Chương 959: Kế sách của Lý Lệnh.
Chương 959: Kế sách của Lý Lệnh.
Màn đêm dần buông xuống, trong bóng đem đen kịt rốt cuộc người Hung Nô đã phải rút khỏi trận đấu kịch liệt, nhìn quân đội Hung Nô rút đi như thủy triều, quân Hán trên đầu thành vui mừng. Sắc mặt của Trương Nhậm lại ác liệt, ánh mắt tỏ ra lo lắng, lúc này đây cảnh thê thảm của sự thành công đã nằm ngoài sức tưởng tượng của y. Cho dù con số thương vong của người Hung Nô lên đến gần một vạn người nhưng quân thủ thành cũng tổn thất mất gần 1500 người. Mà quân thủ thành của họ chỉ có 5 ngàn người, dù thế nào thì đây cũng là một cái giá phải trả mà họ khó có thể thừa nhận được.
Nếu lại công thành hai lần như vậy thì thành Cao Nô sẽ bị phá. Trương Nhậm thầm thở dài, lúc này Ngô Lan đi đến bên cạnh y thấp giọng nói:
- Ty chức có trực giác, sau này người Hung Nô sẽ không còn đại chiến như hôm nay nữa.
- Vì sao ngươi lại có trực giác như vậy?
Trương Nhậm nhìn gã chăm chú hỏi.
- Rất đơn giản, bọn họ không chịu nổi, mục tiêu của họ là Quan Trung, là Trường An, muốn đánh tan quân Hán chủ lực chứ không phải là tòa thành nhỏ này của chúng ta.
Trương Nhậm gật gật đầu:
- Ngươi nói đúng, bọn họ liều mạng tấn công chúng ra chỉ là muốn gây áp lực cho quân Hán, ép quân chủ lực phải xuất binh cứu viện. Nếu bọn họ muốn đánh bại chúng ra ít nhất cũng phải trả giá là một vạn quân đội, vì tiếp tục tấn công huyện Cao Nô thì cái giá phải trả là hai vạn người, bất kì một chủ soái nào cũng sẽ không ra một quyết định ngu xuẩn như vậy.
Ngô Lan thấp giọng cười nói:
- Nếu mục đích của người Hung Nô là vì muốn gây áp lực cho quân Hán, chi bằng chúng ta hãy thả mấy con chim ưng đưa thư, để Hung Nô nghĩ rằng họ đã đạt được mục đích, ít nhất thì cũng không tiếp tục phá thành chúng ta nữa. Ta nghĩ bọn họ sẽ nhìn thấy chim ưng đưa thư bay trên trời.
Trương Nhậm cũng mỉm cười:
- Cách này rất hay, thỏa mãn được hư vinh trong lòng bọn họ.
Trong vương trướng Hung Nô, hơn 10 đại tướng Hung Nô đều cúi đầu, lặng yên chấp nhận cơn mắng chửi của Hô Trù Tuyền:
- Một đám ăn hại, toàn những đại tướng vô dụng, Thiên Phu Trưởng, Vạn Kỵ Trưởng, chó má! Các ngươi không xứng, chỉ một toà thành nhỏ mà phá cũng không nổi, còn làm tổn thất một vạn quân đội, đây là đại quân Hung Nô sao? Chuyện này truyền ra ngoài sẽ khiến người ta chê cười, còn tự xưng là Hùng Ưng thảo nguyên, các ngươi đâu có vẻ của Hùng Ưng? Ta thấy các ngươi toàn là gà rừng thì có!
Hô Trù Tuyền nổi giận lôi đình, quơ nắm tay hung tợn nhìn chằm chằm vào hơn 10 tên đại tướng, ánh mắt như phun ra lửa. Y khoanh tay đi đi đi lại, cơn phẫn nộ dâng lên tận ngực, y không thể chịu được sự sỉ nhục như vậy. Năm vạn đại quân không ngờ lại không thể phá nổi một tòa thành chỉ có mấy ngàn người thủ thành, ngược lại còn tổn thất mất gần một vạn quân đội.
Các đại tướng Hung Nô cũng bị chọc giận, họ đều rống to lên:
- Để ngày mai chúng tôi lại công thành, nếu như không được sẽ mang đầu về hiến cho Thiền Vu!
- Ngày mai! Còn muốn ta tổn thất thêm một vạn quân nữa sao? Mười vạn đại binh của ta lẽ nào chỉ để đánh hạ một tòa thành nhỏ bé?
Hô Trù Tuyền hét lớn.
Các đại tướng á khẩu không nói được một câu, đều xấu hổ cúi đầu, Hô Trù Tuyền vung tay lên nói:
- Cút hết ra ngoài cho ta.
Các đại tướng rời khỏi Vương trướng, trong Vương trướng chỉ còn lại một mình Hô Trù Tuyền và Lưu Khứ Ti, Hô Trù Tuyền thở dài oán hận nói với Lưu Khứ Ti:
- Cả đời ta đánh trận chưa bao giờ bị uất ức như hôm nay.
Lưu Khứ Ti thở dài nói:
- Thực ra cũng không phải là do quân đội của chúng ta không đủ linh hoạt, cũng không phải là do lính không ra sức chiến đấu, quan trọng là chúng ta không giỏi việc phá thành. Có rất nhiều lính xuất hiện hiện tượng sợ độ cao, trèo lên thang đứng không vững chưa chém giết với quân Hán thì đã bị ngã thang. Cho nên tổn thất mới thê thảm và nghiêm trọng, cái này giống như kiểu người không quen đi thuyền, trước kia chúng ta nên huấn luyện cho lính quen với độ cao. Tiếc là chúng ta lại không ngờ đến điểm này, nếu không kết quả đã không thê thảm như ngày hôm nay.
Một lúc lâu Hồ Trù Tuyền mới thở dài nói:
- Có lẽ ngươi nói đúng, nhưng sẽ không có lần sau nữa. Ta không thể chỉ vì một tòa thành nhỏ mà làm phải trả cái giả hai vạn người được, hy vọng hôm nay công thành có thể đủ để gây áp lực cho quân Hán, khiến Lưu Cảnh phải nhanh chóng dẫn quân chủ lực đến viện trợ cho huyện Cao Nô. Bây giờ đã là trung tuần tháng 9, nếu một tháng nữa mà không ra thì ra chỉ có thể rút quân.
Đúng lúc này có một tên lính vội chạy tới ngoài trướng vải nói:
- Khởi bẩm Thiền Vu, lính gác của chúng ta phát hiện ra 3 con chim ưng đưa thưliên tục đưa thư bay về hướng nam.
Hồ Trù Tuyền vui mừng quá đỗi, nhất định là Cao Nô đã không thể chịu nổi áp lực lớn nữa rồi cho nên mới cầu viện quân từ Quan Trung, y đứng lên cười nói với Lưu Khứ Ti:
- Xem ra trận chiến hôm nay cũng không phải là không có hiệu quả gì.
Lưu Khứ Ti thầm cười khổ, y không ngờ Hồ Trù Tuyền lại cố chấp như vậy, một lòng trông chờ quân Hán chủ lực sẽ viện binh cho huyện Cao Nô. Bây giờ đã là cuối mùa thu, lẽ nào quân Hán không biết quân Hung Nô ở trận tuyết đầu chắc chắn sẽ rút quân sao? Quân Hán chủ lực kiên trì đến tận bây giờ, vì sao còn phải đến trợ giúp chứ?
Cho dù trong lòng Hô Trù Tuyền cố chấp nhưng Lưu Khứ Ti vẫn ôn hòa nói:
- Thiền Vu nói không sai, quả thực quân Hán trong thành không chịu nổi áp lực, bắt đầu cầu viện quân Quan Trung. Ngoài ra, Lý tiên sinh phụ tá của ta có một sách lược, có thể làm tăng mối nguy hiểm cho quân Hán, buộc bọn họ phải ra ngoài quyết chiến.
Hô Trù Tuyền biết Lý Lệnh túc trí đa mưu, lần trước công phá phòng ngự Khu Thủy là ông ta đề nghị, y lập tức lệnh cho thị vệ:
- Đi mời Lý tiên sinh đến đây.
Không lâu sau, Lý Lệnh vội vàng khom người thi lễ về phía Hô Trù Tuyền:
- Tham kiến Thiền Vu.
- Lý tiên sinh không cần phải khách sáo, vừa rồi Hữu Hiền Vương nói tiên sinh có sách lược gây ra áp lực cho quân Hán, có thể dạy ta được không?
Lý Lệnh nhìn Lưu Khứ Ti. Lưu Khứ Tigật đầu ý là bảo ông ta cứ việc nói thắng. Lúc này Lý Lệnh liền không chút hoang mang nói:
- Thực ra quân Hán chủ lực chần chừ không chịu tiến quân lên Bắc, ngoài trừ bọn họ lấy quân đội phía Nam làm chủ lực, không giỏi về kỵ binh ra thì còn có một nguyên nhân khác, đó là huyện Cao Nô không có ảnh hưởng gì lớn đối với bọn họ. Cho dù, Trương Nhậm là tướng lĩnh quan trọng nhưng bọn họ cho rằng địa vị chiến lược của Cao Nô là không quan trọng, mất nó không có ảnh hưởng gì quá lớn đến quân Hán.
- Ngươi nói là vị trí của huyện Cao Nô không quan trọng?
Hô Trù Tuyền ngạc nhiên, chính vì y cho rằng huyện Cao Nô có vị trí chiến lược quan trọng cho nên mới lệnh cho binh lính bao vây.
Lý Lệnh lắc lắc đầu nói:
- Thần không nói vị trí của huyện Cao Nô không quan trọng, vị trí chiến lược của nó đương nhiên là quan trọng, quân Hán cũng hiểu chẳng qua chúng ta chưa đem tầm quan trọng của nó hiện ra, tuy chúng ta vẫn chưa chiếm được huyện Cao Nô, nhưng muốn lấy được huyện Cao Nô hay không cũng không vấn đề. Trong thành chỉ có mấy ngàn quân Hán, chỉ cần bọn chúng dám ra khỏi thành, 3 ngàn kỵ binh của chúng ta sẽ tiêu diệt hết bọn chúng. Cho nên Thiền Vu cần thay đổi suy nghĩ, chính là chỉ cần chú trọng đến chiếm lĩnh huyện Cao Nô chứ không cần cướp lấy huyện thành.
Rốt cuộc Hô Trù Tuyền cũng hiểu được ý của Lý Lệnh, y gật gù quả là mình quá để ý đến việc cướp được thị trấn hay không, thực ra quân Hán chỉ có thể quy rúc ở trong thành, không dám ra chiến. Cướp thị trấn đã không còn ý nghĩa gì nữa.
- Vậy theo ý của tiên sinh, chúng ta phải làm sao mới có thể thể hiện rõ sự quan trọng của huyện Cao Nô?
Lý Lệnh đi đến trước bản đồ, chỉ vào con đường trên huyện Cao Nô nói:
- Sở dĩ Cao Nô quan trọng là vì nó ngăn giữ con đường Lạc Xuyên.
Lý Lệnh lại chỉ về phía Lạc Thủy nói:
- Nếu chúng ta lấy huyện Cao Nô làm trọng địa hậu cần, một đội quân từ Lạc Thủy Hà Cốc xuôi nam, có thể trực tiếp tiến vào quận Phùng Dực, cũng chính là vào Quan Trung. Hơn nữa, mùa đông đến rồi, vào Quan Trung sẽ càng thêm thuận lợi, xin Thiền Vu hãy suy nghĩ một chút. Dưới sự uy hiếp quá lớn này, Lưu Cảnh còn có thể thờ ơ với huyện Cao Nô được sao?
Hô Trù Tuyền đi đi đi lại, trầm tư một lúc lâu cuối cùng y cũng bừng tỉnh ngộ, y đi lên thi lễ với Lý Lệnh nói:
- Kế sách của Lý tiên sinh quả nhiên là lời vàng ngọc, ta xin lĩnh giáo!
Quan Trung từ trước đến nay là khu vực long hưng của Đế Vương, quan trọng là Quan Trung có đồng cỏ phì nhiêu, bốn phía là núi non bao quanh, dễ thủ khó công. Phía bắc là cao nguyên hoàng thổ, giáp biên cao nguyên nam bắc là Hoàng Sơn cực lớn và sa mạc bao quanh. Có thể nói thiên nhiên khắc nghiệt, hơn nữa vị trí của Hoàng Sơn có ý nghĩa chiến lược với Quan Trung giống như vị trí của dãy Yến Sơn đối với Hà Bắc vậy.
Hoành Sơn là tên gọi của Lục Bàn Sơn và Bắc Sơn. Quan Trung có được Hoành Sơn là đủ để khống chế kỵ binh du mục tây bắc. Còn thế lực du mục có được Hoàng Sơn cũng đủ để gây ra thế tấn công chiến lược rất lớn đến vương triều Trung Nguyên. Như cuộc chiến trăm năm của Bắc Tống với Tây Hạ, lấy Hoành Sơn làm trung tâm giao tranh, Tây Hạ có Hoành Sơn sẽ chiếm được ưu thế tấn công. Bắc Tống đã trải qua chiến trận trăm năm đoạt lại Hoành Sơn mà Tây Hạ sẽ lâm vào tuyệt cảnh.
Giữa Tái Ngoại-Hoành Sơn-Quan Trung có 3 lối đi, từ phía Tây hướng về phía đông là sông Thanh Thủy-Kính Hà và sông Mã Liên cùng Diên Châu đạo, đều là những nút giao thông quan trọng. Vì thế, vào thời Tống để phân biệt 3 tuyến quan trọng này đã thiết lập ba khu hành chính Kính Nguyên lộ, Phi Diên Lộ, Hoàn Khánh lộ, mỗi một lộ lại phụ trách một tuyến giao thông công thủ.
Nhưng ở triều Hán, ngoài 3 con đường này, còn có một con đường vô cùng quan trọng, đường Tần Trực.
Lý Lệnh nói huyện Cao Nô có vị trí quan trọng, chính là để chỉ con đường Lạc Xuyên và Tần Trực, từ hai con đường này đều có thể vào được Quan Trung.
Cao Nô thuộc Quan Nội như Trường An thuộc Quan Trung. Cao Nô là nơi quan trọng của Cao nguyên nam bắc hoàng thổ, bốn phía là núi non bao quanh, che chắn cho Quan Dung dẫn theo Hoàng Hà, cái gọi là “Mật nhĩ hùng biên, khống lâm Tần Tấn” chính là chỉ địa thế thuận lợi.
Mất Cao Nô, có thể xâm nhập vào 3 con đường phụ phía nam, như xây dựng Linh Hạ, thực lực quốc gia sẽ bị suy yếu về mọi mặt, quân chính bại hoại, bất kỳ một sơ hở nhỏ nào cũng có thể bị địch lợi dụng, cho nên khởi sự ở Cao Nô là “tia nước nhỏ mang lại Trường Giang và Hoàng Hà”. Sẽ trở thành nơi bắt nguồn khởi nghĩa nông dân Minh Mạt và cái nôi cách mạng cận đại.
Lúc này huyện Cao Nô đã bị đại quân Hung Nô bao vây, ngoài đóng quân ở bên ngoài thành trì, ưu thế về quân sự đã thuộc về quân Hung Nô. Lý Lệnh cho rằng quân Hán ở huyện Cao Nô không đáng lo ngại, chỉ cần phái mấy ngàn kỵ binh xông thẳng vào thị trấn là đại quân Hung Nô sẽ chiếm được Cao Nô dùng làm căn cứ, từ Lạc Xuyên đạo giết vào Quan Trung.
Trên thực tế, Lưu Khứ Ti ở Quan Nội đã lâu cho nên gã biết nhược điểm của Quan Trung. Gã phái thám báo đi thăm dò đường sông Mã Linh và Lạc Xuyên đạo, chính là để thay đổi kế hoạc sách lược của người Hung Nô.
Hô Trù Tuyền sau khi tấn công thất bại thê thảm rốt cuộc cũng chấp nhận đề nghị của Lý Lệnh. Thực tế cũng chính là kế hoạch của Lưu Khứ Ti, là từ bỏ bao vây Cao Nô, trực tiếp xuôi nam Quan Trung, sách lược xuôi nam của người Hung Nô bắt đầu có thay đổi lớn.
Đề xuất Huyền Huyễn: Cửu Tinh Bá Thể Quyết