Chương 913: Kì binh xuất kích.
Chương 913: Kì binh xuất kích.
Một lát, thị vệ dẫn một lão giả trên dưới sáu mươi tuổi tiến vào, lão tiến lên quỳ xuống thi lễ:
- Tiểu dân Ban Đức, bái kiến Hán vương điện hạ!
Giả Hủ ở một bên giới thiệu, nói:
- Vị Ban Đức lão nhân này, vốn cũng là một tù trưởng của bộ lạc Ô Hoàn. Mấy năm trước bộ lạc của lão toàn bộ chuyển thành nông canh, sinh sống ở huyện Điêu Âm, vì không chịu nổi thuế má trầm trọng của người Hung Nô, lão liền suất lĩnh tộc nhân dời vào Quan Trung, được an trí ở ở huyện An Định, lão rất quen thuộc tình hình của Lạc Thủy.
Lưu Cảnh gật gật đầu, tiến lên nâng lão dậy cười nói:
- Đối với dân du mục chuyển thành nông canh ta luôn luôn là vô cùng hoan nghênh, không cần đa lễ, xin đứng lên!
Ban Đức có vẻ rất kích động, lão lại xung phong nhận việc nói:
- Ta rất quen thuộc với đại tù trưởng Ô Hoàn Lỗ Tích, tiểu dân nguyện ý thay điện hạ đi khuyên bảo tù trưởng về hàng nước Hán.
- Chuyện này cũng không cần phải gấp, tuy nhiên ta muốn biết, sau khi các ngươi chuyển thành nông canh, vẫn duy trì cách sống của bộ lạc du mục từ trước sao?
Đây là vấn đề Lưu Cảnh cảm thấy hứng thú nhất, cho tới bây giờ, hắn tiếp xúc với không ít dân tộc du mục chuyển thành dân tộc nông canh, nhưng đều không ngoại lệ, đều là bị quan phủ cưỡng ép an trí, đối với dân tộc du mục tự nguyện chuyển thành nông canh, Lưu Cảnh vẫn là lần đầu tiên gặp được, tràn ngập tò mò đối với cuộc sống trước mắt của bọn họ.
Ban Đức cười khổ một tiếng nói:
- Cách sống nông canh và du mục là hoàn toàn bất đồng, không đơn giản như định cư và di cư, mới một năm thời gian, biến hóa rất lớn, mấu chốt là từng nhà càng thêm coi trọng đối với lợi ích của bản thân, nhất là người trẻ tuổi, cũng không nguyện lấy thêm ra tài vật phụng dưỡng trưởng lão bộ lạc. Phần lớn người trẻ tuổi còn sửa lại họ của dân tộc Hán, học tập nói Hán ngữ. Kỳ thật tù trưởng như ta đây cũng chỉ là danh nghĩa, hiện tại ta chỉ là một tộc trưởng, chỉ có thể quản thúc đến con cháu của huynh đệ ta.
Lưu Cảnh gật gật đầu, điều đó và ý nghĩ của hắn cơ bản ăn khớp, phương thức sản xuất thay đổi, cách sống và văn hóa tất nhiên đều sẽ cải biến, Hán hóa không thể tránh né, bộ lạc thích ứng chế độ sinh hoạt du mục sẽ tự nhiên giải thể tiêu vong, hơn nữa người trẻ tuổi càng muốn nhận văn hóa Hán. Tuy nhiên hắn cũng thật không ngờ, mới một năm thời gian, biến hóa lại lớn như vậy, nhưng nghĩ đi nghĩ lại, bọn họ đã chuyển thành nông canh đã nhiều năm rồi, hẳn là đã sớm có biến hóa.
Lúc này, Giả Hủ lại nhắc nhở Lưu Cảnh:
- Điện hạ không muốn hỏi một chút tình hình của Lạc Thủy sao?
Một câu nhắc nhở Lưu Cảnh, hắn hiện tại lo lắng nhất chính là kỵ binh Ô Hoàn có thể theo Lạc Xuyên Đạo thẳng hướng Quan Trung hay không, hắn liền hỏi:
- Hiện nay Lỗ Tích đã tập kết binh lực, lão trượng cho là gã sẽ xuôi nam theo bờ Lạc Thủy, tiến vào Quan Trung sao?
Ban Đức cúi đầu suy nghĩ một chút nói:
- Lỗ Tích có ý tưởng tấn công Quan Trung hay không ta không biết, tuy nhiên bây giờ là tháng sáu, đúng là thời kỳ nước lên của Lạc Thủy, lòng sông đã chứa đầy nước. Hơn nữa phía bắc Nghi Vân Cốc có một đoạn lộ trình ước chừng ba mươi dặm, tên là eo sông Bạch Mã, nơi đó dòng nước chảy xiết, hai bên là vách đá dựng đứng, núi cao cách trở, căn bản không có đường có thể đi, trừ phi bọn họ đi bè da dê xuôi nam, nếu không bọn họ chỉ có thể đợi tới mùa đông.
- Mùa đông có thể đi bộ xuôi nam?
Lưu Cảnh lại truy vấn.
- Mùa đông Lạc Thủy kết băng, đương nhiên có thể theo trên mặt băng xuôi nam, kỳ thật sau khi tháng tám nhập thu, nước sông dần dần cạn đi, thì đã có thể dọc theo lòng sông xuôi nam, không hề cần đi bè da dê.
Lưu Cảnh khoanh tay đi qua đi lại, nghe ý tứ của vị lão nhân này, chỉ là bởi vì một đoạn dòng nước chảy xiết eo sông Bạch Mã mà không thể xuôi nam, nhưng nếu người Ô Hoàn sử dụng bè da dê lớn, là có thể đưa nhân mã tiến vào Quan Trung, vẫn có uy hiếp nhất định.
Lúc này, Ban Đức lại thật cẩn thận nói:
- Điện hạ, tiểu dân cũng không cho rằng người Ô Hoàn sẽ tiến binh Quan Trung.
- Vì sao?
Lưu Cảnh nhìn lão một cái hỏi.
- Bởi vì người Ô Hoàn không có dã tâm tiến binh Quan Trung, chưa từng có tiền lệ. Mấy trăm năm qua, người Ô Hoàn sinh hoạt dưới bóng ma Hung Nô, vì sinh tồn mà giãy dụa, chưa bao giờ nghĩ tới muốn tiến quân Trung Nguyên.
Lưu Cảnh đương nhiên tin tưởng người Ô Hoàn không có loại dã tâm này, nhưng nếu như là dưới sự cưỡng bức của người Hung Nô, thì cũng khó nói.
Hắn cũng không nói toạc, liền gật gật đầu cười nói:
- Đa tạ lão trượng giải thích nghi hoặc, ta sẽ hết sức trợ giúp người Ô Hoàn thoát khỏi vòng ckhống chế của người Hung Nô, hy vọng lão trượng ở tạm mấy ngày, có lẽ ta còn chỗ cần đến lão trượng.
Ban Đức vô cùng cảm kích, quỳ xuống dập đầu, chậm rãi lui xuống, Lưu Cảnh lập tức nói với Pháp Chính:
- Lập tức truyền lệnh quân Hán dẫn mười ngàn quân Bắc thượng theo bờ Lạc Thủy, hạ trại tại một chỗ thích hợp ở Vân Cốc, bảo bọn họ cần phải kéo xích sắt ở trên mặt sông Lan Giang.
Pháp Chính lập tức đi viết quân lệnh, lúc này, Lưu Cảnh lại hỏi Giả Hủ:
- Quân sư cảm thấy ta nên chủ động xuất kích nghênh chiến kỵ binh Ô Hoàn, hay là nên phòng bị Hung Nô, bế quan bất chiến?
Giả Hủ cười cười nói:
- Vấn đề này rất vi diệu, cũng rất khó trả lời. Ta nói có thể xuất kích, cũng nói không thể xuất kích, mấu chốt ngay tại Lưu Khứ Ti. Nếu chúng ta có thể kéo trụ Hung Nô, như vậy là chúng ta có thể toàn lực tiến công Ô Hoàn.
Lưu Cảnh trầm tư một lát, lãnh đạm nói:
- Nếu muốn bám trụ Hung Nô, tốt nhất đó là xuất kỳ binh!
Vị trí của Xa Diên Hải ở vào phía bắc Trường Thành, phía nam Hà Sáo bên trong hoang mạc mờ mịt, hơn mười nhánh sông rót vào, cuối cùng tạo thành một hồ nước ngọt sóng sánh, nó và Cư Diên Hải được xưng là hai viên minh châu sáng nhất Tái Bắc. Thời Hán triều, ở phía đông bờ nam Xa Diên Thủy từng có huyện Xa Diên, bởi vì Hung Nô xâm lấn, thị trấn đã bị bỏ hoang.
Bốn phía Xa Diên Hải bị sa mạc và thảo nguyên phức tạp vây quanh, ven bờ hơn mười dặm là màu xanh của hoa cỏ, cỏ nuôi súc vật tốt tươi, bãi cỏ mênh mông và nguồn nước sung túc khiến nơi này trở thành nơi bộ lạc của Lưu Khứ Ti trải qua mùa đông, mùa hè bọn họ bình thường đều trở về bình nguyên Hà Sáo.
Nhưng năm nay lại không giống năm ngoái, bởi vì thanh tráng đều theo Lưu Khứ Ti xuôi nam, hơn mười vạn phụ nữ và trẻ em cũng vốn không dời về Hà Sáo, mà là ở lại tại Xa Diên Hải, không ngừng cung cấp đại lượng dê bò cho tướng sĩ tiền phương.
Trưa hôm nay, ở một cánh rừng bên cạnh cách Xa Diên Hải ước chừng hai trăm dặm, một chi kỵ binh ba nghìn người đang hăng hái lao nhanh theo hướng bắc, chi kỵ binh này do Mã Đại suất lĩnh, kỵ binh lệ thuộc trực tiếp vào Lưu Cảnh. Trải qua năm sáu ngày tu dưỡng và bổ sung binh lính, bọn họ lại lần nữa ra đi, phụng lệnh Lưu Cảnh, kỳ binh tập kích Xa Diên Hải, sào huyệt của Lưu Khứ Ti.
Lúc này, kỵ binh đã chạy tới cuối rừng rậm, một gã quân hầu quen thuộc địa hình nói với Mã Đại:
- Tướng quân, nghỉ ngơi một chút đi! Lại đi theo hướng bắc chính là hoang mạc dài hai mươi dặm rồi.
Mã Đại ghìm chặt chiến mã, gặp cách đó không xa có một sông nhỏ, liền hạ lệnh:
- Đi tới bờ sông nghỉ ngơi!
Bọn lính đều quay đầu ngựa lại, chạy tới sông nhỏ cách đó không xa. Một lát, người đến khiến sông nhỏ ồn ào, náo nhiệt dị thường. Nhân mã uống thoải mái nước sông trong suốt ngọt lành này. Nước sông lạnh lẽo, ở giữa mùa hè nóng bức quả thực giống như thiên đường, không ít binh lính đều nhảy xuống sông.
Mã Đại cũng xoay người xuống ngựa, tìm một bụi cỏ ngồi xuống, một tên binh lính múc một bình nước đưa cho y, Mã Đại uống vài ngụm nước, đánh giá một chút địa hình bốn phía, phương bắc mơ hồ có thể thấy được dãy núi thật lớn, chỗ gần là sa mạc trắng loá, ở ánh mặt trời bắn thẳng đến xuống, nhiệt khí lưu động, giống hệt hỏa lò.
Y nhướn mày, hỏi quân hầu dẫn đường Lý Dục:
- Chẳng lẽ nhất định phải đi qua sa mạc sao? Không có đường tắt nào khác?
Lý Dục có phụ thân là thương nhân, từ nhỏ y theo phụ thân nhiều lần đi tới đi lui giữa thảo nguyên và Quan Trung, vô cùng quen thuộc đối với địa hình bên này, y cười cười nói:
- Dãy núi phía xa kia tên là Bạch Vu Sơn, trên núi có xây dựng Trường Thành, từ nơi này đến Bạch Vu Sơn ước chừng hai mươi dặm, một đường đều là hoang mạc, cũng có một chút thực vật xanh, nhưng đại bộ phận là sa mạc. Qua Bạch Vu Sơn chính là thảo nguyên, lại đi theo hướng bắc năm mươi dặm là tới Xa Diên Hải, mùa hè đi một đoạn đường chân núi hoang quả thật rất thống khổ. Tuy nhiên ta biết một lục lộ khác, là một đồng cỏ ước chừng một dặm, nối thẳng qua Sơn Hạp Cốc, người Hung Nô xuôi nam tất đi đường này.
Mã Đại mừng rỡ:
- Lục lộ này ở nơi nào?
Lý Dục chỉ về phía đông:
- Đi theo bờ sông nhỏ này theo hướng đông vài dặm liền đến!
Mã Đại uống nhanh thêm mấy ngụm nước lạnh, thời tiết nóng biến mất, y hạ lệnh:
- Nửa canh giờ nghỉ ngơi sau xuất phát!
......
Kỵ binh quân Hán đi vội theo hướng tây vài dặm, đã dần dần tới cái gọi là Lục Lộ, quả thật danh xứng với thực, ở chung quanh một mảnh sa mạc nóng cháy, một khối lục địa màu xanh rộng cả dặm hiện lên có vẻ vô cùng đột ngột, cũng vô cùng đẹp mắt, tựa như một tấm thảm màu xanh lục, nối thẳng tới Bạch Vu Sơn phía xa.
Đúng lúc này, hai gã thám báo chạy gấp tới, ôm quyền bẩm báo với Mã Đại:
- Khởi bẩm tướng quân, tại thung lũng phía trước phát hiện đội tiếp tế tiếp viện người Hung Nô, chỉ là bầy cừu hơn vạn con.
Mã Đại và phó tướng Lãnh Bao nhìn nhau, Mã Đại vội hỏi:
- Có bao nhiêu quân đội hộ vệ?
- Người cũng không nhiều lắm, ngoại trừ mấy chục người dân chăn nuôi, kỵ binh hộ vệ chỉ có khoảng ba trăm người.
- Ít kỵ binh như vậy?
Mã Đại khẽ cau mày, ít kỵ binh như vậy có thể làm cái gì.
Lúc này, quan dẫn đường Lý Dục cười nói:
- Mã Tướng quân có điều không biết, nơi này kỵ binh hộ vệ không phải phòng chúng ta tập kích, mà là dùng để phòng sói. Bầy cừu nhiều như vậy, ban đêm nhất định sẽ dẫn tới rất nhiều sói hoang, nhưng sói hoang tuy nhiều, ba trăm kỵ binh cũng đủ rồi.
Mã Đại lúc này mới chợt hiểu, kỳ thật y cũng biết, ở Hà Tây cũng cần phòng sói giống vậy, chỉ có điều y ở quân Hán nhiều năm, thói quen phòng sói của người Hồ Hà Tây như y nhất thời có chút quên mất.
Trong mắt Lãnh Bao có một loại hưng phấn không che dấu được, gã xoa tay nói:
- Chỉ có ba trăm người, chúng ta hoàn toàn có thể diệt cùng lúc, không lưu người sống.
Mã Đại suy nghĩ một chút nói:
- Kỳ thật không cần tiêu diệt, chặn đường về ở phía bắc, để ra thông đạo phía nam, làm cho bọn họ đi về phía Lưu Khứ Ti báo tin, bức Lưu Khứ Ti rút lui về phía bắc, không phải mục đích của chúng ta đã đạt sao?
Lãnh Bao vỗ trán, nhịn không được bật cười:
- Ta thật sự là hồ đồ rồi, chúng ta chính là muốn khiến Lưu Khứ Ti biết nguy hiểm, còn toàn diệt làm cái gì?
Mã Đại gật gật đầu:
- Việc này không nên chậm trễ, chúng ta lập tức hành động.
Lúc này y chia ra ba đường, lệnh Lý Dục dẫn năm trăm người thủ khe sâu, phòng ngừa người Hung Nô trốn về Xa Diên Trạch báo tin. Còn lại hai nghìn năm trăm người chia binh làm hai đường, Mã Đại dẫn một đội theo phương hướng đông bắc mà tiến công, Lãnh Bao dẫn một đội tiến công từ hướng tây bắc, hai mặt giáp công đội tiếp tế tiếp viện người Hung Nô.
Bố trí xong, Mã Đại trở mình lên ngựa, lớn tiếng ra lệnh:
- Các huynh đệ ra sức một chút, buổi tối có thể ăn no một bữa thịt dê nướng.
......
----------oOo----------
Đề xuất Tiên Hiệp: Đại Phụng Đả Canh Nhân [Dịch]