Chương 916: Bị ép rút quân.
Chương 916: Bị ép rút quân.
Qua một lúc lâu, Lưu Cảnh chậm rãi nói:
- Tâm tình của Triệu tướng quân ta có thể hiểu được, ta cũng không muốn giết người, nếu Ô Hoàn có thể hoàn toàn thuộc sở hữu, mặc cho chúng ta an trí, ta nguyện ý nhiều thêm một số nhân khẩu. Nhưng rất nhiều chuyện không thể chỉ nhìn trước mắt, tựa như lúc trước ta hứa hẹn đem Ô Hoàn an trí tới Hà Tây, hiện tại bọn họ có lẽ sẽ an phận cuộc sống chăn nuôi, chỉ cần chúng ta duy trì thực lực cường đại, trong vài thập niên cũng sẽ không xảy ra vấn đề. Nhưng trăm năm sau thì sao? Ai có thể bảo đảm trăm năm về sau, người Ô Hoàn vẫn an phận thủ thường như cũ, sẽ không cát cứ Hà Tây mà tự lập? Sẽ không xuất binh Quan Lũng, đốt giết đánh cướp?
Lời Lưu Cảnh nói ở quanh quẩn trong đại đường, tấn công thật mạnh vào nội tâm mỗi người:
- Không phải cùng tổ tiên với ta, tất có dị tâm, vì để con cháu của chúng ta không trách chúng ta là những tổ tiên thiển cận, chúng ta nhất định phải làm một mẻ, khoẻ suốt đời, hoàn toàn giải quyết tai hoạ ngầm.bất kể là đối phó Ô Hoàn, hay là Hung Nô, biện pháp tốt nhất chính là hoàn toàn giết diệt, hoặc là đánh tan bọn họ trở thành nội địa, hỗn hợp với người Hán, làm nông canh. Như vậy vài thập niên về sau, Ô Hoàn liền không còn tồn tại. Đây là lập trường nhất quán của vương triều Đại Hán, hoặc là đuổi đi giết diệt, hoặc là đồng hóa. Tào Tháo ở Liêu Đông đối với người Ô Hoàn cũng chọn dùng thủ đoạn giống như vậy, vì sao chúng ta lại không làm?
Triệu Vân cười khổ một tiếng:
- Là ty chức nghĩ quá đơn giản, nguyện ý nghe theo lệnh của điện hạ!
Lúc này, Giả Hủ vừa cười nói:
- Xem ra, ta phải nói hai câu rồi.
Y chậm rãi giải thích với mọi người:
- Điện hạ chỉ lo giảng đạo lý cho mọi người, lại không để ý đến nói sách lược cho mọi người. Trên thực tế, sách lược đối với Ô Hoàn là ta đề xuất, trước đó vì ngăn Ô Hoàn và Hung Nô liên hợp, ta đề nghị phái Tần tham quân đi sứ Ô Hoàn. Lúc đó đã đưa ra điều kiện hậu đãi nhất, cho phép bọn họ sống cuộc sống nông canh ở Thượng Quận, nguyện ý tiếp tục làm dân du mục thì dời đi Hà Tây, chúng ta sẽ cho bọn họ những đồng cỏ tốt, có thể nói là hết lòng quan tâm giúp đỡ. Nhưng Ô Hoàn không nhận hậu đãi của chúng ta, vẫn như cũ tập kết xuất binh, hô ứng với nam bắc Hung Nô. Bất đắc dĩ, điện hạ đưa ra kì binh kế, tập kích nơi ở của Hung Nô, bức Hung Nô rút quân. Mã Đại tướng quân không phụ kỳ vọng của điện hạ, tập kích bất ngờ thành công, bức Hung Nô về hang ổ. Lúc này, Ô Hoàn còn không biết Hung Nô đã rút lui, chúng ta sẽ lợi dụng thời cơ này, xuất binh thống kích Ô Hoàn, hoàn toàn đánh bại bọn họ, sau đó lại dựa theo phương thức của chúng ta an trí người Ô Hoàn, không cho bọn hắn cơ hội duy trì du mục.
Triệu Vân gật gật đầu:
- Ta hiểu ý tứ của quân sư, đối với chúng ta mà nói, thời gian vô cùng trọng yếu, nhất định phải động thủ trước khi người Ô Hoàn nhận được tin tức Hung Nô lui binh.
Mọi người cũng giật mình, đều đứng lên nói:
- Xin điện hạ hạ lệnh!
Lưu Cảnh lãnh đạm nói:
- Lúc này đây khiến cho kỵ binh Ô Hoàn nếm thử sự lợi hại của phong nỏ và trọng giáp bộ binh!
......
Hai mươi mấy bộ lạc Ô Hoàn được sự triệu tập của Xích Mộc Lệnh, tổng cộng tập kết ba vạn quân đội, những quân đội này bình thường là dân chăn nuôi, thời gian chiến tranh lại thành binh lính, tuy rằng kỹ thuật cưỡi ngựa rất mạnh, nhưng huấn luyện lại không được bao nhiêu, đây cũng là đặc tính chung của tất cả dân tộc du mục. Nhân khẩu không đủ khiến dân tộc du mục không thể duy trì binh lính chuyên môn, nhiều nhất chỉ có mấy ngàn binh lính là quân nòng cốt..
Lỗ Tích đứng ở trước lều lớn, ánh mắt phức tạp nhìn chăm chú Tiêu Quan, y thật sự không muốn đánh một trận chiến này, nhưng con trai nhỏ duy nhất của y ở trong tay người Hung Nô, còn có một vạn kỵ binh Hung Nô áp trận, khiến cho y không thể không nghe theo mệnh lệnh, phát động tiến công đối với quân Hán.
Lỗ Tích thở dài, quay đầu lại hỏi Biên Thứ:
- Nếu quân Hán trước sau không chịu nghênh chiến, chúng ta nên làm thế nào cho phải?
Biên Thứ trầm tư một lát nói:
- Với tính cách của Lưu Mãnh, nếu quân Hán không chịu ứng chiến, nhất định gã sẽ bức bách chúng ta công thành, cho nên ta khuyên tù trưởng phải chuẩn bị một ít vũ khí công thành, chính là ý tứ này.
- Công thành?
Lỗ Tích lắc lắc đầu:
- Người Ô Hoàn chúng ta khi nào thì từng có bản ghi chép về công thành, ngay cả kinh nghiệm cơ bản nhất cũng không có, lấy cái gì công thành?
Biên Thứ lại cười khổ một tiếng:
- Chỉ sợ Lưu Mãnh sẽ không nghe chúng ta giải thích.
Vừa dứt lời, ngoài trướng vải truyền đến tiếng bước chân nặng nề, chỉ nghe có người lớn tiếng la lên:
- Cút ngay!
Đây là thanh âm của Lưu Mãnh, Lỗ Tích và Biên Thứ ngơ ngác nhìn nhau, bọn họ đồng thời ý thức được không ổn, một tên binh lính chạy tới trước trướng bẩm báo:
- Lưu tướng quân đến.
Không đợi gã nói xong, liền bị đẩy ra, thân hình như gấu chó của Lưu Mãnh xông vào lều lớn, đôi mắt giống như chuông đồng trợn trừng nhìn Lỗ Tích, hung ác nói:
- Đã hai ngày rồi, vì sao còn không phát động tiến công?
Lỗ Tích không dám chọc gã, liền vội vàng khom người nói:
- Bởi vì vũ khí công thành không đủ, cho nên tạm thời không thể công thành.
- Thối lắm!
Lưu Mãnh lỗ mãng ngắt lời của y, một phen nhéo vạt áo Lỗ Tích, kéo y đến trước mặt mình, nhìn chằm chằm vào mắt y nói:
- Ta thấy ngươi là muốn tư thông với quân Hán, không chịu đánh giặc, có phải hay không?
Trong lòng Lỗ Tích vừa sợ hãi, lại vừa xấu hổ và giận dữ, y đỏ bừng mặt lên nói:
- Sự thật chính là như thế, ta không có vũ khí công thành, công thành cái gì kia, nếu Hung Nô nguyện cung cấp vũ khí công thành, ta ngay lập tức xuất binh.
- Đây chính là ngươi nói.
Lưu Mãnh cười lạnh một tiếng:
- Buổi sáng ngày mai ta liền cung cấp cho ngươi trăm cái thang công thành, nếu ngươi còn không công thành, ta sẽ lấy mạng con nhỏ của ngươi!
Lỗ Tích bị nắm điểm yếu, sau một lúc lâu nói không ra lời, Lưu Mãnh buông y xuống, lại nói:
- Tuy rằng bây giờ còn không thể tấn công Tiêu Quan, nhưng các ngươi có thể tấn công huyện Cao Bằng, cũng không cần vũ khí công thành gì cả, dùng gỗ lớn phá thông cửa thành là được, các ngươi hiện tại liền xuất binh!
Sở dĩ Lưu Mãnh vội vàng phái người Ô Hoàn xuất binh, là bởi vì gã nhận được thư phát chuyển nhanh khẩn cấp của phụ thân, biết được quê cũ Xa Diên Hải bị tập kích, bọn họ tổn thất thê thảm và nghiêm trọng. Phụ thân Lưu Khứ Ti mệnh gã buông tha cho người Ô Hoàn, lập tức rút quân về Hà Sáo, nhưng Lưu Mãnh không cam lòng, gã phải bức bách người Ô Hoàn tiến công, không để cho người Ô Hoàn có cơ hội đầu hàng quân Hán.
Gã chỉ có thời gian hai ngày, trong hai ngày này, nhất định phải làm cho Ô Hoàn và quân Hán giao chiến, Lưu Mãnh thấy trong mắt Lỗ Tích và Biên Thứ đều có vẻ do dự, liền hét lớn một tiếng:
- Rốt cuộc có làm hay không?
Lỗ Tích bất đắc dĩ, đành phải gật đầu nói:
- Ta hiện tại liền xuất binh đánh hạ huyện Cao Bằng.
Nhưng y vừa dứt lời, xa xa bỗng nhiên truyền đến tiếng trống trận ầm ầm, Lưu Mãnh sửng sốt, lập tức mừng rỡ, đây là quân Hán xuất binh rồi, gã lập tức ra lệnh:
- Quân Hán đã xuất binh, làm tốt chuẩn bị xuất kích!
......
----------oOo----------
Đề xuất Voz: Cuộc chiến giữa Nhíp xinh và Quần đùi hoa