Chương 957: Viện quân đã đến.
Chương 957: Viện quân đã đến.
Trang bị của Ưng Kích quân ngoài lá chắn, nỏ, mâu, đao, mỗi người còn có một túi dầu hỏa. Cái đó có liên quan đến nhiệm vụ đặc thù của Ưng Kích quân. Lúc Tư Mã Ý phát hiện ra tình thế bất lợi cho quân Hán thì rốt cuộc quân đội đang bị phóng hỏa trong thung lũng, bọn họ ít người, phải có kế sách bảo vệ nhưng quân đội Hung Nô không giống lúc trước, đây cũng là hiệu quả của thủ đoạn bọn họ đột phá bao vây quân địch.
Trăm túi dầu hỏa chồng chất ở rừng rậm phía đông, hai tên lính chạy vào trong rừng, không ngừng phun các túi dầu hỏa về phía cây đại thụ. Bên trong thung lũng, hai đội quân đã chiến đấu kịch liệt hơn 1 canh giờ, rộng khoảng nửa dặm, dài chưa đến 1 dặm, chiến trường đã thành núi thây biển máu. Quân đội Hung Nô tử thương trước sau là hơn 1800 người, còn con số thương vong của quân Hán cũng không nhỏ, bỏ mạng hơn 20 người, tổn thương hơn 10 người. Thương binh khó mà trụ được lâu, cuối cùng đa số là bỏ mạng trên chiến trường, lực lượng của quân Hán cũng chỉ có hơn 60 người.
Nhưng thể lực của quân Hán đã không thể duy trì nổi, lúc trước bọn họ chiến đấu kịch liệt với sơn tặc nửa canh giờ, bây giờ lại chiến đấu hơn một canh giờ nữa mà vẫn chưa có cơ hội để thở, ai cũng sức cùng lực kiệt, nếu cứ giết nữa sẽ không thể chống đỡ nổi. Nhưng tốc độ của bọn họ đã chậm dần, 5 người một đội tác chiến đã thành 10 người một đội tác chiến.
Cho dù quân đội Hung Nô chết gần 1 nửa, nhưng chủ tướng Lưu La cũng đã nhìn ra sự mệt mỏi của quân Hán. Y biết là cơ hội sắp đến, y không do dự mà hạ lệnh cho 1 ngàn quân ở phía bắc Cốc Khẩu chuẩn bị chiến đấu làm cho sức chiến đấu của quân đội Hung Nô tăng vọt, quân đội cũng gia tăng thêm 3 ngàn người. Lưu La lớn tiếng hô:
- Vây lên đi, không được rút lui về phía sau.
Tiếng trống trận của người Hung Nô vang vọng trong thung lũng, hàng trăm tên lính cầm lưỡi đao sắc bén đốc chiến phía sau, hơn 10 tên lính chạy trốn đã bị chém tại chỗ. Dưới sự bức bách của cái chết, quân Hán đủ sức phấn chấn nhập cuộc chiến, binh sĩ Hung Nô lại phát động tấn công mãnh liệt vào quân Hán.
Đúng lúc này, trong rừng hai bên thung lũng lại cuồn cuộn khói đặc, tiếng lửa cháy bôm bốp phát ra, ngọn lửa rất mạnh. Điều này khiến cho tất cả binh lính trong thung lũng ngẩn người ra, bỗng nhiên mấy ngọn lửa từ trong rừng rậm phun ra, khí nóng cuồn cuộn phả về phía binh lính Hung Nô. Mấy ngàn binh lính Hung Nô sợ đến mức mất vía, cũng không để ý đến phía sau có lính đốc chiến hay không, chúng đều quay đầu liều mạng chạy trốn.
Lưu La ở quân đội phía sau lúc này cũng run sợ, quay đầu ngựa bỏ chạy ra bên ngoài thung lũng. Lúc này, một gốc cây đại thụ bih ngọn lửa cháy hừng hực đã làm cho nó đổ gục, đập chết hơn 10 tên lính, mấy ngàn binh lính khác lập tức loạn thành một bầy, liều mạng giẫm đạp lên nhau, tiếng la khóc, cầu khẩn liên tiếp vang lên.
Cuộc chiến kịch liệt đột nhiên biến mất, chủ tướng quân Hán Hà Diên lau mồ hôi trên trán, cúi người há mồm thở hổn hển. Y đã rơi vào tình trạng kiệt sức, nhưng trong lòng thì vẫn hiểu ngọn lửa hừng hực kia chắc chắn là do Tư Mã thượng thư sắp xếp để kéo bọn họ ra khỏi nguy hiểm.
Lúc này, Tư Mã Ý và hơn 20 tùy tùng từ trên cây đại thụ trèo xuống, hô về phía bọn lính:
- Rút lui về phía nam.
Tư Mã Ý thấy rõ ràng, phần lớn binh lính Hung Nô đều chạy trốn về phía bắc, chỉ có mấy trăm người chạy trốn về phía nam. Với lực lượng của bọn họ, đối phó với mấy trăm tên Hung Nô dễ như trở bàn tay, bọn lính gật đầu, giúp đỡ thương binh nhanh chóng chạy về phía nam.
Ngọn lửa lan tràn rất nhanh, sau 15 phút đồng hồ, toàn bộ sơn cốc bị khói đặc cuồn cuộn bao trùm, bị ngọn lửa cao ngút trời nuốt chửng. Binh lính quân Hán sau khi chạy ra khỏi sơn cốc nhưng không gặp binh lính Hung Nô rút lui về phía nam, bọn họ bắt được một tên lĩnh Hung Nô bị thương mới biết mấy trăm lính Hung Nô đã mất hết ý chí chiến đầu, ở mặt nam chạy trốn từ một thung lũng về phía quận Tây Hà.
Tư Mã Ý nhìn sắc trời, thời gian lúc này đã là canh hai, bóng đêm đen kịt, gã trầm tư một lát rồi nói với mọi người:
- Ngọn lửa này cháy ít nhất cũng phải mất hai ngày, có lẽ người Hung Nô chờ chúng ta ở bờ bên kia, từ cốc đạo quay về quận Tây Hà, chúng ta hãy nghỉ ngơi chỉnh đốn 2 ngày ở Giả Hồ Bảo trước, thực sự không được thì chúng ta sẽ đi bờ bên kia vượt qua thuyền Cao Bích Lĩnh.
Tuy mọi người đều trong tình trạng kiệt sức, nhưng ai cũng muốn rời khỏi nơi nguy hiểm này đều đồng ý với quyết định của Tư Mã Ý, nhanh chóng khởi hành về Giả Hồ Bảo.
Lưu La dẫn quân từ chạy phía bắc ra khỏi Cốc Khẩu, kiểm kê nhân số, chỉ còn lại hơn hai ngàn người. Y dẫn đến 5 ngàn quân đội nhưng tổn nhất quá nửa, vẫn còn chưa giết chết được sứ giả quân Hán, trong lòng y vừa tức vừa giận, y không biết phải giải thích thế nào với phụ thân.
Lưu La nhìn sắc trời một chút, bầu trời rất u ám, có lẽ nửa đêm sẽ mưa. Như vậy, ngày mai rất có thể ngọn lửa sẽ bị dập tắt, y lại phái người đi xem, nếu như có thể vượt qua thung lũng, bọn chúng vẫn muốn đuổi theo sứ giả quân Hán, dù sao bọn họ cũng đều đi bộ, cho dù có trốn vào Giả Hồ Bảo thì y cũng muốn giết vào trong đó, chém hết tướng của quân địch.
Lưu La quyết định quay đầu lại cao giọng ra lệnh nói:
- Về doanh trại nghỉ ngơi trước, sáng mai tiếp tục truy kích quân địch.
Doanh địa của người Hung Nô ở dưới Ngư Đỗ Lĩnh, các chỗ này chưa đến 10 dặm đường, bọn lính vừa đói vừa khát. Từ đường núi nhanh chóng đi xuống chân núi, không lâu sau, bọn họ nhìn thấy doanh trại phía xa. Lúc này, bọn lính rốt cuộc cũng không thể kìm nổi nữa chạy ra phía bên ngoài đại doanh 1 dặm.
Nhưng vào đúng lúc này, có tiếng trống trong góc rừng phía đối diện, ánh lửa mãnh liệt, chỉ thấy một đội quân từ trong rừng giết ra. Tên đại tướng cầm đầu, dáng người khôi ngô, tay cầm Kim bối Hổ Nha đao, đúng là đại tướng Vu Cấm dưới trướng của Tào Tháo. Tào Tháo nhận được tin mật, có thể người Hung Nô sẽ ám sát sứ giả quân Hán ở Thử Tước Cốc, điều này khiến cho Tào Tháo kinh hãi, lão lập tức phái Vu Cấm dẫn theo 5 ngàn quân đội đi tiếp ứng.
Năm đó Vu Cấm từng đến đây rất quen thuộc với địa hình nơi này, y dẫn quân một đường chạy gấp, cũng vừa mới đuổi tới. Lúc này, y nhìn thấy ngọn lửa cháy hừng hực trong rừng phía xa, y liền lệnh cho quân đội trốn trong rừng cây, vừa lúc gặp quân đội Hung Nô người kiệt sức, ngựa hết hơi không có chút đề phòng nào.
Vu Cấm dẫn quân lao ra, chỉ đại đao:
- Giết cho ta!
5 ngàn binh lính quân Tào hò hét, từ trong rừng cây lao ra đi thẳng về phía quân đội Hung Nô đang hỗn loạn.
Tư Mã Ý thẳng đường trở về Giả Hồ Bảo, nghỉ ngơi đến trưa, lúc này ông chủ lữ xá tìm thấy Tư Mã Ý nói rằng ngoài lữ xá có đại tướng quân Tào hỏi thăm, điều này khiến Tư Mã Ý hơi sửng sốt. Tướng lĩnh quân Tào sao lại xuất hiện ở Giả Hồ Bảo?
Trong lòng nghi ngờ, Tư Mã Ý đi nhanh ra khỏi lữ xá, chỉ thấy mấy tên lính Tào đứng trong sân, một viên đại tướng cầm đầu, Tư Mã Ý nhận ra, đó là Vu Cấm, gã không nhịn được mà bật cười:
- Hóa ra là Vu tướng quân!
Năm đó, Tư Mã Ý từng làm Chủ bộ dưới trướng Tào Tháo, khá hợp ý với Vu Cấm, Vu Cấm liền chắp tay thi lễ nói:
- Vu Cấm cứu viện đến chậm, để Tư Mã tiên sinh phải sợ hãi rồi.
- Mời Vu tướng quân vào nhà nói chuyện.
Tư Mã Ý mời Vu Cấm đến nhà ăn, hai người ngồi xuống, Tư Mã Ý cười hỏi:
- Vu tướng quân có gặp người Hung Nô chưa?
Vu Cấm gật đầu:
- Gặp bọn họ trở về doanh trại, quân đội Hung Nô mệt mỏi, bị chúng ta tiêu diệt, nhưng tiếc là tên thủ lĩnh đã chạy mất.
- Ồ, quả là đáng tiếc.
Tư Mã Ý than thở một tiếng, gã lại không biết, Vu Cấm không nói thật, quân Tào quả thật đã tiêu diệt hoàn toàn người Hung Nô, cũng bắt được thủ lĩnh Lưu La rồi. Nhưng Vu Cấm lại thả Lưu La và binh lính Hung Nô về quận Tây Hà. Đây là lệnh của Tào Tháo, quân Tào phải đảm bảo cho sự an toàn của sứ giả quân Hán đến Thái Nguyên bình an. Nhưng về mặt khác, lúc chiến tranh còn chưa bắt đầu, Tào Tháo cũng không muốn đắc tội với người Hung Nô, chỉ cần giáo huấn bọn họ một chút là được.
Tư Mã Ý không đoán ra suy nghĩ của Tào Tháo nhưng gã vẫn nhớ ra một chuyện khác, lại cười hỏi:
- Lẽ nào ngọn lửa trên núi bị dập tắt rồi sao?
- Sau nửa đêm có mưa, có lẽ ngọn lửa đã tắt, tuy trong thung lũng vẫn rất nóng nhưng không ảnh hưởng đến thông hành, chỉ có điều thi thể đầy đất khiến người ta ghê người. Ta đã để lại một đội quân ở lại dọn dẹp, và dẫn một đội quân khác đến Giả Hồ Bảo, mời Tư Mã tiên sinh khởi hành đi Thái Nguyên. Trên đường chúng tôi sẽ bảo vệ cho sự an toàn của tiên sinh.
Tư Mã Ý vui vẻ cười nói:
- Có Vu tướng quân bảo vệ, ta tin là sẽ không xảy ra điều gì bất ngờ nữa.
Tư Mã Ý lập tức ra lệnh cho thuộc hạ thu dọn hành lý, đoàn người rời khỏi Giả Hồ Bảo. Dưới sự bảo vệ của quân Tào, họ lai khởi hành về phía Thái Nguyên. Lúc này, bọn họ đi đường thuận lợi không gặp phải một sự phúc kích nào nữa.
3 ngày sau, Tư Mã Ý đã đến Thái Nguyên, Tào Tháo lệnh cho Trần Quần tiếp đón bọn họ, sắp xếp cho đoàn người ở Qúy Tân Quán. Trần Quần lập tức dẫn Tư Mã Ý đến gặp Tào Tháo.
Năm đó, Tư Mã Ý thất bại ở Lục Quận, bị quân Giang Hạ bắt cuối cùng đầu hàng Lưu Cảnh. Cũng bởi vậy mà vợ của Tư Mã Ý bị Tào Phi nhốt, sau khi sinh hạ một đứa con trai đã ốm mà chết, cũng vì thế mà Tư Mã Ý đã kết thâm thù với Tào Phi.
Cho dù chuyện này đã là chuyện cũ của 8 năm về trước, cho dù Tư Mã Ý đã lại lấy vợ khác và sinh con nhưng mối thù 8 năm trước gã vẫn chưa bao giờ quên. Nhưng lúc này gã mang theo trọng trách, không thể vì ân oán cá nhân mà làm ảnh hưởng đến sự hợp tác chống Hung của hai bên. Tư Mã Ý ở chính đường bái kiến Tào Tháo. Tào Tháo đối với Chủ bộ của mình năm đó cũng có chút khách sáo, lại để cho Tần Quần, Tân Bì và Giả Qùy tiếp khách, hai bên phân làm khách chủ ngồi xuống.
Tào Tháo nhìn chăm chú Tư Mã Ý một lần, thấy gã đã hơn 40 tuổi đã điềm đạm hơn nhiều so với năm đó, ung dung chắc chắn, cách nói năng cũng không tầm thường, hành động cử chỉ cũng giống hệt với phong thái của một Tể tướng. Tào Tháo vuốt râu cảm khái nói:
- Tuy ta và Hán Vương chiến đấu nhiều năm, có thể nói là như nước với lửa nhưng không thể không thừa nhận Hán Vương là người sáng suốt. Lúc trước, hắn bổ nhiệm Trọng Đạt làm quân sư, sau lại đó lại là một trong ngũ tướng, ta còn nói Hán Vương dùng người quá sơ sài nhưng bây giờ ta thấy, ta đã sai rồi. Hán Vương có một phụ tá như Trọng Đạt, chẳng trách hắn lại có được ngày hôm nay.
Tư Mã Ý thấy mấy vị mưu sĩ tiếp khách kia có vẻ xấu hổ liền cười nói:
- Hán vương điện hạ thường nói với ta, nếu bàn về dùng người thì chư hầu trong thiên hạ không ai sánh được với Thừa tướng. Thừa tướng có thể dùng nhân tài lâu dài, tránh ngắn. Hán vương thừa nhận mình không bằng Thừa tướng. Ta chỉ là người tầm thường, có được sự tín nhiệm, trọng dụng, ủy thác của Hán vương, cẩn trọng làm việc. Thừa tướng xem trọng ta như vậy thực sự khiến Tư Mã Ý hổ thẹn không dám nhận.
Tào Tháo cười ha ha:
- Tư Mã Thượng Thư khiêm tốn quá!
Hai người hàn huyên mấy câu, rồi chuyển đề tài vào việc chính. Tư Mã Ý thở dài một tiếng nói:
- Lần này, ta phụng lệnh Hán vương đi sứ Thái Nguyên gánh vác hai việc trọng đại. Một là đưa sính lễ của Hán Vương cho Thừa tướng, tiếp theo là bàn về phương án cụ thể của hai bên chống Hung. Tiếc là nửa đường gặp phải Hung Nô phục kích, sính lễ đã bị hủy, ta không biết phải giải thích với Hán vương điện hạ thế nào đây?
Tào Tháo gật gật đầu nói:
- Ta đã nghe Vu tướng quân bẩm bảo, người Hung Nô cả gan làm loạn, dám nửa đường phục kích tiên sinh, thực khiến người ta giận giữ. Nhưng điều này cũng chứng tỏ người Hung Nô sợ hai bên chúng ta liên kết với nhau. Xin tiên sinh đừng nên tự trách mình, tâm ý của Hán Vương đã đến là được, coi như ta đã nhận sính lễ của Hán Vương.
Giải quyết xong mối lo sính lễ, Tư Mã Ý cuối cùng cũng yên tâm hơn. Tâm trạng của gã liền chuyển sang việc hợp tác giữa hai bên. Gã lấy ra bức thư tự tay Lư Cảnh viết đưa cho Tào Tháo cười nói:
- Đa tạ Thừa tướng đã khoan dung, đây là bức thư Hán Vương nhà ta tự tay viết cho Thừa tướng, ủy thác cho ta bàn cụ thể với Thừa tướng về việc hai bên chống Hung.
Tào Tháo nhận lấy thư mở ra đọc một lần rồi khẽ cười nói:
- Ta rất muốn đàm phán với tiên sinh, không biết chúng ta nói từ chỗ nào đây?
Tư Mã Ý trầm ngâm một chút rồi cười nói:
- Chi bằng nói từ chỗ vây thành Cao Nô đi.
Đề xuất Voz: Oan hồn của biển...