Chương 905: Dã tâm của Hung Nô
Chương 905: Dã tâm của Hung Nô
Dưới sự chỉ huy của Tù trưởng Biên Thứ, mấy vạn phụ nữ, trẻ con và người già yếu của tộc Ô Hoàn xếp thành đội ngũ thật dài rút về phía bắc. Mục đích của bọn họ là huyện Tam Thủy cách đó ba trăm năm mươi dặm, nơi đó cũng là một huyện thành còn nằm trong sự khống chế của người Ô Hoàn.
Mặc dù đường xá không phải là xa xôi, nhưng tốc độ hành quân của bọn họ chậm rãi vô cùng. Ngựa dùng để vận chuyển vật dụng, người già nâng đỡ nhau, phụ nữ ôm con, trong đó còn có bầy dê lẫn vào, gian nan bắc hành. Đã tám ngày bọn họ vẫn chưa đến huyện Tam Thủy, mọi người đều đã mệt không chịu nổi.
Mấy vạn người ngồi trên bãi đất trống nghỉ ngơi. Trong lòng Biên Thứ lại có chút lo lắng. Hai ngày trước, lão đã phái binh sỹ đi huyện Tam Thủy trước để sắp xếp nơi ăn chốn ở, nhưng đến giờ tên binh sỹ lại không hồi âm, khiến cho trong lòng lão có một loại bất an khó hiểu. Lẽ nào bên phía huyện Tam Thủy đã xảy ra chuyện gì rồi sao?
Lo lắng duy nhất của Biên Thứ là người Hung Nô. Mấy vạn người già, phụ nữ, trẻ con này di tản, không có binh sỹ bảo hộ. Đối với người Hung Nô mà nói, chính là bầy dê không được nhốt kỹ. Người Hung Nô mưu đồ bọn họ đã lâu, cơ hội này người Hung Nô sao lại bỏ qua cơ chứ?
Trong lòng Biên Thứ có chút hối hận, lão không nên rút lui về huyện Tam Thủy, mà phải lui về Thượng Quận. Tuy rằng quan hệ của lão với Lỗ Tích cũng không tốt lắm, nhưng dù sao cũng là người đồng tộc. Nhiều lắm thì Lỗ Tích cũng chỉ có thái độ lãnh đạm một chút, chứ không ăn tươi nuốt sống bọn họ.
Nhưng việc đã đến nước này, hối hận cũng vô dụng, Biên Thứ chỉ có thể nghĩ theo hướng tốt. Dù sao thì hàng năm bọn họ phải tiến công cho Hung Nô năm vạn con dê. Người Hung Nô nhìn phần dê tiến cống đó, cũng sẽ không làm khó lão. Hơn nữa, nha trướng Hung Nô ở Xa Diện Trạch ngoài ngàn dặm. Cho dù Lưu Khứ Ti nhận được tin tức, cũng chưa chắc có thể đuổi đến kịp.
Quan trọng hơn là trưởng tử Ô Huyền của Biên Thứ làm thị vệ bên cạnh Lưu Khứ Ti, xét về điểm này, Lưu Khứ Ti cũng nên không làm điều gì quá đáng. Nghĩ vậy, tảng đá lớn trong lòng Biên Thứ mới được buông nhẹ xuống.
- Tù trưởng, phía bắc có quân đội đang đến!
Có tên binh sỹ bỗng nhiên quát to lên.
Biên Thứ giật mình, đứng dậy quay mặt nhìn về hướng bắc, chỉ thấy một đám đen xuất hiện trên đất trống cách đó mười dặm về phía bắc, che trời phủ đất, có đến mấy vạn kỵ binh. Biên Thứ lập tức như rơi vào hố băng, điều lão lo lắng nhất rốt cục cũng đã xảy ra, kỵ binh Hung Nô vẫn kịp lúc đuổi đến. Đây cũng chả phải là đến chi viện cho lão. Bọn họ là con sói của thảo nguyên, nếu bị họ nuốt lấy, đến xương cũng sẽ không nhả ra. Người già, phụ nữ, trẻ con trong đội ngũ cũng trở nên khẩn trương, tất cả đều đứng dậy, không ít thiếu phụ ôm con thấp giọng khóc.
Lúc này, một đội kỵ binh Hung Nô đã nhanh chóng phi đến, tên binh sỹ dẫn đầu cầm lệnh tiễn hô to:
- Biên Thứ tù trưởng có ở đây không?
Biên Thứ liền tiến lên hành lễ:
- Ta ở đây!
- Hữu Hiền Vương đã đến, ngài lập tức đến gặp Hiền Vương.
Biên Thứ thầm thở ra một hơi, nhưng lại không dám không đi, đành phải trở mình lên ngựa, dẫn mười mấy thị vệ đi theo tên kỵ binh nọ phi về phía bắc.
Hữu Hiền Vương Lưu Khứ Ti chỉ huy tám vạn quân Hung Nô đến không phải là ngẫu nhiên. Quân Hán điều binh quy mô lớn ở Quan Trung, khiến cho Lưu Khứ Ti cảnh giác. Mà lúc bấy giờ, Ô Huyền đã nhận được cảnh báo từ diều hâu của người trong tộc gửi đến, Lưu Khứ Ti mới biết tin tức quân hán bắc thượng. Y lập tức đích thân dẫn tám vạn đại quân hỏa tốc nam hạ, ngăn chặn quân Hán binh phạt tái thượng (tái thượng là vùng biên giới).
Kỵ binh Hung Nô đã tạm dừng hành động, dựng lên một tòa đại trướng rộng khoảng hai mẫu trên bãi đất trống. Trong đại trướng, Lưu Khứ Ti đang khoanh tay đi qua đi lại. Năm nay y đã ngoài bốn mươi, thân hình tầm trung, đầu to, có một chùm râu rậm dài, đôi mắt nhỏ như lóe tinh quang, có vẻ linh hoạt, sắc bén như đao.
Lưu Khứ Ti đã tham gia cuộc chiến tranh bá của các chư hầu ở Trung Nguyên, có thể nói lưu loát tiếng Hán, cũng hết sức quen thuộc với đám người Viên Thiệu, Tào Tháo. Kiến An nguyên niên, y còn tham gia bình định loạn Lý Thôi, vì có công hộ giá Hán Đế mà được ban cho họ Lưu, phong làm Trấn Bắc Tướng Quân.
Lưu Khứ Ti cũng từng suy xét đến việc tham dự vào cuộc chiến tranh bá Trung Nguyên, nhưng bởi vì Tào Tháo thống nhất phương bắc. Y và Tả Hiền Vương Lưu Báo đều bị Tào Tháo đánh bại, cuối cùng đã vứt bỏ ý định tiến quân Trung Nguyên, trở về giữ Quan Nội Hà Sóc, củng cố phạm vi thế lực hai mươi mấy năm của Hung Nô.
Bởi vì Tào Tháo trường kỳ tác chiến với phương nam, nên dần dần có một giao ước ngầm với người Hung Nô. Phía đông lấy Thái Nguyên làm ranh giới, còn phía tây lấy Lục Bàn Sơn làm ranh giới. Phía bắc ranh giới này là thuộc về phạm vi thế lực của Hung Nô. Còn phía nam là phạm vi thế lực của Tào Tháo. Gần mười năm trôi qua, hai bên trước giờ vẫn không vượt tuyến, Lưu Khứ Ti cũng chấp nhận kiểu phân chia thế lực như thế này.
Nhưng cùng với việc thế lực phương nam bành trướng lên phía bắc, quân Hán đã mở đầu phá vỡ sự cân bằng của thế lực Hồ Hán ở Hà Tây, Lưu Khứ Ti liền cảm thấy được sự uy hiếp. Hiện giờ quân Hán rốt cục đã xuất binh theo Tiêu Quan đạo, điều này khiến cho tâm tình của Lưu Khứ Ti không khỏi trở nên căng thẳng.
- Xem ra người Ô Hoàn không đáng tin cậy!
Lưu Khứ Ti ngẩng đầu nhìn đỉnh trướng rồi lẩm bẩm.
Mưu sỹ Lý Lệnh của Lưu Khứ Ti cười nói:
- Nếu như Hiền Vương muốn nhân cơ hội này thâu tóm Ô Hoàn, ty chức lại cảm thấy bây giờ vẫn chưa phải lúc.
Lý Lệnh là cháu của mưu sỹ Lý Nho của Đổng Trác năm đó. Sau khi Lý Thôi bị Tào Tháo đánh bại, Lý Nho liền bỏ chạy về Thượng Quận, ẩn cư nơi đồng quê. Năm ngoái, Lưu Khứ Ti nghe ngóng được tin tức, liền đích thân đến cửa để thỉnh cầu, nhưng Lý Nho lại đi xa, không rõ tung tích, chỉ gặp được Lý Lệnh có tài nhưng không gặp thời. Tuy là hiến mưu cho dị tộc nhưng Lý Lệnh không kìm nổi sự hấp dẫn của việc làm chủ mưu, cuối cùng đã nhận lời trở thành mưu sỹ của Lưu Khứ Ti.
Gã giúp đỡ Lưu Khứ Ti bày kế, xử lý nội chính, giúp cho thế lực của Lưu Khứ Ti cường đại lên từng ngày, đã dần có thể đương cự với Tả Hiền Vương Lưu Báo. Quả thật là Lý Lệnh hiểu Lưu Khứ Ti, nghe nói người Ô Hoàn không đáng tin cậy, gã liền biết được Lưu Khứ Ti đang chú ý đến người Ô Hoàn. Mấy vạn người già, phụ nữ, trẻ con này đang ở trước mắt bọn họ, đương nhiên là Lưu Khứ Ti sẽ không bỏ qua cơ hội này.
Tuy nhiên, Lý lệnh không tán thành Lưu Khứ Ti thâu tóm thế lực của Biên Thứ, gã thấy Lưu Khứ Ti nhìn mình với vẻ mặt nghi ngờ, liền khuyên nhủ:
- Kỳ thực nuốt chửng Biên Thứ không khó, nhưng hậu quả lại rất nghiêm trọng, Hiền Vương đã cân nhắc đến cảm thụ của Ô Hoàn Vương chưa?
Lưu Khứ Ti lập tức hiểu ý của Lý Lệnh, y chần chừ một hồi, rồi nói:
- Ý ngươi là Lỗ Tích sẽ đầu hàng quân Hán?
Lý Lệnh gật gật đầu:
- Môi hở thì răng lạnh, nhược bằng Hiền Vương muốn nuốt lấy bộ tộc của Biên Thứ, Lỗ Tích sẽ cho rằng Hung Nô mới là đại địch của người Ô Hoàn. Nếu Lưu Cảnh lại nhân cơ hội lôi kéo, Ô Hoàn nhất định sẽ vì vậy mà đầu hàng quân Hán. Hiền Vương đã vì cái nhỏ mà mất cái lớn rồi, chẳng bằng cứ chờ đợi, đợi Lỗ Tích bị quân Hán đánh bại, chúng ta lại lấy cớ cứu viện Ô Hoàn, nhấc tay một cái thâu tóm người Ô Hoàn. Lúc đó, không phải chỉ có mấy vạn người già, phụ nữ, trẻ con nữa.
Lưu Khứ Ti cúi đầu trầm tư thật lâu, rồi lại nói:
- Vạn nhất Lỗ Tích và Biên Thứ không chiến mà hàng, há chẳng phải là ta không thu hoạch được gì sao?
Lý Lệnh cười ha ha:
- Lúc trước Hiền Vương lo lắng Ô Hoàn và Tào Tháo âm thầm qua lại, mới giữ con trai của Biên Thứ là Ô Huyền, con trai của Lỗ Tích là Thi Lợi ở bên cạnh làm tin. Hiện tại hai người bọn chúng đều nằm trong tay của Hiền Vương, còn cần phải lo lắng người Ô Hoàn đầu hàng sao? Hơn nữa, thứ tử Xích Ninh của Biên Thứ hiếu chiến, hắn cũng sẽ cổ động người Ô Hoàn đánh nhau với quân Hán. Nếu Hiền Vương vẫn cảm thấy lo lắng, còn có thể phái một viên Đại tướng đi viện trợ Lỗ Tích. Danh nghĩa là viện trợ, nhưng trên thực tế lại là giám sát. Thế thì tuyệt đối không có sai sót nữa.
Lưu Khứ Ti rốt cuộc cũng đã quyết định:
- Ta nghe theo lời của tiên sinh, phái trưởng tử Lưu Mãnh dẫn một vạn quân đi viện trợ Lỗ Tích, buộc hắn phải chống đỡ quân Hán bắc thượng.
Y lập tức nói với tả hữu:
- Bảo Lưu Mãnh đến gặp ta!
Một tên thân binh tất tả chạy đi. Lúc này, một tên thân binh khác lại đi đến trước trướng bẩm báo:
- Khởi bẩm Hiền Vương, Biên Thứ cầu kiến.
Lưu Khứ Ti vốn muốn nhốt Biên Thứ lại, nhân cơ hội mà cướp đoạt phụ nữ và trẻ con của lão. Nhưng thời khắc này, y đã đổi ý, liền nói:
- Dẫn vào đây!
Biên Thứ vội vã đi vào đại trướng, Lưu Khứ Ti nở nụ cười nghênh đón, ôm chặt lấy Biên Thứ.
- Có thể nhìn thấy Tù trưởng bình an, lòng ta cũng an ủi!
Biên Thứ rơi lệ nói:
- Thanh niên cường tráng của Ô Hoàn chống đỡ Lưu Cảnh bắc chinh ở Tiêu Quan, phụ nữ và trẻ con di chuyển qua đây, mong Hiền Vương thương xót.
- Ta chính là đến chi viện cho các ngươi, yên tâm đi! Ta sẽ hộ tống các ngươi đến nơi an toàn, không biết Tù trưởng muốn đi đâu? Đi Xa Diên Trạch hay là sao?
Xa Diên Trạch là sào huyệt của người Hung Nô, đi vào đó như dê đi vào miệng cọp, Biên Thứ nào dám đi, lão liền nói:
- Chúng ta tính đi huyện Tam Thủy, hoặc là đi Thượng Quận, hội hợp với Ô Hoàn Vương.
- Huyện Tam Thủy cũ nát, đến sói cũng không phòng được, sao có thể kháng cự được sự tiến công của quân Hán. Đừng đi nơi đó, đi Thượng Quận thì được. Ta sẽ sai trưởng tử Lưu mãnh dẫn quân hộ vệ các ngươi đi, sau đó ta đích thân dẫn quân nam hạ, chiến đấu với quân Hán.
Biên Thứ mừng rỡ, không ngờ Hung Nô không nuốt mất phụ nữ và trẻ con, quả thật là một niềm vui ngoài ý muốn. Lão vội vàng thi lễ, nói:
- Hết thảy đều nghe theo sự sắp xếp của Hiền Vương.
Lưu Khứ Ti cười âm hiểm, nói với trưởng tử Lưu Mãnh ở bên cạnh:
- Con dẫn một vạn dũng sỹ của bộ lạc Độc Cô hộ tống người Ô Hoàn đi Thượng Quận đến chỗ Lỗ Tích. Sau đó con cứ ở lại Thượng Quận, hiệp trợ người Ô Hoàn chống lại quân Hán bắc thượng, đã nghe chưa?
Lưu Mãnh không biết làm sao, đành phải khom người nói:
- Con biết rồi!
Buổi chiều, Lưu Mãnh chỉ huy một vạn kỵ binh hộ vệ mấy vạn người già, phụ nữ, trẻ con người Ô Hoàn bắt đầu rút lui về hướng đông, đi về phía Thượng Quận cách đó mấy trăm dặm, còn Lưu Khứ Ti thì chỉ huy mấy vạn kỵ binh tiếp tục xuôi nam, nhưng lần này y chậm rãi hành quân. Y không thật sự muốn quyết chiến với quân Hán, mà đứng ngoài nhìn cuộc chiến của quân Hán và người Ô Hoàn, sau đó tùy thời cơ mà hành động. Hai ngày sau, Lưu Khứ Ti dẫn quân đến một bãi đất trống cách Tiêu Quan khoảng hơn trăm dặm, đóng đại doanh ở đây.
Lúc Xích Ninh dẫn mấy ngàn quân Ô Hoàn rút lui về phía bắc thì liên tục gặp phải sự truy cản của kỵ binh quân Hán, hao binh quá nửa, cuối cùng chỉ còn hơn một ngàn người chạy thoát khỏi sự truy kích của quân Hán trở về, đi theo sau Xích Ninh như chó chết chủ, chạy về phía Thượng Quận.
Quân Hán lập tức chiếm lĩnh Tiêu Quan, bắt được hơn bốn ngàn binh sỹ Ô Hoàn, chiến mã gần vạn con, dê bò hơn mười vạn, đồng thời lại chiếm được huyện Cao Bình. Nhưng quân Hán lại không tiếp tục bắc tiến nữa, mà sửa chữa cường hóa phòng ngự của Tiêu Quan.
Lưu Cảnh tiếp nhận lời khuyên của Giả Hủ, thận trọng từng bước, đánh chắc thắng chắc, còn phái ra mấy mươi tiểu đội thám báo đi về phía bắc thăm dò tin tức. Dù sao kẻ địch cường đại nhất của Tái Bắc không phải là Ô Hoàn, mà là Hung Nô thực lực mạnh mẽ, còn có người Khương và người Đê như một con rắn độc đang chiếm cứ quận Bắc Địa, quân Hán không được có nửa điểm sơ suất.
Bởi vì quân Hán đã phát động chiến dịch đoạt Tiêu Quan, nên đã sản sinh ra sức ảnh hưởng cực kỳ lớn đối với dân chúng vùng lân cận. Hơn hai ngàn hộ dân Hán và người Ô Hoàn Hán hóa lấy nông canh làm kế sinh nhai không theo Biên Thứ rút về phía bắc, mà lựa chọn ở lại.
Nhưng đám mây chiến tranh u ám đã bao trùm lấy Quan Nội. Người Hán và người Ô Hoàn Hán hóa lũ lượt kéo đến Tiêu Quan, mỗi ngày đều có một số lượng lớn dân chúng dìu già dắt trẻ tiến vào Tiêu Quan, chạy nạn vào Quan Trung.
Lưu Cảnh khoanh tay đứng trên quan thành, nhìn dòng người tỵ nạn đang trốn vào Quan Trung kéo dài không dứt. Trong lòng hắn có một dự cảm chẳng lành, cực kỳ có khả năng là người Hung Nô đã ra tay. Lúc này, một đội kỵ binh thám báo từ phương bắc vội vàng chạy đến dưới thành hô to:
- Khởi bẩm Điện Hạ, đã phát hiện địch tình của người Hung Nô!
Đề xuất Tiên Hiệp: Trọng Sinh Thường Ngày Tu Tiên