Chương 960: Gặp thám báo.
Chương 960: Gặp thám báo.
Sáng sớm, Lạc Thủy hà cốc bị bao phủ bởi một lớp sương dày đặc, sương mù là là di chuyển từ mặt sông vào rừng rậm. Hiện giờ, là trung tuần tháng 9, nước sông đang ở vào thời kì mùa khô rất cạn, lộ ra những tảng đá lớn trong lòng sông, lòng sông cũng rất nhiều đá cuội, bốn bề vô cùng yên tĩnh, một bầy hươu đang uống nước ở phía đầu sông.
Đúng lúc này, một mũi tên vù vù lao từ trong rừng rậm ra, một con trong bầy hươu bị trúng tên la rống lên ngã xuống lòng sông. Đàn hươu bị chấn động, chạy về phía rừng rậm bên bờ sông bên kia, chỉ thấy có hai gã binh Hán từ trong rừng đi ra, tay cầm cung tên, một người trong số đó đã nhìn thấy con hươu ngã xuống lòng sông, y vui mừng nhảy dựng lên, chỉ vào con hươu phía trước dương dương tự đắc nói:
- Thế nào? Đánh cược thua rồi! Còn dám nói ta bắn tên không trúng nữa không?
Tên lính kia phản đối nói:
- Là may thôi, khả năng bắn tên của ngươi ta còn không biết sao? Hôm nay là gặp được vận may thôi.
- Thua thì thua rồi, một bữa cơm rượu ở Hạnh hoa lầu, cứ mơ tưởng đi.
- Chỉ là một chút rượu và thức ăn thôi mà hà tất phải so đo như thế? Nhìn vẻ đắc ý của ngươi khiến ta khinh thường.
- Ngươi muốn trốn nợ sao?
- Đi thôi! Đi thôi! Quay về rồi nói, đừng để đồn trưởng chờ sốt ruột.
Tên lính vác con hươu bị tên bắn trúng đi, tên lính khác đi theo phía sau vừa đi vừa cằn nhằn, hai người nhanh chóng biến mất khỏi bờ sông.
Đây là một đội tuần tra quân Hán có hơn 20 người, phụng lệnh chủ tướng Ngụy Diên, tuần tra ở phía bắc Lạc Thủy hà cốc. Đồn trưởng tên là Trương Tân, chính là người Quan Trung bản địa, rất tinh thông vùng này.
Lúc này, kỵ binh tuần tra đang thu dọn hành trang trong rừng rậm, chuẩn bị đi tuần tra, Trương Tân nhìn đám thủ hạ dưới tay một vòng, nhướn mày hỏi:
- Dương Lợi, Hạ Lão Lục đã trở về chưa?
- Về rồi! về rồi!
Tiếng của Hạ Lão Lục vọng lại từ phía xa, chỉ thấy hai người một trước, một sau chạy tới, trên vai Hạ Lão Lục còn vác theo một con hươu. Vẻ mặt của Trương Tân trẫm xuống, ông ta vô cùng bất mãn nói:
- Ta bảo hai người đi săn hươu sao?
Hai người sợ đến mức cúi đầu, một lúc lâu sau Hạ Lão Lục mới nói:
- Chúng tôi đã tuần tra ở bờ sông, không có dấu vết của ngựa, đúng lúc gặp một đàn hươu, Dương Lợi muốn bắn, tôi không ngăn được.
- Nói bậy! uRõ ràng là ngươi nói muốn bắn hươu.
- Được rồi!
Trương Tân quát lên một tiếng, ngắt lời cãi nhau của hai người rồi hung hăng lườm họ, lạnh lùng nói:
- Lần này ta cảnh cáo các ngươi, nếu lần sau còn dám tự ý trái lệnh thì ta sẽ xử theo quân pháp.
Hai người không dám nói câu nào, Trương Tân ra lệnh:
- Lên ngựa xuất phát!
Mọi người lên ngựa, quay đầu ngựa đi về phía con đường nhỏ phía bắc.
Vùng cao nguyên bắc bộ Quan Trung nhô lên, Tử Ngọ Lĩnh vắt ngang, thế núi kéo dài về hướng tây, cuối cùng hợp với Lục Bàn sơn nhập làm một thể. Núi non vùng Quan Trung trùng điệp, tạo thành một lá chắn thiên nhiên phương bắc, trong đó sông Mã Lĩnh và Lạc Thủy chảy xuyên qua Bắc Sơn, hình thành hai con đường thông nam, bắc, cũng chính là đường sông Mã Lĩnh và đường Duyên Châu nổi tiếng.
Duyên Châu đạo là tên gọi của Lạc Thủy đạo hoặc Lạc Xuyên đạo thời Đông Hán, là yếu đạo chiến lược của Cao Nô xuống Quan Trung, quân Hán cũng nhìn ra hai nhánh yếu đạo này, vì thế đã cho xây dựng hai quân bảo, mỗi tòa quân bảo bố trí 10 ngàn trọng binh, cũng giao cho tướng lính suất quân bảo vệ, mà chủ tướng đường sông Mã Lĩnh là lão tướng Nghiêm Nhan, chủ tướng Lạc Xuyên đạo là đại tướng Ngụy Diên.
Tiểu đội quân trinh sát này chính là một đội quân 50 người mà Ngụy Diên phái đi tuần tra, thuộc quyền quản lý của Thám Báo doanh. Sau khi Ngụy Diên tham gia nghị sự quân chính ở Ung huyện trở về đã lập tức cho trinh sát tăng cường tuần tra lòng chảo. Trong cuộc họp Giả Hủ có một đề xuất đặc biệt, nếu quân Hung Nô không công phá được Cao Nô thì sẽ thay đổi sách lược, từ đường sông Mã Lĩnh hoặc Lạc Xuyên đạo xuôi nam. Trong đó khả năng từ Lạc Xuyên đạo xuôi xuống nam là lớn nhất, gây ra áp lực cho Ngụy Diên.
Lòng chảo Lạc Xuyên dài khoảng gần 200 dặm, chỗ rộng nhất khoảng hơn 10 dặm, chỗ hẹp nhất cũng phải 4-5 dặm, hai bên núi non trùng điệp, trong lòng chảo là rừng núi rậm rạp. Dọc theo bờ sông có một con đường khá bằng phẳng, đây chính là con đường mà các thương nhân gọi là Lạc Xuyên thương đạo.
Kỵ binh thám báo của quân Hán thẳng đường phi về hướng Bắc, giữa trưa bọn họ đã đến Bạch Long Dụ, đoạn đường này là chỗ hẹp nhất của lòng chảo Lạc Xuyên, phía trước là huyện Điêu Âm, trước kia là một trọng trấn quân sự quan trọng, nhưng thực tế thị trấn Điêu Âm gần như đã bị phế bỏ, hơn nửa phần tường thành đã bị sụp, lúc quân Hán đang chuẩn bị xây dựng lại Điêu Âm thì đại quân Hung Nô lại xuôi nam trên quy mô lớn, cho nên kế hoạch tu sửa lại huyện Điêu Âm đã phải hoãn lại.
- Đồn trưởng, nghỉ ngơi một chút đi!
Một gã Thập trưởng cười đề nghị:
- Tìm một sơn động nướng con hươu lên ăn no nê một bữa.
Trương Tân gật gật đầu nhìn xung quanh, y chỉ vào vách núi phía trước nói với Hạ Lão Lục và Dương Lợi:
- Ta nhớ vách núi phía trước có một cái động, các ngươi đi xem sao, coi như hình phạt của buổi sáng này tự ý đi săn hươu!
Hai người không dám kháng lệnh, đành phải xuống ngựa chạy về phía vách núi, số quân Hán còn lại thì ngồi xuống trước con suối nhỏ để nghỉ ngơi, uống nước.
Dương Lợi đi đường oán giận:
- Rõ ràng là chúng ra bắn được hươu, có bản lĩnh thì đừng ăn nữa, còn muốn trừng phạt chúng ta, đúng là khinh người quá đáng.
- Được rồi, ngươi đừng nói lôi thôi nữa.
Hạ Lão Lục thấy Dương Lợi lải nhải mà phát bực, quát lớn.
- Ta còn chưa tính sổ với ngươi đấy! Sao lúc sáng ngươi lại vu oan cho ta.
Dương Lợi nhớ đến chuyện lúc sáng lại càng thêm tức giận.
Nhưng vào lúc này, Hạ Lão Lục bỗng che miệng lại, chỉ vào sơn động phía trước, vẻ mặt căng thẳng nói:
- Ngươi mau nhìn xem, kia là chuyện gì?
Thám báo quân Hán ngồi bên cạnh con suối nhỏ, uống nước nghỉ ngơi ăn lương khô, thỉnh thoảng họ lại rướn cổ về phía tây ngóng Hạ Lão Lục và Dương Lợi trở về. Nếu hai người bọn họ tìm thấy sơn động thì cũng có nghĩa là bọn họ có thể được nướng hươu ăn thịt. Bọn họ đã phải bôn ba bên ngoài gần 10 ngày liên tục, hầu như bữa nào cũng là ăn lương khô và uống nước suối, bọn họ rất mong chờ được ăn thịt hươu nướng vàng thơm phức.
Đúng lúc này, có tiếng bước chân dồn dập ở trong rừng cây phía xa truyền đến. Đám lính đứng hết lên, chỉ thấy Hạ Lão Lục kéo Dương Lợi chạy vội đến, cả người Dương Lợi toàn là máu, gần như đã lâm vào trạng thái hôn mê. Đồn trưởng Trương Tân giật mình kinh hãi, vội đi lên đỡ Dương Lợi hỏi:
- Xảy ra chuyện gì vậy?
- Chúng tôi gặp binh lính Hung Nô trước sơn động, Dương lão đệ bị một gã nấp trong lùm cây bắn lén.
Vẻ mặt của Trương Tân trở nên nghiêm trọng, không ngờ chỗ này lại xuất hiện binh lính Hung Nô, y lại hỏi:
- Có bao nhiêu người?
- Rốt cuộc có bao nhiêu tôi cũng không biết, nhưng nhìn thấy khoảng 30 người.
Trương Tân lập tức suy nghĩ, đây là đội trinh sát tuần tra của người Hung Nô, 50 người hoặc là 100 người. Nếu bọn chúng đã phát hiện ra Dương Lợi và Hạ Lão Lục thì chắc chắn sẽ không bỏ qua cho bọn họ.
Lúc này Trương Tân mới ra lệnh nói:
- Mọi người lên ngựa, chuẩn bị chiến đấu.
Mọi người lên ngựa, Hạ Lão Lục lo lắng chỉ vào Dương Lợi hỏi:
- Huynh ấy phải làm sao bây giờ?
Trương Tân nhìn vết thương trên vai Dương Lợi, vai trúng một mũi tên nhưng máu đã ngừng chảy, Trương Tân liền nói:
- Y không chết được đâu, lão Lục, ngươi hãy dẫn y về Nghi Vân Bảo trước đi.
Nghi Vân Bảo nằm ở 80 dặm ngoài, là một tòa lửa kiêm quân bảo của quân Hán mới xây dựng, có 300 lính đóng quân. Hạ Lão Lục gật đầu rồi khiêng Dương Lợi lên ngựa, y cũng lên ngựa rồi giục ngựa chạy thẳng về hướng nam.
Trương Tân nhìn theo bọn họ đi xe rồi mới lên ngựa, dẫn theo số huynh đệ còn lại chạy về hướng đông bắc, lách qua một vòng rồi từ từ đi đến vách núi.
Quân Hán khá thông thuộc cảnh vật nơi đây, bọn họ đi vào một bãi đất cao, một tên lính trèo lên cây đại thụ, cây này cao hơn 10 trượng, trèo lên đó có thể nhìn xa trong phạm vi mấy dặm.
Một lát, tên lính trèo từ cây xuống đất thấp giọng nói:
- Đồn trưởng, tôi nhìn thấy bọn họ, cách chúng ta 300 bước về phía nam, có khoảng 50 người hình như bọn họ đang tìm kiếm gì đó?
Trương Tân suy nghĩ, nếu như chỉ có 50 người thì có thể đánh một trận. Hiện tại bọn họ có 18 người, dùng phương pháp phục kích, ít nhất cũng có thể đánh bại 20 người. Y lập tức triệu tập cả đội nói với bọn họ:
- Đối phương có 40 người, chúng ta có làm hay không?
Tất cả mọi người đều tỏ ra hưng phấn, nhưng một gã Thập trưởng có vẻ hơi lo lắng nói:
- Sợ là bọn chúng sẽ nuốt chửng chúng ta.
- Chuyện này chắc là không thể, chúng ta thông thuộc địa hình hơn bọn chúng, hơn nữa bọn chúng lại không biết chúng ta, chúng ta có thể dùng kế phục kích, quan trọng là chúng ta có thể lấy được tin tình báo từ trong miệng tù binh.
Mọi người gật đầu giơ tay nhất trí, Trương Tân cười nói:
- Ta đoán là có lẽ bọn chúng đang tìm Hạ Lão Lục và Dương Lợi, chúng ta có thể lợi dụng điều này để làm một cái bẫy.
Quân Hán gặp phải đội thám báo Hung Nô tiên phong, tổng cộng có 50 người, nhiệm vụ của bọn họ là điều tra tình hình phòng ngự của quân Hán. Vừa rồi, binh lính Hung Nô nghỉ ngơi trong sơn động, tình cờ gặp phải hai tên binh lính quân Hán, lính gác nấp trong lùm cây đã bắn thương một người.
Hai gã quân Hán này là vô cùng quan trọng đối với người Hung Nô. Từ trong miệng của họ bọn chúng có thể biết được tình hình quân Hán. Người Hung Nô quyết định phải tìm được hai tên binh lính quân Hán này. Nhưng thám tử Hung Nô cũng rất cẩn thận, nếu bọn họ gặp không chỉ có 2 tên mà là cả đại đội quân Hán thì tai hoạ sẽ ngập đầu.
Năm mươi người chia làm 3 đội, cẩn thận tìm trong rừng cây phía nam. Điều duy nhất có thể xác định là hai gã binh lính quân Hán này không cưỡi ngựa, mà là chạy bộ để trốn, chắc không thể đi qúa xa, có thể là trốn ở gần đây.
Đúng lúc này, có một tên lính Hung Nô nhìn thấy hai gã binh lính quân Hán. Một gã người toàn là máu, được người khác dìu chạy trốn về hướng bắc, binh lính Hung Nô vui sướng chỉ vào hai người kia quát lớn:
- Ở kia!
Binh lính Hung Nô lập tức hưng phấn, đuổi theo hai tên binh lính quân Hán. Bọn họ đều cưỡi ngựa, tốc độ rất nhanh hơn nữa lại thành thạo, hối hả chạy về phía rừng rậm, rất nhanh đã đuổi gần kịp 2 gã binh lính quân Hán, nhưng không ai bắn tên, bọn họ muốn bắt sống hai người này.
Binh lính Hung Nô đuổi càng lúc càng gần, mấy tên lính đã lấy dây thừng ra tìm cơ hội trói hai tên binh lính quân Hán lại. Bọn họ vừa mới chạy vào một con đường nhỏ phủ đầy lá cây thì bỗng nhiên 5-6 con chiến mã đồng thời bật móng, ngã vào vũng bùn.
Đây là một đầm lầy đã hình thành từ nhiều năm, dài hơn 100 trượng, rộng 20 trượng, đầm lầy phủ kín lá cây, rất bí ẩn, được đám thương nhân qua lại gọi là “Hãm Long Đàm”. Đầm lầy như vậy có ở xung quanh Lạc Xuyên, chỗ này khá lớn, nhất định phải có người thông thuộc địa hình dẫn đường, thương nhân bình thường chưa quen đường rất dễ đi vào chỗ này. Bốn phía đầm lầy đều có tấm biển cảnh báo nhưng lúc này đã không thấy tấm biển đâu nữa.
Năm sáu tên kỵ binh ngã xuống đầm lầy, nhanh chóng đã bị chìm nghỉm, chỉ còn thấy bong bóng bùn phía trên, mà đám lính Hung Nô phía sau chạy rất nhanh, lập tức không kịp thời hãm chiến mã lại, lại có mấy người tiếp tục xông lên trước, chỉ trong khoảnh khác, vũng bùn này đã nuốt chửng hơn 10 tên lính Hung Nô, đến tiếng kêu thảm cũng không có.
Đám kỵ binh phía sau vừa tới đều kinh sợ, ghìm chặt chiến mã hoảng hốt nhìn bọn lính chìm trong đầm lầy. Ở trên thảo nguyên có không ít kiểu vũng bùn như vậy, hơn nữa loại ao đầm cạnh sông cũng rất thường thấy, bọ chúng họ biết đầm lầy nguy hiểm, không ai dám đi lên cứu đồng đội.
Đúng lúc này, trong rừng cây bỗng nhiên bắn tên ra dày đặc, tận đến lúc này kỵ binh Hung Nô vẫn chưa kịp hoàn hồn, bốn mươi kỵ binh Hung Nô đứng chen chúc ở một chỗ, chú ý vào đầm lầy phía trước mà không ngờ lại có phục kích. Chỉ một chốc, con đường nhỏ vang lên tiếng kêu thảm thiết, binh lính Hung Nô ngã ngựa, đến cả thủ lĩnh của bọn họ, một gã Bách Phu Trưởng cũng bị bắn một mũi tên thủng cố, ngã ngựa.
Lúc này, kỵ binh Hung Nô đã đại loạn, đều quay đầu chạy trốn. Trên đường quay về bọn họ cũng bị ba mũi tên bắn lén, hai gã lính Hung Nô phía trước bị ngã ngựa, chính 3 mũi tên bén lén này đã khiến kỵ binh Hung Nô dừng chiến mã, chậm chạm không dám phá vòng vây.
Lính Hung Nô do dự, để cho quân Hán nấp trong rừng cây tận dụng chút thời gian quý báu, ngay lúc lính Hung Nô bỗng nhiên ý thức phía sau là đầm lầy, chỉ có con đường phía trước là ra được thì quân Hán đã bắn đợt tên thứ 2,18 mũi tên cùng bắn về phía chiến mã, lại có 7-8 con chiến mã ngã xuống khiến kỵ binh văng ra ngoài.
Còn gần 20 tên kỵ binh không kịp phản ứng, liều mạng thúc ngựa chạy trốn ra khỏi vòng phục kích của quân Hán, chạy dọc theo con đường nhỏ hướng về phía bắc. Lúc này, 18 thám báo quân Hán lao ngựa ra từ 3 phía, trường mâu đâm liên tiếp về phía binh lính Hung Nô ngã xuống đất muốn chạy trốn, mấy tiếng kêu la thảm thiết, có tên bị đâm trúng tim chết thảm tại chỗ.
Trương Tân hô lớn:
- Để lại hai tên còn sống.
Hai gã lính Hung Nô quỳ xuống đầu hàng cũng bởi vậy mà giữ được tính mạng, nhưng thám báo quân Hán cũng không dám dừng lại. Bọn họ thu dọn chiến trường, dẫn theo hơn 10 con chiến mã thu được, từ một con đường khác chạy về hướng nam.
Đề xuất Tiên Hiệp: Tiên Công Khai Vật (Dịch)