năng nào, quân Ô Hoàn đều không có cách nào hành quân trong màn đêm, đêm tối đến độ đưa tay không thấy rõ năm ngón. Chủ yếu chính là vì mười mấy dặm đường ngăn trở, bọn họ chỉ có thể chờ đến sau khi trời bắt đầu sáng mới xuất phát đi Ngõa Đình Quan. Nhưng bọn họ lại không ngờ, nửa đường sẽ giáp mặt với quân Hán đang bắc thượng.
Hai ngàn quân Ô Hoàn đã rời khỏi đoạn đầu của Trường Thành, đang hành quân qua đám đá lởm chởm một cách gian nan. Đúng lúc này, binh sỹ ở tiền phương bỗng trở nên rối loạn, bọn họ phát hiện quân địch nấp trong đám đá kia. Chỉ nghe thấy một tràng tiếng mõ vang lên, quan Hán Man tộc giương cung bắn, mấy ngàn mũi tên bay về phía binh sỹ Ô Hoàn đứng dày đặc. Binh sỹ Man tộc phần lớn là xuất thân từ thợ săn, tiễn pháp tinh chuẩn, lại chịu sự huấn luyện nghiêm khắc của quân Hán, cộng với cung tên chất lượng thượng thừa của quân Hán đã giúp cho bọn họn như hổ thêm cánh. Một trận loạn tiễn bắn qua, binh sỹ Ô Hoàn tử thương mấy trăm người, lập tức trở nên đại loạn.
Bọn họ đều quay đầu lui về phía sau, nhưng phía sau lại có một đội quân của địch đánh tới, cắt đứt đường lui của bọn họ. Vương Binh thấy Cốt Đóa đã dẫn quân đuổi đến, liền hét to một tiếng:
- Giết lên nào!
Hai ngàn Man binh hò hét vang trời, múa chiến đao và trường mâu xông vào đám binh sỹ Ô Hoàn. Song phương chiến đấu kịch liệt trên đám loạn thạch.
Trên thành Mộc Hiệp Quan, Xích Ninh ngơ ngác nhìn về phía đám khói đằng xa, đã lan đến bầu trời của Mộc Hiệp Quan, che lấp đi tia nắng mặt trời của buổi sáng sớm. Trên bầu trời những đám mây màu nâu đen lượn lờ, dường như ngày tận thế sắp diễn ra. Tất cả binh sỹ Ô Hoàn đều sợ hãi, bọn họ vốn dĩ là kỵ binh tung hoành trên đồng bằng, giờ lại như chim ưng sa xuống đất, đứng trên quan thành ngăn cản quân Hán bắc thượng.
Xích Ninh cúi đầu thở dài, gã không ngừng phân binh đi cứu Ngõa Đình Quan, khiến cho quân phòng thủ Mộc Hiệp Quan đã không còn đến ba ngàn người. Một khi chủ lực quân Hán đánh tới với quy mô lớn, gã có thể ngăn cản được sao?
Lúc này, một tên binh sỹ vội vã chạy đến bẩm báo:
- Bẩm báo Thiếu tù trưởng, quân đội của chúng thuộc hạ đi chi viện cho Ngõa Đình Quan gặp phải tập kích của quân địch, thương vong thảm trọng, sắp chống đỡ không được nữa rồi.
Xích Ninh giật bắn người, quay đầu nhìn về phía nam, đoạn tường Trường Thành cách nơi này chỉ có năm sáu dặm đường, nếu như đội quân của mình bại trận, há chẳng phải là quân Hán sẽ lập tức đánh tới. Trong lúc lòng gã loạn như ma, thì có binh sỹ chỉ xuống dưới thành hô to:
- Mau nhìn, quân địch đến rồi!
Xích Ninh cũng nhìn thấy, dưới chân núi có một đội quân Hán mấy ngàn người đang nhanh chóng đi về phía bên này, đã càng lúc càng gần, rõ ràng là đến tiếp viện quân Hán dắp đánh tới đầu thành. Trong lòng Xích Ninh lo sợ từng đợt, bị tiêu diệt gọn gàng, nên bắt đầu nảy sinh ý thoái lui. Gã lập tức hô to với tả hữu:
- Chuẩn bị rút lui!
Sỹ khí của binh sỹ Ô Hoàn đã hạ thấp, sớm đã chờ đợi mệnh lệnh này. Mặc dù Xích Ninh chỉ nói là "Chuẩn bị rút lui", nhưng mấy ngàn binh sỹ Ô Hoàn trên đầu thành đều lũ lượt đi xuống dưới thành, chạy về phía thành Dương Mã ở Quan Ngoại. Gần vạn con chiến mã đều được nuôi ở trong thành Dương Mã.
Không đến thời gian một chung trà, gần ba ngàn binh sỹ rút lui quá nửa. Binh sỹ trên đầu thành đã không còn đến ngàn người, đám binh sỹ hô to:
- Thiếu tù trưởng, mau rút lui đi! Mọi người đều đi cả rồi.
Lúc này, trên tường thành phía nam xuất hiện vô số đào binh, có đến mấy trăm người. Đây chính là tàn quân Ô Hoàn bị đội quân của Vương Bình đánh tan. Ba ngàn binh sỹ Man tộc hô to, đánh úp quan thành. Cùng lúc đó, năm ngàn trọng thuẫn nỏ binh do Ngô Ban chỉ huy cũng đánh đến dưới quan thành, vô số nỏ quân đang ngắm về phía quan thành.
Đám thân binh khẩn trương, mấy người xông lên kéo gã, nhưng không đợi thân binh lôi đi, Xích Ninh đã xoay người chạy xuống dưới thành. Kỳ thực gã hiểu rõ hơn bất kỳ ai, nếu còn không rút lui, gã sẽ không còn cơ hội nữa.
Chỉ có điều, Xích Ninh nằm mơ cũng không ngờ, năm ngàn kỵ binh quân Hán đã bao vây phía ngoài quan thành, triển khai quân trận trên khoảng đất trống, cầm mâu giơ lên. Bọn họ đã cắt đứt con đường rút lui về phía bắc của binh sỹ Ô Hoàn.
Đề xuất Voz: Vị tình đầu