Chương 103: Thăm dò

Phía sau chính đường của Hành hội Tiên Vũ Môn có một tòa dinh thự cổ xưa, u tĩnh. Nơi này được tách biệt riêng ra khỏi hành hội, dùng làm sương phòng chuyên dụng cho khách quý. Nơi đây thường chỉ chiêu đãi những bậc đại năng từ cảnh giới Nguyên Anh kỳ trở lên.

Tiêu Dao theo chân nam đệ tử đi qua một hoa viên nhỏ u nhã, dừng bước trước một gian sương phòng ở phía đông.

“Sư tỷ, vị tiền bối kia đang ở trong phòng này. Ngài ấy nói rằng chỉ cần sư tỷ đồng ý thì có thể đến tìm ngài ấy bất cứ lúc nào. Nếu không có việc gì khác, sư đệ xin phép về trước. Sư tỷ cứ tự nhiên.” Gã đệ tử thấy đã hoàn thành nhiệm vụ, liền thở phào một hơi rồi xoay người trở về đại đường.

Tiêu Dao đứng trước cửa, không gõ ngay mà đưa mắt nhìn quanh bốn phía một lượt, đứng yên một lúc. Bấy giờ nàng mới đưa tay lên gõ cửa.

“Tiền bối, Tiêu Dao của Tiên Vũ Môn xin được bái kiến.”

“Vào đi.”

Giọng nam lười biếng từ trong phòng truyền ra khiến sắc mặt nàng đột nhiên trầm xuống, nhưng ngay sau đó lại giãn ra. Chỉ là trong mắt vẫn còn vương một tia âm u không sao xua đi được: Là Cơ Hạo!

Nàng hít một hơi thật sâu rồi đẩy cửa bước vào. Bên trong, người nọ đang ngồi trên ghế bát tiên, khuỷu tay chống lên bàn, khẽ nâng cằm, khóe môi cong lên một nụ cười như có như không. Lúc này, hắn không búi tóc đội quan, mặc cho mái tóc đen dài xõa xuống trước ngực, vạt áo trước ngực hơi mở, để lộ làn da thấp thoáng bên trong. Đôi mắt phượng khẽ nhướng lên, tựa như đang nhìn con mồi mà chăm chú dõi theo Tiêu Dao.

“Tiêu Dao bái kiến Cơ tiền bối. Không biết tiền bối muốn Tiêu Dao luyện chế pháp bảo gì?” Trong lúc nói, lòng bàn tay nàng thậm chí còn rịn ra mồ hôi. Hay cho hắn, lại quang minh chính đại tìm tới cửa, thân phận đại năng Nguyên Anh quả nhiên dễ dùng.

Đối phương chỉ thong thả nhấp một ngụm linh trà, nói: “Tiêu Dao không cần đa lễ, ngươi và ta cũng coi như quen biết, đã từng cùng nhau vào sinh ra tử, đừng khách khí như vậy. Hay là chúng ta cứ thưởng thức linh trà trước, rồi từ từ bàn chuyện sau.”

Vừa dứt lời, đã có thị nữ dâng linh trà lên. Dù cho trong lòng Tiêu Dao sóng cuộn bão gầm, cũng chỉ đành giả vờ bình tĩnh ngồi xuống, khẽ nhấp một ngụm trà.

Nàng vẫn luôn chờ đối phương mở lời, nhưng hắn chỉ dùng ánh mắt dò xét nhìn nàng. Có những lúc hai người chạm mắt, nàng đều phải cụp mi xuống, tự cảnh báo bản thân phải nhẫn nhịn.

“Tiêu Dao cảm thấy hương vị linh trà này thế nào?”

Một lúc sau, Cơ Hạo cuối cùng cũng lên tiếng, nhưng lại nói những lời chẳng liên quan gì đến chuyện chính. Nàng vốn không có sở thích gì với trà, bèn đáp bừa: “Trà này vào miệng hương vị thuần khiết, rất ngon. Đa tạ tiền bối khoản đãi. Không biết Cơ tiền bối cần luyện chế pháp bảo gì?”

“Tiêu Dao đừng vội, vừa rồi thấy ngươi có vẻ hơi căng thẳng, ta chỉ muốn ngươi thả lỏng một chút thôi, chỉ là…” Nói rồi, Cơ Hạo đột nhiên đứng dậy đi tới trước mặt nàng, cầm lấy tách trà nàng vừa nhấp một ngụm lên uống cạn.

Hành động đó làm Tiêu Dao kinh ngạc ngẩng đầu, mặc cho đôi mắt phượng sâu thẳm kia nhìn thẳng vào mắt mình. “Tiêu Dao đang sợ ta sao?”

Trong nháy mắt, sống lưng nàng lạnh toát, gần như không thể kìm chế được bản thân, muốn dời ánh mắt đi. Nàng cố gắng trấn tĩnh, nói: “Cơ tiền bối là tu sĩ Nguyên Anh kỳ, uy nghi mà không cần nổi giận, tất nhiên khiến cho tiểu bối chúng ta kính sợ.”

Cảm giác bị người khác xem như con mồi thật sự rất khó chịu. Ngay lúc nàng sắp không nhịn được nữa, Cơ Hạo nhếch môi, nở một nụ cười ý vị không rõ, rồi quay về lại chủ tọa của mình, không nói thêm lời nào.

Gã đàn ông này rất nguy hiểm. Hồi tưởng lại chuyện vừa rồi, Tiêu Dao vẫn còn thấy lòng mình sợ hãi. Hiện giờ, trong đầu nàng không ngừng phỏng đoán rốt cuộc người này có mục đích gì.

“Hạo ca ca! Ủa, có cả tỷ tỷ ở đây nữa sao?!”

Ngay lúc không khí đang ngưng trọng, một giọng nữ trong trẻo, đáng yêu chợt vang lên từ sau tấm rèm ở gian trong. Bầu không khí căng thẳng lập tức được hòa tan đi không ít, cảm xúc đang căng như dây đàn của Tiêu Dao cũng dịu lại, nàng quay sang nhìn bóng hồng kia với vẻ mặt có chút bất đắc dĩ.

“Chu đạo hữu, còn có… Tả Cảnh đạo hữu.”

Người tới không chỉ có Chu Chân Chân, mà còn có cả Tả Cảnh vận trường bào màu huyền thêu viền đỏ đứng bên cạnh. Hai trăm năm không gặp, tu vi của cả hai đều đã tăng tiến so với trước đây. Tả Cảnh cũng giống Tiêu Dao, đã là Kim Đan trung kỳ, còn Chu Chân Chân thì đã tu luyện tới Trúc Cơ kỳ đại viên mãn.

Thấy nàng, hai người họ lần lượt gật đầu chào. Sau đó, Chu Chân Chân cười một cách yểu điệu, có phần làm nũng kéo tay áo Cơ Hạo lắc nhẹ, bĩu đôi môi đỏ mọng, nũng nịu trách: “Hạo ca ca không phải nói muốn tìm người luyện chế pháp bảo cho Chân Chân sao? Sao lại tìm tỷ tỷ này đến ôn chuyện vậy?”

Cơ Hạo khẽ kéo nàng ta vào lòng, điểm nhẹ lên chóp mũi, vẻ mặt trông như nhu tình mật ý: “Ta đã bao giờ lừa gạt ngươi chưa? Tiêu Dao chính là người sẽ luyện chế pháp bảo cho ngươi và Tả Cảnh đó.”

“A, ra là tỷ tỷ biết luyện khí sao?!” Chu Chân Chân chớp chớp đôi mắt to, tò mò nhìn về phía Tiêu Dao. “Tỷ tỷ có thể luyện cho Chân Chân một pháp bảo vòng tay tiện dụng được không?”

Đối phương quả thật cố ý tìm mình để luyện khí. Tạm gác lại chuyện hắn còn mục đích gì khác, Tiêu Dao thở phào nhẹ nhõm, nở nụ cười đáp: “Tại hạ nhất định sẽ cố gắng hết sức.”

Sau đó, Cơ Hạo nắm lấy bàn tay ngọc ngà của Chu Chân Chân mân mê, giọng nói lười biếng vang lên: “Ta cũng nghe nói trong Hành hội Tiên Vũ Môn có một vị luyện khí đại sư kỹ thuật cao siêu tên là Trọng Nhu, không ngờ dò hỏi ra lại chính là Tiêu Dao. Vừa hay Tả Cảnh đã thu thập đủ tài liệu để luyện chế bản mạng pháp bảo, đang muốn tìm luyện khí sư phó hỗ trợ, ái thiếp của ta cũng muốn một món pháp bảo mới. Cho nên theo ta thấy, giao cho Tiêu Dao luyện chế là thích hợp hơn cả, dù sao cũng là người quen. Vừa rồi hai người họ chưa ra, ta cũng không tiện thay họ trả lời, giờ muốn luyện chế cái gì, Tiêu Dao tự mình hỏi họ đi.”

“Thì ra là thế…” Tiêu Dao làm ra vẻ bừng tỉnh, nhưng trong lòng lại thầm mắng gã đàn ông này sao mà âm hiểm đến vậy, rõ ràng là đang xem mình như con mồi mà đùa bỡn!

Nàng nhanh chóng hỏi Tả Cảnh và Chu Chân Chân về loại pháp bảo họ muốn luyện chế, sau đó liền đứng dậy cáo từ Cơ Hạo: “Cơ tiền bối, sự tình Tiêu Dao đã bàn bạc xong với hai vị đạo hữu. Hiện tại chỉ cần giao tài liệu cho tiểu bối, đợi pháp bảo luyện xong, tiểu bối sẽ đưa đến hành hội. Thời gian sẽ không quá một tháng, xin hai vị đạo hữu kiên nhẫn chờ đợi. Nếu không còn việc gì khác, Tiêu Dao xin phép cáo từ.”

Nơi này, nàng một khắc cũng không muốn ở lại.

Đang định thoát thân, nàng lại nghe thấy giọng nói lười biếng của Cơ Hạo vang lên: “Khoan đã, không biết Tiêu Dao có phải định dùng lò luyện vô thuộc tính Tam Thanh Khí Lô để luyện cho Tả Cảnh không?”

“Đúng vậy.” Nàng không đoán được trong hồ lô của hắn rốt cuộc bán thuốc gì, lò luyện của mình cũng không phải bí mật gì to tát, liền trả lời thật.

Cơ Hạo mỉm cười gật đầu tán thưởng: “Ừm, Tam Thanh quả là một lò luyện cực phẩm, nhưng tiếc là không có thuộc tính. Mà Tả Cảnh lại là tu sĩ thủy linh căn, bản mạng pháp bảo dĩ nhiên cũng muốn luyện thành thủy thuộc tính. Vì vậy, phiền Tiêu Dao dùng một lò luyện thủy thuộc tính trong tay ta để luyện cho Tả Cảnh. Có điều, lò này là một trong những trân bảo của Cơ gia ta, trong tộc có quy huấn không được cho người ngoài họ mượn. Tuy có phần mạo muội, nhưng cũng đành phải ủy khuất Tiêu Dao ở lại đây hơn một tháng cho đến khi luyện xong.”

Một câu cuối cùng hắn dường như cố ý nhấn mạnh, nói xong còn nhìn Tiêu Dao đang sa sầm mặt lại với ánh mắt đầy thâm ý, mặc cho nàng nhìn chằm chằm vào mắt hắn như muốn tìm ra điều gì đó.

Hai người đối mặt nhau, âm thầm tóe lửa. Ngoại trừ Chu Chân Chân ra, ngay cả Tả Cảnh cũng nhận thấy không khí không ổn. Ngay vào khoảnh khắc tim Tả Cảnh như treo lên cổ họng, chỉ thấy Tiêu Dao cong khóe môi, vẽ nên một nụ cười, híp mắt nói: “Cơ tiền bối là cố chủ, đương nhiên có thể đưa ra yêu cầu thêm, chỉ là thù lao sẽ rất đắt.”

Cơ Hạo nghe xong, mắt cũng không chớp, trực tiếp ném ra một túi trữ vật cỡ nhỏ. “Trong này là tiền đặt cọc. Sau khi luyện chế thành công, sẽ dâng lên gấp đôi số linh thạch trong túi này làm thù lao.”

Thần thức của nàng quét qua bên trong túi trữ vật, sắc mặt lập tức cứng lại. Bên trong lại chứa đầy một túi thượng phẩm linh thạch! Chừng một trăm khối! Cứ một trăm trung phẩm linh thạch mới đổi được một khối thượng phẩm linh thạch, vậy trong túi này đã là một vạn trung phẩm linh thạch! Chỉ riêng tiền cọc này thôi cũng đã đủ để tìm một Thiên cấp luyện khí đại sư trong hành hội luyện chế bốn món bản mệnh pháp bảo!

Dù không cam lòng, nàng cũng không thể không cảm thán một tiếng: Thế giới này thật đúng là người so với người tức chết người!

Bất luận Cơ Hạo muốn làm gì, trước mắt vẫn là đang ở trên địa bàn của Tiên Vũ Môn, chưa đến tình huống tệ nhất, Tiêu Dao tự dặn lòng phải bình tĩnh để vững vàng ứng đối.

Nàng nhận lấy lò luyện và tài liệu từ chỗ Cơ Hạo. Để tranh thủ thời gian, nàng hỏi xin ngay một gian phòng trống để chuẩn bị bắt đầu luyện chế, lúc này Cơ Hạo lại nói: “Tiêu Dao gấp gáp như vậy làm gì, không cần chuẩn bị thêm một chút sao? Dù sao luyện chế bản mạng pháp bảo cũng là đại sự liên quan đến cả đời tu sĩ, không thể qua loa được.”

“Cơ tiền bối, tiểu bối luyện khí xưa nay vẫn vậy, nếu tiền bối không tin tưởng, có thể ủy thác cho người khác.” Nàng nhíu mày, gã đàn ông này lại định giở trò gì nữa đây?

Thấy sắc mặt nàng không tốt, Cơ Hạo cũng không tức giận, chỉ cười cười: “Thế thì không cần, đã tìm đến ngươi, tức là hoàn toàn tin tưởng vào kỹ thuật của Trọng Nhu. Chỉ không biết chúng ta có vinh hạnh được quan sát quá trình luyện khí của đại sư không?”

“Tiểu bối luyện khí xưa nay không thích có người quấy rầy, vạn nhất có gió thổi cỏ lay sẽ ảnh hưởng đến phẩm chất thành khí.”

“Vậy sao…” Cơ Hạo nhướng đôi mắt phượng, ra vẻ suy tư. “Lúc luyện bản mạng pháp bảo không phải cần đến tinh huyết của Tả Cảnh sao? Ta cho rằng để chính bản thân hắn tự nhỏ máu tươi vào thì hiệu quả sẽ tốt hơn. Vì tương lai của Tả Cảnh, Tiêu Dao có thể châm chước một chút được không?”

Châm chước? Tiêu Dao trong lòng cười lạnh, phàm là luyện bản mạng pháp bảo, người ủy thác nào mà không dùng bình bạch ngọc đựng sẵn máu tươi? Hắn đây là muốn giám thị hay muốn giam lỏng mình?

“Nếu Cơ tiền bối đã kiên quyết, vậy tiểu bối cũng chỉ có thể làm theo. Nhưng cuối cùng có luyện thành công hay không, tiểu bối không thể đảm bảo được.”

Kỹ thuật luyện khí của nàng không phải chỉ nhìn là có thể học trộm được. Muốn giám thị, muốn thăm dò, cứ tùy ý hắn. Lần này nàng sẽ không dùng Phượng Hỏa làm lửa lò, không tin hắn còn có thể tìm ra sơ hở.

“Ừm, hình như nhỏ tinh huyết là lúc đúc bôi. Đợi Tả Cảnh nhỏ tinh huyết xong chúng ta sẽ rời đi, vậy thì không có vấn đề gì chứ?”

Xem ra hắn cũng không phải kẻ mù tịt về luyện khí. Nhưng xem nàng đúc bôi thì có thể nhìn ra được cái gì chứ?

Tiếp theo, Tiêu Dao không thèm để ý đến ba kẻ lẽo đẽo theo sau, nổi lửa lò luyện, chuẩn bị bắt đầu nấu chảy tài liệu để đúc bôi. Mấy canh giờ sau, khoáng tài trong lò đã bắt đầu mềm ra. Nàng dùng kìm gắp khoáng tài ra, đồng thời xắn tay áo bên phải lên, giơ cây búa lớn đã chuẩn bị sẵn, bắt đầu đúc bôi.

Thấy nàng tự nhiên xắn tay áo, để lộ cánh tay mảnh khảnh, ba người ở bên đều có chút kinh ngạc, Tả Cảnh càng ngượng ngùng quay đầu đi. Tiêu Dao chỉ là do thói quen, căn bản không để ý đến ánh mắt người khác, tay nâng búa hạ, chuyên chú vào việc đúc bôi.

Nữ tử vung cây búa lớn, mỗi một nhát gõ đều mạnh mẽ hữu lực. Sự mềm mại và sức mạnh, hai thái cực hoàn toàn dung hợp trên người nàng, mang đến một sự chấn động thị giác tuyệt đối.

Cơ Hạo thu hết tất cả vào mắt, trong đáy mắt dường như có thứ gì đó đang trào dâng cuộn xoáy, nhưng cuối cùng lại dần dần lắng xuống, chìm vào nơi sâu thẳm tăm tối. Mấy canh giờ sau, việc đúc bôi tiến hành được một nửa, Tiêu Dao gọi Tả Cảnh đến nhỏ tinh huyết vào. Sau đó, ba người họ mới rời khỏi phòng.

Trong toàn bộ quá trình luyện chế tiếp theo, Cơ Hạo không hề đến gây khó dễ nữa. Cho đến một tháng sau, khi nàng đã luyện xong cả hai món pháp bảo, mới gặp lại hắn một lần.

Theo yêu cầu của Tả Cảnh, Tiêu Dao luyện ra một thanh bản mạng pháp bảo hình kiếm toàn thân màu xanh biếc. Còn pháp bảo luyện cho Chu Chân Chân là một kiện thượng phẩm đạo khí, đôi vòng uyên ương màu xanh ngọc bích.

Lúc nhận lấy đôi vòng, Chu Chân Chân mừng rỡ, tinh nghịch ôm lấy cánh tay nàng cảm tạ: “Cảm ơn tỷ tỷ, món đồ này đẹp quá, Chân Chân rất thích.” Thấy nàng ta lúc này cười vui vẻ như vậy, hiển nhiên là vì được Hạo ca ca mà mình ái mộ tặng cho một bảo vật, thần sắc ngọt ngào.

Tiêu Dao bất giác nhớ lại sau chuyến đi Thần Long Cung lần trước, mình từng điều tra về nàng ta. Nàng này là thể chất lô đỉnh mộc thuộc tính thượng hạng vạn năm khó gặp, từ nhỏ đã được định sẵn làm lô đỉnh tu luyện cho Cơ Hạo. Trước đó nghe Cơ Hạo gọi nàng ta là ái thiếp, giờ nhìn kỹ lại quả thật nàng đã không còn là xử nữ, nhưng vẫn chưa có dấu hiệu bị thải bổ.

Nghĩ đến sự thật đằng sau đó, Tiêu Dao tức khắc cũng có chút xúc động trong lòng. Đối phương rõ ràng trông hạnh phúc như vậy, không cần mình đồng tình, tại sao bản thân vẫn cảm thấy một nỗi bi thương không nói thành lời?

Nhưng ý nghĩ đó chỉ thoáng qua trong chớp mắt. Nàng liền thu dọn cảm xúc, nói với Cơ Hạo: “Cơ tiền bối, hai món pháp bảo đều đã luyện chế xong, tiểu bối không quấy rầy nữa, xin được cáo từ.”

Thấy nàng xin từ biệt, Cơ Hạo không hề bất ngờ, chỉ nhếch môi, dùng chất giọng lười biếng kia ngâm nga như hỏi: “Tiêu Dao vội vã muốn đi vậy sao?”

Đề xuất Tiên Hiệp: Sư Huynh Của Ta Quá Mạnh
Quay lại truyện Chậm Rãi Tiên Đồ
BÌNH LUẬN