Chương 918: Tiến công Ô Hoàn ban đêm.
Chương 918: Tiến công Ô Hoàn ban đêm.
Kỵ binh Ô Hoàn gần như là thất bại trong gang tấc phải lui lại khiến Lưu Mãnh giận tím mặt, gã phóng ngựa xông đến trước mặt Lỗ Tích phẫn nộ quát:
- Đây là có chuyện gì, tại sao phải rút quân?
Lỗ Tích lại càng chán ghét Lưu Mãnh, y khắc chế lửa giận trong lòng, lạnh lùng nói:
- Cung tiễn quân Hán sắc bén, nếu như tiếp tục đánh nữa, sẽ khiến toàn quân bị diệt!
- Ngươi có thể lại tăng binh, phái chi thứ hai vạn quân đi lên, tuyệt không thể lui lại.
- Đủ rồi!
Mắt Biên Thứ bên cạnh đã đỏ ngầu, xiết chặt nắm đấm quát lớn:
- Con ta đã vì ngươi mà dâng mạng, ngươi còn muốn như thế nào!
Lưu Mãnh rút đao tiến lên, căm tức nhìn Biên Thứ:;
- Ngươi nói cái gì?
Hai mươi mấy tên thân binh của Lỗ Tích cũng đều rút đao xông lên trước, căm tức nhìn Lưu Mãnh, song phương giằng co một lúc. Đúng lúc này, tiếng trống trận từ xa gõ vang, có kỵ binh chạy vội báo lại:
- Quân Hán tiến công!
Đã thấy quân trận quân Hán xuất động, tốc độ không nhanh, hai hàng binh trọng giáp trường đao giống như ngọn núi đổ ập xuống về hướng bên này, Lỗ Tích cảm nhận được áp lực cường đại, y lập tức ra lệnh:
- Rút quân về doanh!
Y lại quay đầu nói với Lưu Mãnh:
- Sự tình liên quan đến vấn đề sinh tử, người Ô Hoàn tự biết làm chủ, nếu Lưu tướng quân nguyện ý suất quân xuất kích, chúng ta rất hoan nghênh, cũng nguyện ý vì Lưu tướng quân mà áp trận, nếu Lưu tướng quân không muốn xuất kích, vậy mời trở về đi!
Lỗ Tích nói như vậy, trên cơ bản chính là trở mặt với người Hung Nô, mặt Lưu Mãnh lúc đỏ lúc trắng, gã đã không nắm chắc, nếu đại quân Hung Nô đã rút lui về bắc, bằng mười ngàn người trong tay gã thì không cách nào đánh với quân Hán, thậm chí cũng không thể đánh với quân Ô Hoàn. Gã hừ thật mạnh một tiếng, trở mình lên ngựa, quay đầu ngựa lại chạy gấp đi.
Ánh mắt Lỗ Tích phức tạp nhìn bóng lưng của gã đi xa, cho dù Lỗ Tích và Lưu Mãnh trở mặt, nhưng y vẫn không dám trở mặt với người Hung Nô, dù sao năm đứa con nhỏ đều ở Hung Nô làm con tin, trước khi không có mệnh lệnh xác thực của Lưu Khứ Ti, y vẫn không dám trực tiếp rút về Thượng Quận, ít nhất y phải phái người tới chỗ Lưu Khứ Ti xin chỉ thị. Lúc này Lỗ Tích cũng không biết người Hung Nô đã rút lui về phía bắc, chắc hẳn y vẫn cho rằng, Lưu Khứ Ti đang suất lĩnh mấy vạn đại quân ở ngoài hơn mười dặm như hổ rình mồi, chờ đợi y đánh bại quân Hán.
Lỗ Tích lập tức hạ lệnh:
- Rút quân về đại doanh!
Quân Ô Hoàn và quân Hung Nô lần lượt rút về đại doanh, tuy rằng đại doanh dân tộc du mục bình thường đều không có hàng rào quanh doanh, chỉ đơn giản đóng cọc doanh trướng xuống, nhưng bởi vì Ô Hoàn và nam Hung Nô ở Trung Nguyên đã lâu, cũng dần dần học được một ít phương thức hạ doanh trại của quân đội Trung Nguyên, trong đó bọn họ ưa dùng hàng rào quanh doanh, dùng gỗ thật lớn bao vây xung quanh đại doanh lại, đơn giản thuận tiện, bên ngoài lại đào một chiến hào ngăn ngựa.
Mấy vạn quân Hán đi bước một đánh tới đại doanh Ô Hoàn, khi khoảng cách tới hàng rào quanh doanh còn có trăm bước, mũi tên lại ùn ùn phóng về phía quân Hán, nhưng cung tiễn của người Ô Hoàn phần lớn đều đơn sơ, tầm bắn chỉ khoảng năm sáu mươi bước, tuy rằng bắn không đến chỗ quân Hán, nhưng khí thế che trời phủ đất lại có chút đồ sộ, Lưu Cảnh khoát tay chặn lại, mệnh lệnh cho binh lính ngừng tiến lên.
Hắn chăm chú nhìn quân doanh Ô Hoàn một lát, quay đầu lại ra lệnh:
- Lắp ráp máy bắn đá cỡ lớn ngay tại chỗ!
Ở trong đồ quân nhu hậu cần mà quân Hán vận chuyển tới, có linh kiện của năm cái máy bắn đá cỡ lớn, sau này chuẩn bị lắp ráp sử dụng ở phòng ngự Tiêu Quan, mà tác dụng của mỗi máy bắn đá đó là làm đối phương kinh sợ. Tuy rằng tầm bắn của phong nỏ không tới được doanh trại quân địch, nhưng máy bắn đá cỡ lớn lại có thể.
Lúc này sắc trời đã ngả màu hoàng hôn, sáu ngàn binh nỏ vẫn còn bày trận ở trước đại doanh của người Ô Hoàn, phòng ngừa người Ô Hoàn đột kích, mà ở phía sau một mô đất, mấy trăm quân thợ thủ công đi theo quân dưới sự chỉ huy của bậc thầy La Thịnh, khẩn trương lắp ráp máy bắn đá cỡ lớn.
Thời gian trôi qua chút một, một lúc lâu sau, La Thịnh vội vàng tới bẩm báo:
- Khởi bẩm điện hạ, năm máy bắn đá đều đã lắp ráp xong!
......
Trong đại trướng quân Ô Hoàn, mặt Lỗ Tích âm trầm, ánh mắt nhìn chăm chú ra ngoài trướng vải, dường như đang suy nghĩ cái gì, hai bên ngồi tất cả hai mươi mấy tù trưởng lớn nhỏ. Ngồi phía trước nhất là Biên Thứ và La Kim, chỗ ngồi của hai người nhô ra, tiếp giáp với Lỗ Tích, ba người bọn họ đại biểu ba bộ lạc lớn nhất Ô Hoàn, vận mệnh của người Ô Hoàn trên cơ bản đều do ba người bọn họ quyết định.
Biên Thứ vẫn đắm chìm trong đau buồn như cũ, cái chết của con trai Xích Ninh khiến cho ông ta rơi vào đả kích trầm trọng, đến nay vẫn chưa tỉnh táo lại. Mà La Kim cũng trầm mặc không nói, tuy rằng bộ tộc của y tạm thời không có tổn thất, nhưng hôm nay tên nỏ hùng mạnh của quân Hán cũng khiến y rung động thật lớn, hơn nữa mũi tên thiết nỏ che trời phủ đất kia, có lực sát thương kinh người. Lúc này trong tay y vẫn còn cầm một mũi tên nỏ như vậy, y khẽ vuốt vuốt, cảm thụ được chất sắt trĩu nặng và sự chế tác hoàn mỹ của nó.
- Các ngươi nói một chút đi!
Lỗ Tích chậm rãi nhìn lướt qua mọi người, thanh âm hơi khàn khàn hỏi:
- Bây giờ chúng ta nên làm gì? Ta muốn nghe xem ý kiến của mọi người.
Trong đại trướng lặng ngắt như tờ, vài tên tù trưởng ngồi bên phải giật giật môi, dường như bọn họ có điều muốn nói, bộ lạc của mấy người kia tổn thất thảm trọng nhất, hôm nay mười ngàn kỵ binh tấn công phần lớn đều là chiến sĩ bộ tộc của bọn họ.
- Đột Ngột Lợi, ngươi muốn nói cái gì?
Lỗ Tích nhẹ nhàng hỏi một gã tù trưởng lớn tuổi nhất.
Người Tù trưởng này tên là Đột Ngột Lợi, môi run rẩy, nước mắt ông ta tuôn đầy mặt nói:
- Đại tù trưởng, chúng ta không thể tiếp tục đánh nữa, tiếp tục đánh nữa, toàn bộ thanh tráng của chúng ta sẽ chết hết, Hung Nô sẽ bắt hết phụ nữ và trẻ em chúng ta, từ nay về sau không còn tộc Ô Hoàn nữa.
Lỗ Tích gật gật đầu, y nhìn thoáng qua Biên Thứ, không khỏi ngầm thở dài, ánh mắt lại chuyển tới trên thân La Kim:
- Ý của ngươi thế nào? La Kim.
Sau một lúc lâu La Kim mới cười khổ một tiếng nói:
- Ta đang nghĩ về nỏ trận của quân Hán, ta nghĩ người Hung Nô có thể có biện pháp chống cự hay không?
Lỗ Tích hiểu được ý La Kim, bọn họ không ngăn cản nổi, người Hung Nô cũng ngăn cản không nổi, nhưng mấu chốt là người Hung Nô sẽ không đi liều mạng với quân Hán, mà cũng sẽ không bỏ qua người Ô Hoàn bọn họ, đây mới là điểm yếu hại của bọn họ. Thở dài, Lỗ Tích nói với mọi người:
- Bất kể thế nào, ta vẫn muốn giữ lại một đường lui cho tộc nhân, chúng ta bị kẹp ở giữa quân Hán và người Hung Nô, cuối cùng sẽ bị nghiền ép đến dập nát. Xin chư vị hãy nói cho ta biết, nếu ta quyết định dời đi Hà Tây, có bao nhiêu tộc nhân nguyện ý đi theo?
Trong đại trướng vẫn không có người nào nói chuyện, dù sao quyết định này tới quá đột ngột, khiến rất nhiều người đều nhất thời khó có thể chấp nhận. Nhưng vào lúc này, ngoài lều lớn truyền đến một trận rối loạn, dường như có người hoảng sợ la to, mọi người ngơ ngác nhìn nhau, đều ngây ngẩn cả người, đã xảy ra chuyện gì vậy?
Màn trướng vén lên, một tên binh lính chạy vội vào, hoảng sợ vạn phần nói:
- Tù trưởng, trời giáng xuống lửa lớn, đại doanh bị cháy rồi!
Lỗ Tích giật mình kinh hãi, vội vàng bước nhanh ra khỏi lều lớn, chúng tù trưởng cũng đều đi theo ra ngoài. Tình hình bên ngoài khiến tất cả mọi người ngây dại, chỉ thấy trong đại doanh là ánh lửa ngút trời, vô số đỉnh lều lớn bị đốt lên, lửa cháy bừng bừng, khói đặc cuồn cuộn che kín cả bầu trời đêm, bọn lính chạy trốn khắp nơi, thành một vùng hỗ loạn.
Lúc này, có binh lính chỉ vào không trung hô to:
- Lại tới nữa!
Mọi người ngẩng đầu nhìn lên bầu trời, chỉ thấy trên bầu trời xuất hiện năm cái cầu lửa thật lớn, mang theo khói đặc và lửa cháy, gào thét vọt tới hướng đại doanh, Lỗ Tích lập tức ý thức được, đây là cầu lửa mà quân Hán phát ra công kích. Tầm bắn của cầu lửa cũng không xa, không thể trực tiếp bắn tới trong doanh trướng, nhưng lực rơi của nó rất lớn, sau khi rơi xuống lại tiếp tục nảy lên, lao thêm ra mấy trăm bước, như vậy liền vọt vào đến lều lớn của bọn họ. Nơi nào cầu lửa đi qua, lều lớn bị bén cháy, nhanh chóng biến thành một biển lửa.
Lỗ Tích lập tức hô lớn:
- Dỡ bỏ lều lớn phía bắc, nhanh đi dỡ bỏ!
Chúng tù trưởng xoay người chạy đi về hướng bắc, la to:
- Lập tức dỡ bỏ lều trại!
Trên bãi đất cao ngoài đại doanh một trăm năm mươi bước, năm cái máy bắn đá lớn đang phát hết thần uy, ném từng cầu lửa thật lớn vào đại doanh quân Ô Hoàn. Tuy rằng người Ô Hoàn vì phòng ngừa quân Hán tập kích bằng hỏa tiễn, đã đặc biệt rời doanh trướng cách xa hàng rào quanh doanh ba trăm bước, hình thành một khu vực đất trống để cách ly, trong khoảng cách này, hỏa tiễn quân Hán bắn không đến doanh trướng, cho dù là phong nỏ sắc bén và máy bắn đá bình thường, cũng khó có thể đánh trúng mục tiêu.
Nhưng vũ khí dầu hỏa quân Hán làm thì người Ô Hoàn nằm mơ cũng không nghĩ ra. Quân Hán dùng mảnh vải ngâm qua dầu, lại phơi khô rồi quấn từng vòng, hình thành một quả bóng vải bố cực lớn, vô cùng đàn hồi, sau khi dùng máy bắn đá cỡ lớn ném ra bốn trăm bước, nó còn có lực đàn hồi và quán tính rất lớn, khiến sau khi nó chạm đất sẽ tiếp tục nảy về phía trước mấy trăm bước, nên nó hoàn toàn có thể nảy vào trong doanh trướng dày đặc của Ô Hoàn, nhìn nó lại châm lửa tiếp sau khi bắn đi, đã biến thành ác mộng của người Ô Hoàn.
Mặc dù Lỗ Tích nghĩ tới biện pháp giải quyết, nhưng đã không còn kịp rồi, gió đêm mạnh mẽ, lửa mượn sức gió thổi, khiến lửa lan tràn cực nhanh, lửa lớn đốt đứt dây thừng, lều trại bị cháy được gió thổi lên, rách thành mấy khối giữa không trung, bay về hướng bắc, lại rơi xuống một mảnh lều vải chưa bị lửa lan đến, nhanh chóng đốt cháy doanh trướng, khiến đại doanh phía bắc cũng bắt đầu bốc cháy lên.
Lỗ Tích thấy thế lửa lan tràn quá nhanh, y vội đến mức dậm chân, Biên Thứ ở một bên khuyên nhủ:
- Mau rút lui rời khỏi thôi! Bằng không chúng ta đều sẽ mất mạng trong lửa.
Biên Thứ vừa dứt lời, có binh lính chạy tới bẩm báo nói:
- Khởi bẩm tù trưởng, doanh địa của người Hung Nô đã sớm không có một bóng người, không biết bọn họ đi nơi nào?
Lỗ Tích ngây dại, trong đầu mờ mịt, hoá ra người Hung Nô đã bỏ chạy rồi, đã bỏ chạy bao lâu rồi?
Biên Thứ vội vã hô lớn:
- Tù trưởng, không cần quan tâm đến người Hung Nô, chúng ta phải lập tức rút lui khỏi!
Lỗ Tích chậm rãi gật đầu, lúc này hạ lệnh:
- Toàn quân phá vây theo mặt đông, rút về Thượng Quận.
Thế lửa càng lúc càng lớn khiến người Ô Hoàn buông tha cho cứu hoả, vô số binh lính đổ về phía cửa đông đại doanh, bọn họ cũng không quan tâm đến chiến mã, chỉ để ý liều mạng chạy trốn, lúc này cửa đông đã mở, người Ô Hoàn lao ra đại doanh, chạy về hướng cánh đồng bát ngát bị hắc ám bao phủ.
Mà ở cách đại doanh không xa, hai vạn quân Hán đã chờ từ lâu, bọn họ bày ra thiên la địa võng, chờ đợi người Ô Hoàn rơi vào trong lưới.
Trên gò núi thấp, năm cái máy bắn đá vẫn đang ra sức ném mạnh cầu lửa, đại doanh của người Ô Hoàn đã sớm thành một biển lửa, tiếng chiến mã hí vang vì chấn kinh, không ngừng đập mạnh vào hàng rào, rốt cục chúng nó cũng chạy ra khỏi chuồng dê ngựa, tung ra bốn vó chạy về hướng cánh đồng bát ngát.
Lưu Cảnh đứng ở trên gò núi, ngưng mắt nhìn lửa cháy phía xa, cười nói với Giả Hủ:
- Quân sư cảm thấy chi người Hung Nô kia sẽ giết trở về sao?
Người Hung Nô theo như lời Lưu Cảnh là chỉ mười ngàn kỵ binh Hung Nô mà Lưu Mãnh suất lĩnh, không lâu sau màn đêm buông xuống bọn họ đã vụng trộm rời khỏi một tòa đại doanh khác ở phía bắc, khi đó phục binh quân Hán còn chưa bố trí xong. Điều làm cho người ta kỳ quái là, chi kỵ binh này cũng không phải là vì thừa dịp trời tối tiến công quân Hán, mà là vì rút lui khỏi đó.
Tuy nhiên Giả Hủ đoán được ý đồ của bọn họ, chi kỵ binh Hung Nô này hẳn là nhận được mệnh lệnh rút lui về phía bắc của Lưu Khứ Ti, nhưng bọn họ lại không muốn buông tha người Ô Hoàn, mới chậm chạp không chịu lui lại, cho đến khi người Ô Hoàn chịu tổn thất thê thảm và nghiêm trọng trong trận nỏ, bọn họ mới quyết định rút lui về bắc. Tuy nhiên, bọn họ rút lui về bắc khi không có chuyện gì phát sinh cả, mà hiện tại quân Hán đã phát động ra hỏa công đối với đại doanh Ô Hoàn, chi kỵ binh Hung Nô này sẽ thay đổi kế hoạch rút lui về bắc sao?
Lưu Cảnh quay đầu nhìn lại hướng Giả Hủ, Giả Hủ trầm tư chốc lát nói:
- Ta cảm thấy chi kỵ binh Hung Nô này cũng không cam lòng, nếu bọn họ muốn rút quân, thì đã bỏ chạy từ sớm rồi, chứ không cần chậm chạp kéo dài đến hiện tại, vậy có thể thuyết minh bọn họ không cam lòng, hơn nữa binh lực bọn họ cũng đầy đủ, ta cho rằng chi kỵ binh Hung Nô này vô cùng có khả năng sẽ quay lại để tập kích chúng ta.
Lưu Cảnh gật gật đầu:
- Ta cũng có loại cảm giác này, quân sư cảm thấy bọn họ sẽ tập kích nơi nào?
Giả Hủ chỉ chỉ dưới chân:
- Liền tập kích chúng ta nơi này!
......
----------oOo----------
Đề xuất Voz: Kể về những chuyện về sông nước không phải ai cũng biết