Chương 956: Bao vây trùng trùng.
Chương 956: Bao vây trùng trùng.
Từng tiếng từng tiếng kèn liên tiếp không dứt, nhưng không hề có một binh lính nào vọt vào sơn cốc chiến đấu kịch liệt với quân Hán, bọn họ mặc kệ sơn tặc sống chết, dường như cố ý dung túng quân Hán giết sạch giết tuyệt sơn tặc. Lúc này sơn tặc bên trong thung lũng đã bị quân Hán giết chết hơn phân nửa, còn lại hơn hai trăm người liều chết chạy trốn về miệng sơn cốc, lại gặp mấy đội binh lính quân Hán chặn lại, cuối cùng chỉ có vài chục người may mắn trốn thoát, còn lại hơn ngàn tên sơn tặc đều bị quân Hán giết sạch gần như không còn.
Lúc này, Nha tướng Hà Diên bắt sống thủ lĩnh sơn tặc Phí Nông, kéo y đến trước mặt Tư Mã Ý, Phí Nông sợ hãi run rẩy, y chưa từng thấy quân đội nào mạnh mẽ như thế, gần hơn trăm người mà giết chết hơn ngàn huynh đệ của y hầu như không còn, y mới thức được mình gặp phải họa lớn rồi, không đợi Tư Mã Ý thẩm vấn, y đã run rẩy hét to:
- Là người Hung Nô, là bọn họ bức ta!
Tư Mã Ý híp mắt lại, chuyện gã lo lắng nhất rốt cục trở thành sự thật, người Hung Nô quả nhiên chiếm được tình báo bọn họ đi sứ Thái Nguyên, chuyện này có chút bí ẩn, là ai tiết lộ ra ngoài, chẳng lẽ là quân Tào ở Hà Đông?
Tuy nhiên lúc này Tư Mã Ý tạm thời chẳng quan tâm là ai tiết lộ tin tức, gã phải giải quyết nguy cơ trước mắt, gã lại hỏi:
- Hung Nô có bao nhiêu quân đội?
Vẻ mặt Phí Nông u ám nói:
- Có hơn năm ngàn người, đều là từ bên kia quận Tây Hà đến, bọn họ trước sau đều ngăn chặn thung lũng, vốn là muốn để chúng ta phục kích bức các ngươi đến Quỷ U cốc, bên trong bụi rậm chằng chịt, bọn họ dường như là muốn phóng hỏa đốt cốc.
'Quỷ U cốc! ' Tư Mã Ý nhớ ra, chính là ở phía sau bọn họ mấy trăm bước, đó thật ra là một khe núi, chiều rộng không đủ hai trượng, cũng có lẽ là một nhánh cốc trong cốc, bên trong sâu đạt một dặm, là nơi chất đống tử thi, buổi tối luôn có ma quái, cho nên có tên là Quỷ U cốc.
Trong lòng Tư Mã Ý âm thầm may mắn, may mắn hộ vệ của gã là Ưng Kích Quân tinh nhuệ nhất, chỉ một đòn đã phá vỡ đám ô hợp sơn tặc này, nếu thật bị ép đến Quỷ cốc kia, bọn họ thật sẽ bị thiêu đốt thành quỷ.
- Thủ lĩnh người Hung Nô là ai, là Hung Nô ở đâu tới?
- Thủ lĩnh người Hung Nô là ai, ta không biết, ta không nhìn thấy hình dạng của hắn, nhưng hắn lại biết ta, nhất định là người của Lưu Báo phái tới, ta thề tuyệt đối không nói dối nửa câu, cầu tiên sinh tha cho ta một mạng.
Tư Mã Ý hừ một tiếng, nhìn chằm chằm Phí Nông, lạnh lùng nói:
- Ngươi làm hại một phương, tội ác chồng chất, hôm nay chính là ngày chém đầu của ngươi, niệm tình ngươi thành thật khai báo, ta cho ngươi thoải mái một chút!
- Tha mạng!
Phí Nông vừa mới gào lên một tiếng, Hà Diên đã đâm một đao vào lưng y, chết ngay tại chỗ.
Lúc này, xa xa truyền đến tiếng trống trận nặng nề, tiếng trống cũng không vội, không giống như là tiến công, nhưng vô cùng có tiết tấu, Hà Diên kinh nghiệm phong phú, sắc mặt hơi đổi, lo lắng nói với Tư Mã Ý:
- Hung Nô đầu tiên là thổi kèn tập kết, hiện tại lại là tiếng trống trận có tiết tấu, đây là người Hung Nô sắp phát động trận chiến, cực kỳ bất lợi đối với chúng ta.
Tư Mã Ý ngẩng đầu nhìn sắc trời, phương Tây đã bị ánh nắng chiều nhuộm đỏ, mặt trời xuống núi, sắc trời rất nhanh tối xuống, gã nói:
- Trời đã sắp tối rồi, điều này có lợi đối với chúng ta, mọi người lập tức nghe theo sự an bài của ta.
Tư Mã Ý lại đánh giá địa hình bốn phía một chút, cốc đạo nơi này rộng một dặm, hai bên là hơn mười gốc đại thụ to lớn che trời, vừa rồi người áo đen đó ở sau những cây to này dùng cung tiễn phục kích bọn họ. Tư Mã Ý quay đầu nói với hai mươi mấy tùy tùng:
- Không để ý đến đồ vật, lập tức trèo lên cây, nấp trong tán cây để bắn lén, tận lực bắn quan quân quân địch.
Hai mươi mấy tùy tùng này ngoại trừ vài tên quan quân văn chức ra còn lại đều là sĩ tốt bình thường bên cạnh Tư Mã Ý, tuy rằng không thể so sánh với binh lính Ưng Kích Quân tinh nhuệ, nhưng bắn ám sát cũng không tệ, mọi người bỏ lại rương lớn, đều mang theo chiến đao và tên nỏ trèo lên cây.
Tư Mã Ý lại chỉ vào hơn trăm rương lớn nói với Hà Diên:
- Những rương lớn này dễ dàng dùng để làm công sự che chắn, mau khênh ra giữa đường, cũng chất thi thể lên.
Hà Diên vội vàng chỉ bảo binh lính làm theo, y lại có chút lo lắng nói:
- Hai bên rừng rậm rậm rạp, ta lo lắng người Hung Nô sẽ dùng hỏa công.
Tư Mã Ý cười lạnh một tiếng nói:
- Chỗ chúng ta địa thế trống trải, cho dù dùng hỏa công, chúng ta cũng không sợ, ngược lại là bọn chúng nên lo lắng chúng ta phóng hỏa đốt cốc mới phải, tạm thời không cần lo lắng vấn đề này, thời gian cấp bách, lập tức đi bố trí công sự phòng ngự đi.
Hà Diên đáp ứng một tiếng, lưu lại hai tên lính bảo hộ Tư Mã Ý, vội vàng tiến đến bố trí phòng ngự, Tư Mã Ý thì dưới sự bảo vệ của binh lính, cũng trèo lên một cây đại thụ, từ trên đó quan sát cuộc chiến.
Năm nghìn quân đội Hung Nô đã phá hỏng hai đầu thung lũng dài chừng ba dặm này, tựa như bắt rùa trong hũ, tình thế bắt buộc, người Hung Nô sở dĩ chậm chạp không tiến công là hy vọng sơn tặc đẩy đoàn sứ giả quân Hán vào Quỷ U cốc, sau đó phóng hỏa đốt cốc, không cần tốn nhiều sức là đã tiêu diệt toàn bộ đoàn sứ giả.
Về phương diện khác, cho dù sơn tặc không thể đẩy đoàn sứ giả quân Hán vào Quỷ U cốc, cũng có thể lợi dụng lực lượng sơn tặc để làm tiêu hao binh lực quân Hán, nhưng người Hung Nô lại không ngờ rằng lực lượng quân Hán dũng mãnh như thế, vẻn vẹn nửa canh đã chém giết hơn ngàn sơn tặc hầu như không còn.
Lúc này hoàng hôn đen kịt, bốn ngàn quân đội Hung Nô đã bày trận xong, mặt nam và mặt bắc thung lũng đều có hai ngàn người, thủ lĩnh Hung Nô là con thứ của Tả Hiền Vương Lưu Báo tên là Lưu La. Lưu Báo thê thiếp đông, có mười mấy đứa con.
Trong lịch sử Lưu Báo hai mươi mấy năm sau lại sinh thêm một đứa con trai, người này là Lưu Uyên tiếng tăm lừng lẫy, gã kế thừa địa bàn và quân đội của phụ thân tại Tịnh Châu, thừa dịp loạn Bát vương triều Tấn, suất quân đánh vào Lạc Dương, bạo phát loạn Vĩnh Gia trứ danh trong lịch sử. Lưu Uyên lại lập tức ở Tịnh Châu thành lập nên Triệu quốc, mở màn ra Ngũ Hồ loạn Hoa
Lúc này Lưu Báo mới hơn bốn mươi tuổi, Lưu Uyên còn chưa được sinh ra, nhưng thuyền lớn lịch sử đã lệch khỏi quỹ đạo, Lưu La được phụ thân ủy thác dẫn năm ngàn người tới quận Bình Dương chặn sứ giả quân Hán, Lưu Báo yêu cầu y cần phải giết chết sứ giả quân Hán.
Lưu La mặc dù mới hơn hai mươi tuổi nhưng kinh nghiệm rất phong phú, y đã nhận được tin tức Phí Nông và bộ hạ của gã bị quân Hán tiêu diệt hoàn toàn, trong lòng của y rất khiếp sợ, y ý thức được quân Hán nhân số tuy rằng không nhiều lắm, nhưng sức chiến đấu rất mạnh, không thể khinh thị, y liền chọn dùng sách lược trận địa chiến, ra lệnh cho đội xếp thành phương trận tấn công sứ giả quân Hán.
Y giữ lại một ngàn người làm hậu bị, mệnh lệnh quân đội hai bên nam bắc ước bốn ngàn người từ hai đầu xâm nhập bên trong thung lũng. Lưu La thấy sắc trời đã tối nhanh, y không muốn kéo dài tới ngày mai, nhất định phải tốc chiến tốc thắng, lập tức ra lệnh:
- Tăng thêm tốc độ, đột kích quân địch!
Tiết tấu tiếng trống trận đột nhiên nhanh hơn, binh lính Hung Nô bắt đầu chạy, bọn họ tay cầm cây đuốc và chiến đao, đánh tới sơn cốc thâm sâu.
Quân Hán đã ở bên trong thung lũng bố trí phòng ngự, mấy gốc đại thụ bị sơn tặc ở phía bắc chặt đổ có thể làm công sự che chắn, mà mặt nam thì dùng hơn trăm rương lớn bố trí thành một đạo công sự che chắn khác, một trăm tên lính chia làm hai, nam bắc đều có năm mươi người, mặt khác ở trên đại thụ bố trí hai mươi mấy nỏ thủ, chuyên môn bắn quan quân Hung Nô.
Lúc này, tiếng trống trận của người Hung Nô đột nhiên gia tốc, Hà Diên biết quân sắp giết tới, y quát to:
- Đại trượng phu chết trận sa trường, là điều thú vị nhất của cuộc đời, để người Hung Nô vĩnh viễn nhớ kỹ đêm nay!
Trăm tên lính cùng rống to, nỏ quân đều giơ lên, nhắm vào bóng người đông nghìn nghịt xa xa. Ưng Kích Quân tương đương với bộ đội đặc chủng quân Hán, trang bị của bọn họ cũng không tầm thường, ngoại trừ được trang bị chiến mã tốt nhất ra, trường mâu và khiên lớn của từng binh lính đều là đặc chế.
Trường mâu dùng thép tinh tạo ra, chắc chắn sắc bén, không dễ bị gãy, khiên lớn cũng là một dạng giống của trọng thuẫn quân, có thể chống đỡ tên nỏ kình xạ năm mươi bước.
Mặt khác nỏ quân của bọn họ cũng dài hơn so với nỏ quân bình thường, dây cung nỏ co dãn, có tầm bắn sát thương hơn năm mươi bước so với nỏ quân bình thường, ngoài 150 bước là có thể sát thương đối phương.
Đội Ưng Kích Quân hộ vệ Tư Mã Ý này có thể nói tinh nhuệ trong tinh nhuệ, từng binh lính đều có vũ lực cao cường, tuy rằng lấy một đỡ trăm hơi khoa trương, nhưng một người đánh với mười người tuyệt không có vấn đề, Hà Diên thấy quân địch đã tiến vào tầm bắn sát thương 150 bước, y hét lớn một tiếng:
- Bắn!
Cuộc chiến rốt cục đã mở màn, trăm nhánh tên nỏ sắc nhọn bắn về phía nam bắc, chỉ nghe từng tiếng kêu thảm thiết vang lên, mười mấy binh lính Hung Nô hàng trước nhất đều ngã quỵ, binh lính quân Hán nhanh chóng kéo dây cung an tiễn, động tác lưu loát, lại nâng nỏ nhắm bắn, lúc này đây bọn họ không cần Hà Diên hạ lệnh, sau khi ngắm lập tức bắn ra, rồi lập tức lắp nỏ tiễn.
Về phần tên có bắn trúng đối phương hay không, bọn họ không quan tâm, bọn họ dùng tốc độ nhanh nhất lắp tên, binh lính Hung Nô chỉ chạy ra ba mươi bước, binh lính quân Hán đã bắn ba lượt tiễn, gần hai trăm binh lính Hung Nô bị tên nỏ mạnh mẽ bắn trúng.
Cuộc chiến dần dần tiến vào gay cấn, binh lính Hung Nô lao tới đều bị bắn trúng, tiếng kêu rên khắp nơi, tử thi chồng chất, nhưng Lưu La đã không có đường lui, y không để ý binh lính tử thương, mệnh binh lính tâm phúc chấp đao ở phía sau áp trận, có người dám can đảm lui về sẽ lập tức xử trảm.
Dưới sự cưỡng ép của Lưu La, binh lính Hung Nô liều chết tiến công về phía trước, dù dưới chân nằm đầy tử thi, nhưng không cách nào lui về phía sau, bọn họ cũng bắn tên về hướng trận địa quân Hán nhưng lại không có hiệu quả chút nào. Quân đội Hung Nô cách trận địa quân Hán càng ngày càng gần, đã không đến hai mươi bước.
Lúc này, quân Hán đã đình chỉ bắn, trăm tên lính tay cầm khiên lớn và trường mâu, xếp thành hàng trận địa sẵn sàng đón quân địch, song phương cùng nhau lao tới, gào thét lớn vọt vào trận địa đối phương, song phương kịch liệt đụng vào nhau, lập tức tứ chi bay tứ tung, sương máu tràn ngập, tiếng kêu thảm thiết, tiếng gào thét vang vọng khắp nơi.
Quân Hán vẫn bày ra trận hình năm người như cũ, năm người làm một tổ, do một Ngũ trưởng suất lĩnh, phối hợp với nhau, sát phạt tàn nhẫn sắc bén, bọn họ huấn luyện có tố chất, hơn nữa tinh thông đánh đêm, dù bị binh lính Hung Nô nhều hơn gấp bội bao vây, bọn họ vẫn không chút nào nao núng, kịch liệt ác chiến với từng nhóm binh lính Hung Nô.
Hai mươi tên lính trên đại thụ thì giương nỏ cài tên, không ngừng nhắm vào quân đội Hung Nô ngồi trên lưng ngựa, trong bóng đêm tên bắn lén bắn ra, lập tức có một gã quan quân hoặc là binh lính trúng tên, cây đuốc rơi xuống đất dập tắt.
Tư Mã Ý trên một cây đại thụ, chăm chú quan sát quân Hán và Hung Nô quân tác chiến, dù quân Hán dũng mãnh thiện chiến, nhưng dù sao Hung Nô quân nhân số nhiều hơn, nhiều nhất hai canh giờ quân Hán sẽ rơi vào tình trạng kiệt sức, mà người Hung Nô cũng nhìn ra điểm này, bọn họ cuốn lấy binh lính quân Hán, không cho bọn họ có cơ hội nghỉ ngơi.
Trong lòng Tư Mã Ý cũng không khỏi lo lắng, cứ giết như vậy, bọn họ sớm hay muộn sẽ toàn quân bị diệt, nhất định phải áp dụng phương sách xử trí, gã thì thầm với hai binh lính hộ vệ vài câu, hai tên lính hiểu ý, nhanh chóng trượt xuống đại thụ, xoay người chạy vào sâu trong rừng cây.
Đề xuất Voz: Sài Gòn làm sao tránh được những cơn mưa!