Chiếc thuyền nhỏ lững lờ trôi trên mặt nước, những con đom đóm dần biến mất vào sâu trong rừng.
Thiếu nữ tựa đầu vào vai Tiêu Giác, không biết từ lúc nào đã thiếp đi. Người chèo thuyền đứng dậy định nói gì đó, nhưng Tiêu Giác khẽ lắc đầu, ra hiệu cho ông chớ đánh thức nàng. Người chèo thuyền hiểu ý, liền im lặng, không chèo thuyền nữa, mặc cho con thuyền trôi theo dòng nước.
Tiêu Giác ngồi đó, nhìn về phía mặt nước. Sóng nước yên bình, thỉnh thoảng gợn lên vài làn sóng nhỏ khi gió thổi qua. Hắn quay đầu nhìn thiếu nữ đang say ngủ bên vai mình. Nàng không giống các cô gái khác, chẳng mấy để ý dung nhan, ngủ một cách vô tư, môi còn vương chút ẩm ướt từ nước miếng, trông thật bất nhã.
Hắn khẽ nhíu mày lộ vẻ khó chịu, quay đầu đi, nhưng chỉ một lát sau lại cúi xuống nhìn nàng, rồi khẽ cười, một nụ cười bất lực.
Cuối cùng, hắn vẫn không đẩy nàng ra.
...
Hòa Yến hiếm khi ngủ được một giấc ngon lành, mơ thấy một giấc mơ đẹp, nhưng khi tỉnh dậy thì lại quên mất nội dung giấc mơ đó là gì.
Khi mở mắt, nàng thấy mình đang nằm trên giường trong thuyền, đắp một lớp chăn mỏng. Nàng ngồi dậy, thấy Tiêu Giác ngồi ở đầu thuyền, liền gọi: “Đô đốc!”
Hắn quay lại nhìn nàng một cái rồi nói: “Rửa mặt đi, chúng ta phải về rồi.”
Hòa Yến ngạc nhiên một lúc, mới nhận ra rằng họ đã ở lại bên dòng suối đom đóm suốt cả đêm. Những chiếc thuyền khác đã rời đi hết, chỉ còn lại chiếc của họ. Hòa Yến vừa ngáp vừa dùng nước rửa mặt, vì không có Cánh Tước và Hồng Kiều bên cạnh nên nàng tùy tiện vấn tóc thành một búi đơn giản.
Sau khi chỉnh trang xong xuôi, nàng bước ra đầu thuyền, vừa kịp nghe thấy người chèo thuyền nói với Tiêu Giác: “Công tử cứ đi thẳng lên bờ, đi vài bước là đến một trạm dịch. Bên cạnh trạm dịch có thể thuê xe ngựa, công tử và cô nương có thể đi xe ngựa về. Ban ngày thuyền đom đóm không được phép qua lại trên sông nữa.”
Tiêu Giác trả tiền rồi rời thuyền, nói với Hòa Yến: “Đi thôi.”
Hòa Yến cảm ơn người chèo thuyền rồi vội vàng theo Tiêu Giác lên bờ.
Lúc này là sáng sớm, những giọt sương còn đọng trên tán lá, mang theo cái lạnh se sắt buổi sớm. Hòa Yến ngáp thêm một cái, hỏi Tiêu Giác: “Đô đốc, tối qua ta ngủ quên sao? Sao ngươi không đánh thức ta, còn ở đây cả đêm?”
Tiêu Giác cười nhạt: “Không biết ai tối qua ngáy to đến mức gọi cũng không tỉnh.”
“Không thể nào?” Hòa Yến nghi ngờ hỏi: “Ngươi không phải đang lừa ta đấy chứ?”
“Ta không phải là ngươi.”
Hai người vừa đi vừa nói chuyện, chẳng mấy chốc đã thấy một trạm dịch như lời người chèo thuyền nói. Bên cạnh trạm dịch có một quán mì, bà chủ đang nấu mì trong một cái nồi lớn, mùi thơm ngào ngạt.
Buổi sáng chưa ăn gì, Hòa Yến đã thấy đói bụng, liền nói: “Chúng ta ăn chút gì rồi hẵng đi.” Nói xong, nàng không đợi Tiêu Giác phản ứng, đã gọi với vào quán: “Hai bát mì, một xửng bánh bao.”
Nàng vui vẻ kéo Tiêu Giác ngồi xuống một cái bàn dưới bóng cây, những chiếc bánh bao nóng hổi vừa mới ra lò, còn nghi ngút khói. Hòa Yến cầm bánh bao trên tay, thổi nguội bớt rồi ăn.
Tiêu Giác không nóng vội như nàng, chờ mì được mang ra mới bắt đầu ăn từ từ, nhìn Hòa Yến ăn uống ngon lành, không khỏi mỉm cười.
“Đừng nhìn ta cười như vậy,” Hòa Yến nói, “cứ như ta làm gì thật chẳng ra thể thống gì.”
Hắn từ tốn đáp: “Thực sự là xấu hổ, ngươi thử nhìn quanh xem, có ai ăn thô lỗ như ngươi không?”
Hòa Yến lén liếc mắt nhìn xung quanh. Lúc này còn quá sớm, những người đến ăn ở đây hầu hết là khách đường xa hoặc người dừng chân nghỉ ngơi trên đường.
Ngồi gần nàng là một cặp bà cháu. Người bà tóc đã bạc, khuôn mặt hiền từ, còn cô bé bên cạnh khoảng mười một mười hai tuổi, khoác chiếc áo choàng cũ kỹ, nửa mặt giấu trong áo, lặng lẽ cúi đầu ăn.
Hai người đó ăn mặc đơn sơ, có lẽ là khách đường xa, chưa kịp tề chỉnh. Thấy Hòa Yến nhìn mình, người bà hơi giật mình, rồi mỉm cười hỏi: “Cô nương?”
“Không có gì.” Hòa Yến mỉm cười đáp lại.
Tiêu Giác nhướn mày: “Ngay cả đứa trẻ ăn cũng còn nho nhã hơn ngươi.”
Quả thật, cô bé tuy mặc áo choàng cũ nhưng ăn rất lịch sự, chẳng giống người thường. Hòa Yến tự nhủ, dù trước đây nàng từng là Hòa Như Phi, phu nhân của Hứa Đại Nhân, cũng chưa chắc đã tao nhã bằng. Không trách được Tiêu Giác cười nàng… Chẳng lẽ người Ký Dương đều ẩn chứa điều bất ngờ? Nhìn bà lão kia lại không thấy có vẻ gì đặc biệt.
Nàng quay sang bà cụ cười hỏi: “Bà ơi, đây là cháu gái của bà à? Xinh quá.”
“Đúng vậy.” Bà cụ ngạc nhiên nhưng cũng mỉm cười đáp.
Hòa Yến nhìn cô bé, nhưng cô bé không có phản ứng gì, chỉ cúi đầu ăn tiếp. Bà cụ giải thích: “Ni Ni nhà ta nhát người, cô nương đừng để bụng.”
Hòa Yến cười nói: “Làm gì có chuyện đó. Cháu gái của bà thật dễ thương. Hai người định vào thành sao?”
“Không phải,” bà cụ đáp, “nhà có tang sự, ta dẫn cháu về chịu tang.”
Hòa Yến gật đầu, bày tỏ lời chia buồn, rồi quay lại tiếp tục ăn. Ăn một lúc, nàng lại cảm thấy có điều bất ổn. Nhưng nhất thời vẫn chưa nghĩ ra, chỉ cảm thấy mình đã bỏ sót điều gì.
Nhìn sang Tiêu Giác, thấy hắn đã buông đũa, đang nhìn chằm chằm vào hai bà cháu, vẻ mặt đầy suy nghĩ.
Hòa Yến liền rón rén đến gần hắn, thấp giọng nói: “Đô đốc, ta cảm thấy có điều bất ổn.”
Tiêu Giác liếc nàng một cái, đột nhiên đứng dậy, đi về phía hai bà cháu.
Lời hỏi thăm của Hòa Yến ban nãy đã khiến bà cụ có vẻ lo lắng. Hai bà cháu ăn vội vàng, định rời đi, nhưng vừa đứng dậy thì đã bị Tiêu Giác chặn lại.
Thiếu niên đứng thẳng trước mặt bà lão và cô bé, ánh mắt sắc bén, thần sắc bình tĩnh, nhìn cô bé dưới lớp áo choàng, giọng điệu lạnh lùng: “Nói chuyện, nhóc con.”
Bà lão vội kéo cô bé vào lòng, che chở: “Công tử, ngài muốn làm gì?”
“Ta không ngờ, ở Ký Dương, bọn gian tặc lại dám cả gan giữa ban ngày ban mặt mà hành sự,” Tiêu Giác nhướng mày nói.
Gian tặc? Hòa Yến sững sờ.
Đúng rồi, nàng đã cảm thấy có điều bất ổn, thực ra là vì giữa bà lão và cô bé không hề có chút tình cảm của một đôi bà cháu thật sự. Từ đầu đến cuối, cô bé chỉ im lặng ăn, mà bà lão cũng không hề hỏi han hay quan tâm. Nếu thật sự là một bà cháu, làm sao người bà không hỏi xem cháu mình có bị bỏng hay có hợp khẩu vị không? Dù cô bé có lạnh lùng đến đâu, người bà vẫn sẽ chăm sóc chứ không thể lãnh đạm đến thế.
Nhìn thì có vẻ như là bà lão yêu thương cháu, nhưng hành động của bà lại không hề có tình yêu thương, mà giống như một kẻ gian tặc đang cố che giấu tội lỗi.
“Ngài… ngài nói bậy bạ gì thế?” Bà lão trừng mắt nhìn Tiêu Giác: “Đây là cháu gái của ta! Ngài đừng có vu khống!”
“Có phải cháu gái hay không, hỏi sẽ biết ngay thôi.” Tiêu Giác nói: “Nói đi, nhóc con.”
Cô bé vẫn không động đậy.
“Ngươi!” Bà lão định kéo cô bé bỏ chạy, nhưng ngay lúc đó, cây roi trong tay Hòa Yến đột ngột quất đến, cuốn lấy áo choàng của cô bé, và chỉ trong nháy mắt, chiếc áo choàng đã bị lôi tuột xuống, để lộ khuôn mặt của cô bé.
Hòa Yến khẽ vung cây roi tử ngọc mà Tiêu Giác đã giành được cho nàng khi “Đoạt Phong,” may mắn là nàng vẫn mang theo bên người, quả thật rất hữu dụng.
Cô bé dưới lớp áo choàng có dung mạo trong trẻo, xinh đẹp, đôi mắt đẫm lệ, miệng mấp máy nhưng không thể phát ra tiếng, có vẻ như đã bị điểm huyệt câm.
“Ngươi đối xử với cháu mình không tốt lắm nhỉ,” Tiêu Giác cười lạnh.
Bà lão thấy tình thế bất lợi, liền cao giọng hét lên: “Lo chuyện bao đồng!” Bà ta chợt phát ra một tiếng huýt sáo sắc lẹm, lập tức từ các góc quanh trạm dịch, những kẻ đang dọn ngựa, dùng bữa, rửa mặt, hay nghỉ ngơi đột nhiên rút kiếm lao đến Hòa Yến và Tiêu Giác!
“Có thích khách!” Hòa Yến hô lên. Trong lòng nàng không khỏi kinh ngạc, nhiều người như vậy, đây chắc chắn không phải là bọn gian tặc thông thường. Bọn gian tặc thường sợ bị phát hiện, phải hành sự kín đáo, nếu bị phát hiện sẽ tìm đường thoát thân. Nhưng bà lão này không những không trốn, mà còn có nhiều đồng bọn đến thế, rõ ràng có ẩn tình. Hơn nữa, cô bé bị điểm huyệt hoặc trúng phải mê dược… Cô bé này rốt cuộc có thân phận gì mà phải động đến thế lực này?
Tiêu Giác không mang kiếm khi ra ngoài, thấy đám người đã lao đến, liền nhặt chén trà trên bàn ném về phía những kẻ cầm kiếm tấn công.
Hòa Yến ném cây roi cho hắn: “Dùng cái này!” rồi cúi xuống nhặt một thanh thiết dưới đất.
Bà chủ quán mì đã sợ đến mức trốn dưới gầm bàn. Trong không khí, tiếng binh khí va chạm không ngừng vang vọng. Chỉ sau vài chiêu, Hòa Yến nhận ra nhóm người này không phải là bọn gian tặc tầm thường, nếu không thì làm sao có được võ nghệ cao thâm như vậy, hơn nữa ra tay vô cùng tàn nhẫn, rõ ràng là muốn giết người diệt khẩu. Cô bé vẫn đứng yên tại chỗ, bà lão thấy Hòa Yến và Tiêu Giác đang bị nhóm người vây quanh, mắt lão đảo nhanh một vòng, rồi nhanh chóng kéo cô bé lên ngựa, bà ta thoăn thoắt nhảy phắt lên lưng ngựa, vung roi thúc ngựa phi nước đại.
“Không hay rồi!” Hòa Yến hô lên: “Bà ta định chạy trốn!”
Nàng quay sang nhìn Tiêu Giác, thấy hắn đang bị bao vây giữa đám người – hắn là đàn ông, võ nghệ trác tuyệt, nên đám người tập trung hết vào hắn mà bỏ quên Hòa Yến. Nàng liền nói: “Đô đốc, ngươi kiềm chân bọn chúng, ta đi truy bắt ả ta!”
Ở trạm dịch không thiếu ngựa, Hòa Yến cũng nhanh chóng leo lên lưng một con ngựa, đuổi theo bà lão.
Con đường ra khỏi thành rất rộng, nhưng bà lão lại chọn một lối mòn nhỏ gập ghềnh. Vừa đuổi theo, Hòa Yến vừa suy nghĩ, cuộc giao đấu vừa rồi rất kịch liệt, nhưng cô bé lại không có bất kỳ động tĩnh nào, có lẽ đã bị trúng mê dược hoặc điểm huyệt. Dù cho đám người kia có cố gắng kiềm chân Tiêu Giác, mục tiêu chính của chúng vẫn là đoạt lấy cô bé. Rõ ràng, cô bé này đối với bọn chúng vô cùng quan trọng.
Hòa Yến cưỡi ngựa rất giỏi, dù bà lão có lợi thế về địa hình nhưng vẫn không thể cắt đuôi được nàng. Bà lão tức giận hét lên: “Con nhãi, chớ có tìm chết!”
“Thả người xuống, ta sẽ tha mạng cho ngươi,” Hòa Yến không chút sợ hãi, nói lớn, “Nếu không, đừng trách ta không nể mặt!”
Bà lão hừ lạnh, mạnh tay quất roi thúc ngựa chạy nhanh hơn nữa. Hòa Yến lập tức đứng phắt trên yên ngựa, dùng chân thúc mạnh vào lưng ngựa, con ngựa nhảy vọt lên, gần như chạy song song với ngựa của bà lão. Nhanh như chớp, nàng dùng roi quấn lấy đầu cương ngựa của lão bà. Khoảng cách giữa hai con ngựa đã cực kỳ gần, ngựa của bà lão bị giật mạnh, chồm hai vó trước lên, Hòa Yến nhanh chóng nhảy lên, lôi phắt cô bé khỏi tay lão bà, hai người lăn tròn trên đất.
Vừa tiếp đất, Hòa Yến lập tức nhận ra cô bé quả nhiên đã bị trúng mê dược, thân thể cứng đờ, chỉ có thể khẽ động đậy. Không kịp hỏi thăm danh tính hay thân phận của cô bé, bà lão đã cười lạnh, rút từ thắt lưng ra một thanh kiếm mềm, lạnh lùng nói: “Lo chuyện bao đồng!” rồi lao tới tấn công Hòa Yến.
Hòa Yến đẩy cô bé ra xa, rồi quay lại đối đầu với bà lão. Nàng không có vũ khí trong tay, cây thiết côn đã mất trong lúc hỗn loạn, chỉ có thể dùng thân pháp nhanh nhẹn để né tránh đường kiếm của đối phương.
“Các ngươi rốt cuộc là ai?” Hòa Yến vừa tránh né vừa hỏi, cảm thấy võ nghệ của lão bà rất cao thâm: “Bắt đoạt cô bé này nhằm mục đích gì?”
Bà lão cười gằn, vung kiếm đâm chém tới tấp: “Nói nhiều quá, xuống địa ngục mà hỏi Diêm Vương đi!”
Hòa Yến nhướn mày: “Chỉ với chút võ công này mà đòi đưa ta xuống địa ngục, ngươi chẳng phải quá tự tin rồi sao?” Nàng lăn mình né tránh, rồi bất ngờ đứng dậy, cúi người tránh đường kiếm, nhanh chóng áp sát phía sau lão bà, tung một chưởng mạnh vào lưng, rồi đoạt lấy thanh kiếm từ tay bà ta.
“Đáng ghét!” Bà lão nghiến răng.
Dù thanh kiếm này không phải là Thanh Lang, nhưng tạm thời vẫn có thể dùng được. Trong lúc này không có ai giúp đỡ, ngoài khả năng bày trận, kiếm pháp của Hòa Yến cũng là một sở trường. Chỉ trong chốc lát, bà lão đã liên tục bị đánh lui, rõ ràng không thể chống đỡ được lâu.
Hòa Yến nói: “Nếu ngươi lúc này chịu đầu hàng, vẫn còn có một con đường sống.”
“Chướng mắt!” Bà lão hét lớn, bất ngờ rút từ búi tóc một cây kim trâm bạc, bên trong ẩn chứa cơ quan tinh xảo, gặp gió liền dài ra ba tấc, biến thành một thanh chủy thủ. Bà ta không dùng chủy thủ đối phó Hòa Yến, mà lao thẳng vào mũi kiếm của Hòa Yến, đồng thời ném thanh chủy thủ về phía cô bé đang nằm trên đất.
Cô bé đã bị trúng mê dược, thân thể cứng đờ, chỉ biết trân trân nhìn chằm chằm lưỡi chủy thủ sắp đâm thẳng vào ngực mình. Lúc này, Hòa Yến không thể thu kiếm kịp để cứu, đã quá muộn!
“Phập!” một tiếng.
Chỉ còn một chút nữa, thanh chủy thủ sẽ đâm vào tim cô bé, nhưng vật gì đó đã va chạm vào lưỡi chủy thủ, khiến nó chệch hướng. Lực đạo bén nhọn lập tức tiêu tan, thanh chủy thủ từ từ lăn xa trên mặt đất.
Cùng lúc đó, thanh kiếm trong tay Hòa Yến đã đâm thẳng vào ngực lão bà. Bà ta trợn tròn mắt, không thể tin rằng có người đã làm chệch hướng chủy thủ của mình. Bà ta phun ra một ngụm máu đen ngòm, rồi gục xuống.
Từ trong rừng cây rậm rạp, một người bước ra. Đó là một nam nhân dáng người gầy gò, khoảng hơn bốn mươi tuổi, nhưng khí chất phi phàm. Toàn thân ông mặc áo trắng, mái tóc dài được vấn gọn bằng một dải lụa trắng, trông giống như một kiếm khách hoặc một cầm sư. Dung mạo khôi ngô, bộ râu dài không khiến ông ta trông luộm thuộm, mà ngược lại còn tăng thêm nét phong trần tiêu sái của một bậc hành hiệp giang hồ.
Hòa Yến nhìn thấy người này, lập tức ngây dại. Người áo trắng tiến lại gần hơn, đỡ lấy cô bé đang run rẩy dưới đất đứng dậy, sau đó mới nhìn sang Hòa Yến.
Hòa Yến thì thầm, giọng nói như không thể tin nổi: “Sư phụ…”
Khuôn mặt ông không hề lộ vẻ kinh ngạc, chỉ thoáng chút bất ngờ: “A Hòa?”
Thông báo: Web chuẩn bị đổi tên miền, nên mọi hãy check lại toàn khoản để đăng nhập lại, theo dõi Fanpage Vozer để cập nhật thông tin nhé.
Bạn muốn hóa thân thành nhân vật chính của tiểu thuyết Cẩm Nguyệt Như Ca (Dịch)? Truy cập ngay SoLuoc.Com để nhập vai trải nghiệp tu tiên nhé.
Đề xuất Tiên Hiệp: Huyền Trần Đạo Đồ