Chương 912: Tin tức về Ô Hoàn..
Chương 912: Tin tức về Ô Hoàn..
Nửa tháng sau khi quân Hán chiếm lĩnh Tiêu Quan, thành trấn đó bắt đầu xây dựng lại, thành trấn đã bị đốt thành đất trống, sau đó quân Hán chôn hài cốt sâu xuống đất, rửa sạch đống hoang tàn, bắt đầu xây dựng từng tòa kho hàng thật lớn. Khoảng cách từ thành trấn tới Mộc Hạp Quan ước chừng bảy dặm, cách Ngõa Đình Quan cũng không đến mười dặm, vị trí chiến lược vô cùng trọng yếu.
Hơn nữa nơi này là một mảnh bồn địa bên trong Lục Bàn Sơn, đất đai bồn địa phì nhiêu, nguồn nước sung túc, hoàn toàn có thể biến nơi này thành đồng ruộng quân khẩn. Mặt khác, tại thành trấn hoang tàn kia, Lưu Cảnh quyết định xây dựng một tòa quân thành giống như ở Kỳ Sơn Đạo, dùng để cất chứa lương thực và quân tư, trở thành căn cứ bảo đảm hậu cần cho Tiêu Quan.
Ngoài ra, quân Hán lại điều động hai vạn binh lính, tu sửa đoạn Trường Thành giữa Ngõa Đình Quan và Mộc Hạp Quan bị sụp xuống, kiến lập nên một thông đạo đi nhanh giữa ba quan. Tuy rằng mục tiêu chiến lược của quân Hán là đẩy mạnh biên giới lên hướng bắc, đoạt lại thổ địa quan nội bị Hung Nô, Ô Hoàn và đám dân tộc du mục chiếm lĩnh, nhưng xây dựng một tường phòng ngự Quan Trung vững chắc, đối với việc giữ gìn Quan Trung cùng với an toàn của Trường An thì có vẻ quan trọng hơn nữa.
Nhưng tăng cường kiến thiết phòng ngự cũng không phải là việc cấp bách của quân Hán. Đối với quân Hán mà nói, tích cực chuẩn bị cho cuộc đại chiến sắp bùng nổ mới là việc đặc biệt nặng nề của quân Hán, từ khi Tham quân Tần Mật đi sứ Ô Hoàn thất bại, cũng có nghĩa là cánh cửa chiêu hàng Ô Hoàn đã đóng lại, cuộc tranh giành ích lợi đã trở nên gay gắt, chiến tranh là không thể tránh né.
Đống hoang tàn ngoài thành trấn, Lưu Cảnh và hơn mười người tướng lĩnh cao cấp đang thị sát đám lính dọn dẹp đống phế tích ở trấn nhỏ, nhưng cái bọn họ quan tâm không phải là đống phế tích này, mà là việc sử dụng khối thổ địa này. Cho dù các tướng lĩnh đều nhất trí ủng hộ xây dựng quân thành, nhưng Pháp Chính vẫn chủ trương gắng sức thực hiện quân dân cùng làm.
- Điện hạ nên biết, Tiêu Quan không chỉ là pháo đài quân sự, đồng thời cũng là con đường tơ lụa trọng yếu nhất biên tái, thương đội từ Quan Trung tới, chí ít có ba phần là từ Tiêu Quan biên cương xa xôi. Từ trước kia, thành trấn buôn bán vô cùng phồn thịnh, cũng là được nhờ sự giúp đỡ của các thương đội lui tới. Thương đội từ phía đông đến, trải qua eo sông Đạn Tranh nhấp nhô gập ghềnh, nhân mã đều đã mỏi mệt không chịu nổi, lúc này bọn họ cần nghỉ ngơi và tiếp tế tiếp viện, thành trấn kia chính là chỗ nghỉ ngơi tốt nhất, nếu biến thành trọng trấn quân sự, mà không suy xét dân dụng, điều này bất lợi đối với thương đội từ biên cương xa xôi, xin điện hạ suy nghĩ kỹ.
Pháp Chính vừa dứt lời, Trương Nhậm bên cạnh liền kiên quyết phản đối nói:
- Yếu địa quân sự, sao lại cho thương nhân pha tạp tùy ý tiến vào? Trong quân thành, lấy kho tích trữ làm chính, chứa đựng lượng lớn lương thực, cỏ khô và vật tư quân sự, thương nhân lui tới không ngừng, cực dễ dàng bị gian tế lẫn lộn vào trong thành. Một khi gian tế đốt lửa ở trong thành, hậu quả thiết tưởng không chịu nổi, ty chức kiên quyết phản đối quân dân lưỡng dụng.
Lời Trương Nhậm nói khơi dậy phần đông tướng lĩnh đồng tình, mọi người đều đồng ý, Lưu Cảnh cười cười nói:
- Đề nghị của Pháp quân sư cũng có đạo lý, Trương tướng quân phản đối cũng không sai, nhưng ta tin tưởng hẳn là có biện pháp giải quyết.
Lưu Cảnh chỉ ra hai chỗ ngã ba phía trước cười nói:
- Chỗ lối rẽ có một cái lối nhỏ cũng có thể nối thẳng tới Mộc Hạp Quan, đường nhỏ kia ta đã đi qua, có vẻ cũng bằng phẳng, chỉ là khá hẹp, có thể lệnh cho binh lính mở rộng, rồi đầm chặt mặt đất, xây dựng cầu mới, liền biến thành một thương đạo rất tốt. Sau đó ở chỗ rẽ lại xây dựng một cái trấn nhỏ, đem lữ xá, cửa hàng, tửu quán và điếm nghỉ ngơi tiếp tế tiếp viện an trí ở trấn mới trên. Sau khi thương nhân nghỉ ngơi tiếp tế tiếp viện, liền trực tiếp đi theo thương đạo tới Mộc Hạp Quan, cũng không cần lại đi tới quân thành. Như vậy vừa có thể đảm bảo quân thành an toàn, cũng có thể đảm bảo thẳng đường thương đạo, mọi người nghĩ như thế nào?
Pháp Chính gật gật đầu:
- Đây là phương án tốt nhất, vi thần hoàn toàn đồng ý.
- Ý kiến của các ngươi thì sao?
Lưu Cảnh lại quay đầu lại hỏi hơn mười người tướng lĩnh.
Trương Nhậm khom người nói:
- Ty chức không có ý kiến, nhưng hy vọng xây dựng một chỗ trạm gác ở trên đồi cao, phòng ngừa thương nhân đi nhầm vào quân thành.
Lưu Cảnh mỉm cười, nói với Trương Nhậm:
- Xây dựng tháp canh ở trên đồi cao là nhất định rồi, nhưng chưa chắc là vì phòng ngừa thương nhân đi nhầm vào quân thành, Trương tướng quân quá lo rồi.
Mọi người cũng cười theo, đúng lúc này, từ xa một đội kỵ binh quân Hán chạy tới, một lát chạy tới trước mắt, kỵ binh dẫn đầu ôm quyền nói:
- Khởi bẩm điện hạ, đội vật tư Trường An đã đến!
Lưu Cảnh khum tay che nắng trên mắt nhìn lại, thấy xa xa xuất hiện một đường dài màu xám, dài chừng hơn mười dặm, hắn mừng rỡ trong lòng, cười nói với các tướng:
- Vật tư tiếp tế tiếp viện của chúng ta tới rồi, đi xem một chút!
Hắn phóng ngựa lên đón, mọi người cũng đều giục ngựa, đi theo Lưu Cảnh chạy tới hướng đội vận chuyển vật tư.
Việc tiếp tế tiếp viện quân tư của quân Hán đều thông qua hai đường thuỷ bộ. Trước đó do thuyền hàng chở dọc theo Kính Thủy, vận chuyển một lượng lớn vật tư đến huyện Kính Dương, lấy huyện Kính Dương làm trung chuyển, lại dùng xe súc vật kéo và trâu gỗ vận chuyển vật tư đến ngoài Tiêu Quan một trăm năm mươi dặm.
Chi đội vận chuyển này có quy mô khổng lồ, do mười lăm ngàn chiếc xe súc vật kéo và sáu ngàn trâu gỗ tạo thành, hơn hai vạn người tham gia vận chuyển, mặt khác còn có hai ngàn kỵ binh tham gia hộ vệ, vận chuyển đại lượng lương thực vật tư tới tiền tuyến Tiêu Quan.
Chi đội vận chuyển hậu cần này do Tư mã quân Hán là Lý Nghiêm toàn quyền phụ trách, Lý Nghiêm nguyên là Thái thú quận Võ Đô, đương nhiệm Tư mã quân Hán, thống lĩnh hậu cần vật tư quân Hán, chức quan trong quân Hán lớn gần với quân sư của quan văn. Y đi ở phía trước đội ngũ, có binh lính bẩm báo, Hán Vương điện hạ tới rồi, Lý Nghiêm vội vàng giục ngựa tiến lên, nghênh đón Lưu Cảnh tới. Y ở trên ngựa khom người nói:
- Vi thần Lý Nghiêm tham kiến Hán Vương điện hạ!
Lưu Cảnh gật gật đầu cười nói:
- Lý Tư mã một đường khổ cực!
Lý Nghiêm vội vàng lấy ra một quyển trục, đưa cho Lưu Cảnh:
- Đây là danh sách vật tư, mời điện hạ xem qua.
Lưu Cảnh tiếp nhận quyển trục, mở ra nhìn thoáng qua, chủ yếu là lương thực và quân giới, nhưng ở cuối danh sách, không ngờ hắn thấy được một ngàn đài phong nỏ, Lưu Cảnh lập tức mừng rỡ, hắn còn tưởng rằng phong nỏ còn cần thời gian, không nghĩ tới đã đưa tới một ngàn đài, hắn vội vàng hỏi:
- Phong nỏ ở nơi nào?
- Ở trong đội ngũ trâu gỗ, mời điện hạ đi theo ta.
Lý Nghiêm đưa Lưu Cảnh đi vào trong đội ngũ, nơi này là chỗ sáu ngàn đài trâu gỗ tập trung, đứng kín cả một vùng, dài chừng vài dặm, Lưu Cảnh liếc mắt một cái liền thấy bộ phận trâu gỗ không giống bình thường, trâu gỗ bình thường có màu đỏ, mà bộ phận trâu gỗ này lại có màu đen, kỳ thật không có bộ phận tiễn phòng ngự ở phần đầu trâu, quan trọng hơn là hai bên được trang bị bàn tời, đây là dấu hiệu của phong nỏ.
Lúc này, một gã nam tử chừng ba mươi tuổi tiến lên khom mình thi lễ:
- Tham kiến điện hạ!
Lưu Cảnh nhận ra y là Mã Quân, môn sinh đắc ý của La Thịnh, người của thành Nam Quận, nguyên là viện chủ viện thợ cung nỏ. Thuỷ chiến năm xưa, phong nỏ chính là do y phát minh, lục chiến lần này, phong nỏ cũng là do y và sư phụ Mã Quân cùng nhau nghiên cứu chế tạo, y vì sự tiến bộ binh khí của quân Hán mà tạo ra những cống hiến trác tuyệt, đảm nhiệm chức quan Phó Giáo úy. Năm ngoái, Lưu Cảnh phong mười ba thợ thủ công là Đình hầu, La Thịnh cũng là một trong số đó, được phong làm Tả đình hầu.
Lưu Cảnh cười nói:
- Nghe nói ngươi đã mang đến một ngàn đài phong nỏ, đều đã được thí nghiệm rồi sao?
- Hồi bẩm điện hạ, tất cả phong nỏ đều nhất nhất qua kiểm nghiệm rồi, hoàn toàn đạt tiêu chuẩn.
La Thịnh xoay người mở đáy hộc của một đài phong nỏ, bên trong là hộp đựng đầy tên bằng sắt tinh:
- Điện hạ mời xem, mỗi đài phong nỏ chứa mười hộp đựng tên, một hộp có ba mươi mũi tên nỏ, một ngàn đài phong nỏ có ba trăm ngàn mũi tên nỏ, có thể sử dụng lặp lại.
- Tốt lắm!
Trong lòng Lưu Cảnh hết sức vui mừng, nói với các tướng lĩnh:
- Có phong nỏ đến rồi, ta rất chờ mong đánh một trận với Hung Nô.
Các tướng lĩnh phần lớn chưa từng gặp qua uy lực của phong nỏ, trong lòng đều đầy nghi hoặc, Triệu Vân cười hỏi:
- Điện hạ, khi nào thì biểu diễn một chút cho chúng ta xem?
Lưu Cảnh vui vẻ nói:
- Đợi lát nữa ta bảo La Giáo uy diễn thử cho mọi người xem!
Hắn vung tay lên:
- Đều chở những thứ đó về quan đi!
Đội vận chuyển một lần nữa khởi động, trùng trùng điệp điệp chạy tới về hướng kho hàng mới thiết lập dưới Tiêu Quan.
Lưu Cảnh suất lĩnh mọi người trở lại Tiêu Quan, Triệu Vân cùng với các tướng lĩnh đều nhìn diễn thử phong nỏ, Lưu Cảnh thì cùng Pháp Chính bước nhanh đi trở về thành lâu Tiêu Quan, vừa rồi có binh lính bẩm báo, Giả quân sư có việc gấp tìm hắn.
Đi vào thành lâu, chỉ thấy Giả Hủ đang đứng ở trước sa bàn trầm tư, Lưu Cảnh đi lên trước cười nói:
- Quân sư có tìm ta có chuyện gì?
Giả Hủ ngẩng đầu thấy Lưu Cảnh và Pháp Chính tiến vào, vội vàng nói:
- Vừa rồi có thám báo báo lại, các bộ lạc quân đội Ô Hoàn đang tụ tập ở Thượng Quận, số lượng quân đội tạm thời chưa xác minh rõ ràng, chí ít có mấy vạn người.
Lưu Cảnh gật gật đầu, đây là trong dự đoán của hắn, Tần Mật đi sứ thất bại, cũng có nghĩa chiến tranh phải xảy ra, lúc này, Pháp Chính bên cạnh nói:
- Điện hạ, ta cảm giác dường như Ô Hoàn cũng cũng không nguyện ý cùng chiến tranh với chúng ta, bọn họ cũng có chuyện bí mật khó nói, nếu không Tần Tham quân cũng sẽ không bị bọn họ dùng lễ tiễn xuất cảnh.
Lưu Cảnh cười lạnh một tiếng nói:
- Ô Hoàn đơn giản là bị Hung Nô hiếp bức, không thể không đánh với chúng ta một trận, nhưng mặc kệ bọn họ là thái độ gì, một trận chiến này đều không thể tránh né. Một khi chúng ta bị đánh bại, Ô Hoàn cũng sẽ không chút lưu tình đồ sát chúng ta, cho nên không thể vì bọn họ có chuyện gì khó xử mà sinh lòng trắc ẩn.
- Vi thần cũng không phải sinh lòng trắc ẩn đối với bọn họ, mà là cho rằng Ô Hoàn không cam lòng bị Hung Nô sử dụng mà sẽ không toàn lực ứng phó, có lẽ chúng ta có thể tìm kiếm được thời cơ chiến đấu từ trong đó.
Lưu Cảnh gật gật đầu:
- Quả thật có thể lợi dụng loại tâm thái này của Ô Hoàn, tuy nhiên đợi lúc lâm chiến rồi quan sát, bây giờ còn nói còn quá sớm.
Lưu Cảnh đối với đề nghị của Pháp Chính cũng không quá nhiệt tình, không phải hắn không biết tâm tính cầu hòa của Ô Hoàn, nhưng mục đích Ô Hoàn cầu hòa là duy trì hiện trạng, đây cũng là kết quả Lưu Cảnh không muốn tiếp nhận, nếu giảng hòa với Ô Hoàn có thể gấp rút khiến cho hai bên dắt tay đối phó Hung Nô, hoặc là tránh cho quân Hán song tuyến chiến tranh, đến nỗi hai mặt thụ địch, như vậy Lưu Cảnh cũng nguyện ý hoà đàm với Ô Hoàn, đây cũng là nguyên nhân chủ yếu hắn phái Tần Mật đi sứ Ô Hoàn.
Nhưng một khi Ô Hoàn quyết định xuất binh đối với quân Hán, như vậy những chỗ tốt Lưu Cảnh vẫn chờ mong đều biến mất, dưới loại tình huống này, Lưu Cảnh tự nhiên đoạn tuyệt ý niệm hoà đàm với Ô Hoàn trong đầu, hắn phải lợi dụng trận chiến này phá huỷ Ô Hoàn, sau đó hoàn toàn cải tạo Ô Hoàn.
Lưu Cảnh lại hỏi Giả Hủ:
- Quân đội Ô Hoàn tập kết ở nơi nào?
Giả Hủ dùng cây gỗ chỉ vào một thị trấn:
- Nơi này là huyện Điêu Âm, quân đội Ô Hoàn tập kết ngay tại phía bắc không xa huyện Điêu Âm, mà không phải ở nơi ở của bọn họ là huyện Cao Nô.
“Huyện Điêu Âm?”, trong lòng Lưu Cảnh cả kinh, vị trí của huyện Điêu Âm không phải là nhỏ, hắn đi đến trước sa bàn nhìn kỹ, chỉ thấy huyện Điêu Âm ở bờ tây Lạc Thủy, dọc theo hà cốc Lạc Thủy có thể trực tiếp đi vào Quan Trung, điều này làm cho trong lòng Lưu Cảnh không khỏi lo lắng. Người Ô Hoàn đang tập kết ở huyện Điêu Âm, mục đích của bọn họ có phải là vì trực tiếp tiến công Quan Trung hay không?
Giả Hủ dường như hiểu được sự lo lắng của Lưu Cảnh, cười nói:
- Điện hạ không cần lo ngại, ta có thể mời một người tới giải trừ lo lắng của điện hạ.
Giả Hủ lập tức bảo thị vệ:
- Đi mời Đức Ban lại đây một chuyến.
......
----------oOo----------
Đề xuất Huyền Huyễn: Vạn Cổ Đại Đế