Chương 919: Cá nằm trên thớt.
Chương 919: Cá nằm trên thớt.
Trên một ngọn đồi ước chừng ngoài mười dặm, Lưu Mãnh suất lĩnh mười ngàn kỵ binh Hung Nô đang nghỉ chân ở Nam Vọng, Lưu Mãnh bị bức bách lui binh, cũng là do phụ thân Lưu Khứ Ti mệnh lệnh, gã không dám cãi lại, dù là trì hoãn một ngày, nhưng gã vẫn phải phục tùng mệnh lệnh.
Tiếp theo đó là người Ô Hoàn đã và gã trở mặt, không muốn tiếp tục tấn công quân Hán, Lưu Mãnh cũng lo lắng bị người Ô Hoàn bán đứng, nên khi trời vừa chập tối, gã liền suất quân lặng lẽ rút lui khỏi đại doanh.
Nhưng chính như Giả Hủ phỏng đoán, Lưu Mãnh cũng không cam lòng cứ như vậy rút lui về phía bắc mà không thu hoạch được gì. Đương nhiên gã biết quân Hán tiến công Ô Hoàn đã đến thời khắc mấu chốt, tình thế hỗn loạn sắp tới, nhất định gã phải có chút thu hoạch mới có thể đi, nhưng mấu chốt là gã muốn lấy được cái gì, Lưu Mãnh buộc phải đưa ra lựa chọn.
Là tiến đến Thượng Quận bắt người cướp của phụ nữ và trẻ em người Ô Hoàn, hay là chờ cơ hội, thống kích quân Hán?
Lưu Mãnh đã biết phụ thân vì sao lệnh cho mình rút lui về phía bắc, là vì quân Hán đánh lén Xa Diên Hải, Lưu Mãnh biết Xa Diên Hải phòng ngự mỏng yếu, ngay cả phụ thân gã cũng quyết định buông tha cho người Ô Hoàn rút lui về phía bắc, gã có thể tưởng tượng được quân Hán tập kích Xa Diên Hải thảm thiết tới đâu.
Mặc dù vợ con Lưu Mãnh ở Hà Sáo mà không ở Xa Diên Hải, nhưng mẹ cùng huynh đệ gã đều ở tại Xa Diên Hải, dù rằng binh lính báo tin nói tránh đi là không biết rõ tình hình, nhưng gã gần như có thể khẳng định, mẫu thân mình cùng huynh đệ dữ nhiều lành ít. Việc này khiến trong lòng Lưu Mãnh tràn đầy thù hận khắc cốt, lúc này đi Thượng Quận bắt người cướp của phụ nữ và trẻ em Ô Hoàn đã đối với gã không trọng yếu, quan trọng là quân Hán, lửa báo thù hừng hực thiêu đốt ở trong lòng gã.
Phía xa, ánh lửa ở đại doanh Ô Hoàn dưới bầu trời đêm có thể thấy được rõ ràng, lửa cháy đã nối thành một mảnh, khiến người ta nhìn thấy mà kinh hãi. Tất cả binh lính Hung Nô đều vô cùng khẩn trương, không biết dưới ngọn lửa cháy bừng bừng như vậy, còn có bao nhiêu người Ô Hoàn có thể sống sót?
Ánh mắt Lưu Mãnh híp lại, gã có thể đoán được sự bố trí của quân Hán, nếu phóng hỏa ở trong quân doanh, quân Hán tất nhiên sẽ phân tán mai phục bốn phía, như vậy hộ vệ trung quân của Lưu Cảnh còn có thể còn lại bao nhiêu người? Trong lòng của gã toát ra một ý tưởng táo bạo.
Lúc này, hai gã kỵ binh Hung Nô chạy gấp về, đây là thám tử Lưu Mãnh phái đi, bọn họ chạy vội tới trước mặt Lưu Mãnh bẩm báo:
- Khởi bẩm Thiếu tù trưởng, người Ô Hoàn rút lui khỏi đại doanh, nhưng lọt vào phục kích của quân Hán, quân Hán đang dùng máy bắn đá phóng ra cầu lửa ở mặt nam.
- Mặt phía nam có bao nhiêu quân Hán?
Lưu Mãnh lại truy vấn.
- Ước chừng có mấy ngàn người, cụ thể không rõ lắm.
Lưu Mãnh gật gật đầu, gã dám khẳng định, Lưu Cảnh nhất định ở phụ cận máy bắn đá, nơi đó là trung tâm chỉ huy của bọn họ, Lưu Mãnh quay đầu lại hô lớn:
- Thành bại chính là ở lúc này, tập kích quân Hán, bắt sống Lưu Cảnh, chúng ta sẽ tạo nên sự huy hoàng!
Gã vung chiến đao lên:
- Đi theo ta!
Lưu Mãnh giục ngựa chạy gấp về hướng nam, gã phải vượt qua quân Hán ngoài đại doanh Ô Hoàn, vây quanh mặt phía nam, đột ngột phát động tập kích từ phía sau lưng trung quân Lưu Cảnh. Lưu Mãnh dường như đã thấy được cảnh quân Hán thất kinh, thấy Lưu Cảnh đầu đội nón trụ vàng bị đuổi dưới chiến mã của mình, bắt sống, gã muốn bắt sống Lưu Cảnh, trở thành nền tảng để gã kế thừa Hữu Hiền Vương, thậm chí Thiền Vu Hung Nô.
Nhiệt huyết sôi trào ở trong lòng Lưu Mãnh, gã không ngừng thúc ngựa chạy nhanh hơn, suất lĩnh mười ngàn kỵ binh chạy gấp về hướng nam, chạy một hơi gần hai mươi dặm, đã vượt qua mục tiêu vài dặm, gã quay đầu ngựa lại, lại chạy về hướng đông bắc. Phương vị gã đi tới đúng là phía sau lưng quân Hán.
Ước chừng chạy đi trong vòng ba bốn dặm, dưới ánh trăng, gã đã thấy máy bắn đá trên ngọn đồi nhỏ, thấy từng cái cầu lửa bay lên trời, nhìn thấy bóng dáng binh lính trên sườn đồi rậm rạp, gã kích động vung đao hô to:
- Kẻ thù đang ở trước mắt, theo ta giết!
- Giết a!
Trong một vùng kỵ binh Hung Nô hò hét, kỵ binh đột nhiên gia tốc, múa chiến đao giống như nước lũ tràn tới chỗ ngoài ngọn đồi vài dặm. Chỉ trong chốc lát, Lưu Mãnh suất quân xông lên đồi thấp, nhưng ngoại trừ năm máy bắn đá, mấy ngàn binh lính lại không nhúc nhích, Lưu Mãnh hét lớn một tiếng, một đao đánh bay đầu đội nón trụ vàng của tướng lĩnh quân Hán, thi thể ngã xuống, lúc này gã mới nhìn rõ ràng, không ngờ là một người rơm, mà chiến mã đang được cưỡi lại là một con ngựa cái.
“Trúng kế rồi!” trong óc Lưu Mãnh toát ra một ý niệm.
Kỵ binh Hung Nô vọt vào trong đội ngũ quân Hán, liên tục giết mấy trăm người, đều đồng loạt quát to lên:
- Không phải người thật!
Đúng lúc này, mặt phải ngoài hai ba trăm bước bỗng nhiên xuất hiện một loạt bóng đen thật dài, giống như từ dưới đất trống rỗng nhảy ra, không chờ bọn họ kịp phản ứng, mũi tên thiết nỏ che trời phủ đất gào thét phóng tới trước mặt, kỵ binh Hung Nô không kịp đề phòng, tiếng kêu thảm thiết mãnh liệt, vô số binh lính rơi từ trên lưng ngựa xuống, mất mạng tại chỗ.
Lưu Mãnh phản ứng cực nhanh, nghiêng người tránh ở phía sau chiến mã, nhưng chiến mã của gã lại bị ba mũi tên nỏ bắn trúng, kêu thảm ngã xuống đất, đẩy Lưu Mãnh ngã lăn đi hơn một trượng. Lúc này, tiền phương lại xuất hiện nỏ binh quân Hán đông nghìn nghịt, vạn chiếc nỏ phát ra cùng một lúc, trên sườn núi biến thành một mảnh kêu rên. Kỵ binh Hung Nô tựa như bia ngắm, đều ngã quỵ, nháy mắt liền thương vong gần ba nghìn người, binh lính Hung Nô sợ tới mức hồn bay phách lạc, đều quay đầu ngựa lại chạy trốn.
Dưới đồi, tiếng trống rền vang, Lưu Cảnh tự mình dẫn bảy ngàn kỵ binh từ sườn đông đánh tới, cắt kỵ binh Hung Nô đang bại lui làm hai đoạn, một chi tám ngàn phục binh trường mâu khác do Triệu Vân suất lĩnh, từ phía tây giết tới, mà phía bắc là Trương Nhậm suất lĩnh sáu ngàn nỏ binh, loạn tiễn phóng ra cùng một lúc, bắn kỵ binh Hung Nô đang ý đồ phá vây từ mặt phía bắc.
Lúc này kỵ binh Hung Nô đã thành một mảnh hỗn loạn, không ai muốn chiến đấu với quân Hán, chỉ muốn phá vây chạy trối chết, Lưu Mãnh bình tĩnh quan sát tình hình quân địch, phục binh đã khép lại ở mặt phía nam, chặt đứt đường chạy trốn hướng nam, chỉ có hướng tây bắc dường như binh lực không nhiều lắm.
Gã vụt xoay người nhảy lên một chiến mã vô chủ, liều mạng chạy trốn theo hướng tây bắc, phía sau là hơn ngàn kỵ binh đi theo. Gã phát hiện đây là thông đạo chạy trốn duy nhất của bọn gã, chỉ cần chậm thêm một bước, quân Hán ở phía tây bắc vây quanh khép lại, bọn họ sẽ không còn cơ hội.
Mặc dù quân Hán đột ngột giết từ tứ phía, nhưng người Hung Nô dù sao đều là kỵ binh, một khi phá vây sẽ rất khó đuổi theo, Lưu Mãnh giết mở một đường máu, mang theo mấy trăm người chạy trốn về hướng tây bắc. Một hơi chạy đi hơn hai mươi dặm, mới rốt cục trốn thoát khỏi quân Hán phục kích. Đến hừng đông, có bại quân lục tục trốn về, Lưu Mãnh kiểm kê nhân số bại binh, chỉ còn lại có hơn ba ngàn kỵ quân, gã không khỏi thở dài một tiếng, suất lĩnh chi tàn quân này hoảng sợ bỏ chạy về hướng Xa Diên Hải.
Trời dần dần sáng, chiến dịch đối với quân Ô Hoàn cũng đã chấm dứt, ngoại trừ bộ phận binh lính táng thân biển lửa, đại bộ phận binh lính Ô Hoàn chạy thoát đã thành tù binh của quân Hán, bao gồm Ô Hoàn Vương Lỗ Tích cùng mấy chục tên tù trưởng cũng vào vòng vây của quân Hán, cuối cùng trở thành cá trong chậu.
Từng bầy chiến mã bị binh lính quân Hán xua đuổi từ bốn phương tám hướng mà đến, những chiến mã này đều rất có linh tính, sau khi từ trong đám cháy chạy ra, cũng sẽ không rời xa chủ nhân, mà ở tại bốn phía cánh đồng bát ngát an tĩnh chờ đợi, vạn con chiến mã này cuối cùng trở thành chiến lợi phẩm hậu hĩnh của quân Hán.
......
----------oOo----------
Đề xuất Đô Thị: Cực Phẩm Thấu Thị