Chương 157: Tổ đội
Giữa hư không, Tiêu Dao nét mặt u ám. Hồi tưởng lại cảnh tượng kinh tâm vừa rồi, nàng vẫn không tài nào đoán ra được ý đồ của vị Nguyên Anh đại năng kia. Ngón tay bất giác xoa nhẹ lên đỉnh đầu, nơi dường như vẫn còn vương lại hơi ấm từ cái chạm của hắn. Dù nghĩ thế nào, hành động này cũng quá mức ái muội. Nhưng lùi một vạn bước mà nói, cho dù nàng có tự luyến vô sỉ mà cho rằng đối phương đã để mắt tới mình, thì trong đôi mắt trong trẻo kia lại chẳng hề có lấy một tia tình ý.
“Không song kỳ...”
Nàng theo tiếng quay đầu lại, chỉ thấy Báo Tử đang vểnh đuôi nhìn mình, miệng cười toe toét đến tận mang tai: “Ngươi đang tư xuân đấy à?”
Tiêu Dao lòng đang buồn bực, nghe vậy chỉ muốn phun ra một ngụm máu uất. Ánh mắt kiểu gì vậy, ai tư xuân mà lại mang vẻ mặt lo lắng sầu não chứ. "Báo Tử, ngươi rốt cuộc có biết ‘tư xuân’ nghĩa là gì không?"
“Ngươi tưởng lão tử là đồ ngốc à! Mà kể cũng phải, từ sau chuyện của Sở Tầm… cũng đã lâu lắm rồi.” Nó nhắc tới Sở Tầm, liền cẩn thận liếc nhìn sắc mặt nàng, thấy không có gì khác lạ mới nói tiếp: “Lão tử cũng không bài xích việc ngươi tìm một người khác, chỉ cần không ảnh hưởng đến tu hành là được. Bất quá ngươi phải nhớ kỹ, với thể chất của ngươi thì căn bản không thể cùng bất kỳ ai song tu, nhiều nhất chỉ là giải quyết nỗi trống rỗng hư không mà thôi. Chậc, cho nên lão tử mới nói, cái thứ thất tình lục dục này, nhân tu các ngươi thật là phiền phức!”
Bị nó hình dung như một dâm phụ, Tiêu Dao lập tức nhướng đôi mày thanh tú, cười như không cười: “Nói như vậy, chẳng lẽ Chân Tiên đại nhân ngươi chưa từng có lúc thú tính trỗi dậy sao?”
“Đương nhiên là có!” Kiếm Xỉ Báo tự hào ưỡn ngực, “Lão tử là một hùng thú bình thường, lúc thú tính trỗi dậy thì tìm kẻ khác đánh một trận cho sướng tay, tự nhiên sẽ thấy sảng khoái. Nếu ngươi có thể thường xuyên ra ngoài đánh nhau để giải tỏa thì cũng không tệ, nhưng với tính tình của ngươi thì có khả năng đó không?”
Nó rốt cuộc có hiểu ý mình không vậy? Tiêu Dao cảm thấy muốn vỗ trán thở dài, xem ra đây chính là khác biệt giữa người và thú, thật khó mà thông suốt!
Nói đi cũng phải nói lại… Nàng lại liếc Báo Tử một cái đầy bất lực: “Nghe ngươi nói vậy, ta cuối cùng cũng hiểu vì sao năm xưa ở Chân Tiên giới ngươi lại bị chúng tiên vây quét tiêu diệt. Lúc trước sao bọn họ không vây chết luôn cái đồ tai họa nhà ngươi đi.”
Báo Tử khịt mũi coi thường: “Lũ hỗn đản đó làm gì có bản lĩnh! Thiên hạ này kẻ mạnh hơn lão tử còn chưa sinh ra đâu!”
Thấy dáng vẻ tự hào tràn ngập trong lời nói của nó, Tiêu Dao không khỏi cảm khái sâu sắc, khi sự tự mãn đạt tới một cảnh giới nhất định, có lẽ đó cũng có thể được gọi là vô địch!
“Ta không muốn bàn về chuyện này nữa. Kể từ ngày tu đạo, mỗi một hơi thở tu hành đều vô cùng quý giá, chỉ hận một ngày không thể có hai mươi bốn canh giờ, đâu có thời gian rảnh rỗi mà tịch mịch hư không.”
Liếc nó một cái, nàng không nói thêm gì nữa, tự mình cầm lấy truyền ảnh phù trong tay bắt đầu nghiên cứu. Báo Tử tự thấy mất mặt, liền lủi sang một bên nằm. Kỳ thực nó rất muốn hỏi, nếu không phải hư không, vậy chuyện giữa ngươi và Sở Tầm lúc trước là thế nào? Bất quá nó không dám, bởi từ lâu lắm rồi, cái tên Sở Tầm đã trở thành cấm kỵ giữa hai người.
Cách “Tầm Bảo Triều” chưa đầy hai tháng, trong khoảng thời gian này, gã Nguyên Anh tu sĩ tên Tần Khiêm kia đã đến bái phỏng vài lần. Bất quá mỗi lần đến đều chỉ là để tham thảo một vài tâm đắc trên con đường tu đạo, sự cố bất ngờ trong lần đầu gặp mặt cũng không hề tái diễn. Dần dần, Tiêu Dao cũng thả lỏng tâm tư, xem như đó chỉ là một hiểu lầm rồi gạt nó ra khỏi đầu.
Vào tháng cuối cùng, những người tham gia từ ngoại giới khác cũng lục tục đến Tần gia, khiến cho Song Loan Sơn nhất thời trở nên náo nhiệt. Nghe nói lần này số người ngoại giới báo danh tham gia cực kỳ đông đảo, thậm chí cả Hiên Viên gia, Càn Khôn Các, Thiền Âm Tự cũng đều phái môn hạ đệ tử đến, càng không cần phải nói đến những tiểu gia tộc, môn phái và tán tu khác.
Bất quá Tiêu Dao vẫn luôn đóng cửa không ra ngoài, mà những tu sĩ ngoại giới này lại được sắp xếp ở khách phòng phía tây, cho nên hoàn toàn không có bất kỳ giao thiệp nào. Mãi cho đến ngày “Không Linh Cốc” mở ra, khi nàng đến điểm tập kết trước cốc, mới phát hiện nơi đây đã tụ tập đông đúc không ít tu sĩ.
Những tu sĩ này tự động chia thành bốn đội ngay ngắn. Đệ tử Tần gia số lượng đông nhất và cũng nổi bật nhất, chiếm cứ một khu vực tốt nhất ngay chính phía trước “Không Linh Cốc”. Phía sau bên phải họ là một nhóm hòa thượng áo cà sa đầu trọc, nghĩ hẳn là đệ tử của Thiền Âm Tự. Tổng cộng có mười người, tu vi đều ở Kim Đan kỳ, toàn bộ đều là nam nhân. Mỗi người họ tay cầm một chuỗi Phật châu, hai mắt nhắm nghiền, miệng lẩm bẩm niệm kinh, vẻ mặt thành kính, trông vô cùng bắt mắt.
Đây có lẽ là lần đầu tiên Tiêu Dao nhìn thấy Phật tu. Trên Thái Cổ đại lục không có phái Phật tu, nàng cũng chỉ từng đọc được trong điển tịch. Phật tu và những người tu đạo như bọn nàng tuy có vài khác biệt nhỏ, nhưng bản chất cầu được đại đạo trường sinh lại là một. Chẳng qua, Phật tu coi trọng việc vứt bỏ thất tình lục dục của con người hơn, giới luật cũng nghiêm ngặt hơn, chú trọng tứ đại giai không. Hơn nữa, trong Phật đạo cho rằng nữ thân đều có khuyết tật, nghiệp báo nặng hơn nam thân, thân phận thấp hơn nam thân một bậc, cho nên từ khi khai phái đến nay chỉ thu nhận đệ tử nam.
Cách đám đại hòa thượng này không xa là một nhóm tu sĩ khác, ước chừng hai mươi người. So với sự đồng đều của các hòa thượng, nhóm người này có thể gọi là một đám ô hợp. Ăn mặc mỗi người một kiểu, tu vi cao thấp khác nhau, từ Kim Đan kỳ đến Trúc Cơ kỳ, thậm chí còn có một gã Luyện Khí tầng chín trà trộn vào. Vài người trong số họ còn tỏa ra lệ khí nồng đậm, trông rất giống những kẻ liều mạng. Nếu như lúc trước Tiêu Dao không vào Tần gia, e rằng giờ phút này nàng cũng đang đứng trong đám người này.
Đội tu sĩ cuối cùng cũng có mười người. Tuy về mặt thị giác không gây chấn động bằng đệ tử Thiền Âm Tự, nhưng họ lại mặc đạo bào màu vàng thống nhất, vừa nhìn đã biết xuất thân từ cùng một môn phái. Trong đó có cả nam lẫn nữ, tu vi cũng không có ai thấp hơn Kim Đan kỳ, hẳn chính là đệ tử Càn Khôn Môn.
Tiêu Dao quan sát một hồi, liền tự động đứng vào hàng ngũ của Tần gia. Lần này nàng đã rút kinh nghiệm từ lần tỷ thí trước, vừa đến đã nhìn rõ các tiểu đoàn thể, sau đó đứng cạnh hai gã đệ tử của Lưu Hương Uyển. Hai gã đệ tử thấy vậy thì kinh ngạc, nhất thời cảm thấy đi cũng không được, mà tiến lên bắt chuyện cũng không xong, đành phải lúng túng nhìn nhau bất đắc dĩ.
Bất quá, cục diện bế tắc chỉ kéo dài trong chớp mắt, một giọng nữ mềm mại truyền đến: “Tiêu tỷ tỷ, tỷ nên đứng bên này.”
Giọng nói vừa dứt, một luồng hương thơm thoảng qua, một thân thể mềm mại đã áp sát Tiêu Dao, không nói không rằng mà khoác lấy cánh tay nàng.
Nữ tử này Tiêu Dao đã từng gặp, chính là nữ tử nhu nhược đứng cạnh hai gã đại hán mặt mày dữ tợn trong ngày tỷ thí. Mình hình như căn bản không quen biết nàng ta, vậy mà đối phương lại thân mật kéo tay mình, gót sen khẽ lay động, mà bộ ngực căng tròn thì dán chặt vào cánh tay, hành động bực này khiến người ta không khỏi xấu hổ vạn phần.
Đợi nữ tử dừng bước, Tiêu Dao vội vàng rút tay mình ra, lại nhìn bốn phía, thấy Tần Sương, Tần Tử, bao gồm cả Hiên Viên Dịch đều đang ở đây và nhìn về phía nàng. Tiêu Dao ngẩn ra, đây là tình huống gì?
Nhưng đúng lúc này, nữ tử nhu nhược kia lại lên tiếng: “Tiêu tỷ tỷ, vẫn chưa kịp giới thiệu, ta là Tần Tâm của Xuân Hi Viện. Còn hai vị này...” Nàng chỉ vào hai gã đại hán trông giống hệt nhau, “Bên trái là Tần Tả, bên phải là Tần Hữu, cả hai đều thuộc Lan San Viện.”
Thấy hai gã đại hán gật đầu chào mình, Tiêu Dao cũng khách khí đáp lại: “Tại hạ Tiêu Dao.”
Tần Tâm thấy vậy, khóe môi cong lên cười khẽ: “Tiêu tỷ tỷ, vậy là chúng ta cũng đã quen biết nhau rồi, cho nên lần Tầm Bảo Triều này chúng ta cùng tổ đội tầm bảo nhé!”
“Chúng ta cùng nhau?” Cái kiểu thân mật này của nàng ta làm Tiêu Dao nhất thời có chút không theo kịp.
Chỉ thấy đối phương cười tươi rạng rỡ, trông thanh thuần đáng yêu: “Đúng vậy, chúng ta tất cả cùng nhau, đều ở quanh tỷ tỷ đây, bao gồm cả Tần tỷ tỷ, A Tử muội muội, Hiên Viên công tử. Linh Hoạt Kỳ Ảo Cốc này nguy hiểm vô cùng, mọi người đi cùng nhau cũng dễ bề chiếu ứng lẫn nhau.”
Tiêu Dao nhíu mày, thầm đếm trong lòng, cộng cả mình vào là tổng cộng chín người. Ha, thật là một đội ngũ khổng lồ. Theo nàng thấy, dù có kết bạn tầm bảo lịch luyện, tốt nhất cũng không nên vượt quá bốn người. Đội ngũ này quân số thật sự quá đông, bèn từ chối: “Hảo ý của đạo hữu tại hạ xin tâm lĩnh. Bất quá lần này ta đến là vì tìm kiếm cơ duyên và lịch luyện, quân số quá đông ngược lại có chút bó tay bó chân. Ta nghĩ vẫn nên đi một mình thì hơn. Đa tạ đạo hữu đã mời.”
Nói xong nàng xoay người định rời đi, lại nghe có người gọi lại: “Tiêu đạo hữu xin dừng bước.”
Nàng không khỏi ngẩn ra, quay đầu nhìn lại, không chỉ nàng mà cả Tần Tâm và những người khác cũng đều kinh ngạc nhìn vị quý công tử mặt lạnh như tiền trước mắt.
“Tại hạ cũng thấy tám người kết bạn quả thật có chút không ổn. Nhưng nghe nói Không Linh Cốc này đích thực gian nguy, một mình tiến vào cũng có phần lỗ mãng. Hay là chúng ta chia đều thành hai đội? Tại hạ cũng thành tâm mời đạo hữu, như vậy giữa chúng ta cũng dễ bề chiếu ứng lẫn nhau.”
Ai cũng không ngờ rằng, Hiên Viên Dịch xưa nay luôn trầm mặc ít lời lại mở miệng mời Tiêu Dao. Đừng nói là bản thân Tiêu Dao, ngay cả mấy người nhà họ Tần cũng bất giác nhíu mày.
Tần Xuyên là người đầu tiên phá vỡ sự im lặng: “Thất công tử nói nghiêm túc chứ?”
“Tự nhiên.” Hiên Viên Dịch nghiêm túc gật đầu, “Cho dù Tiêu đạo hữu không xuất hiện, cuối cùng tại hạ vẫn sẽ đề nghị chia nhóm. Nhiều người như chúng ta đi cùng nhau quá phô trương.”
Mọi người nhất thời không nói gì. Trong một đội ngũ tầm bảo mà có tới chín người, quả thật là hơi nhiều.
Lúc này, Tần Tử là người đầu tiên không nhịn được, đột nhiên đứng bên cạnh Hiên Viên Dịch để tỏ rõ thái độ: “Nếu đã như vậy... ta muốn cùng một đội với Hiên Viên ca ca!”
“A Tử! Hồ đồ!” Người lên tiếng là Tần Xuyên, lúc này mày hắn đã chau lại, nụ cười ôn hòa thường trực trên mặt không còn sót lại chút gì.
Cùng lúc đó, Tần Tâm nửa cắn đôi môi hồng, nửa giận dỗi nửa uất ức lại tiến lên khoác tay Tiêu Dao: “Nhưng ta cũng muốn đi cùng Tiêu tỷ tỷ mà.”
Thôi được rồi, Tần Tử cộng với Tần Tâm bên này đã là bốn người, nhưng nếu Tần Tâm gia nhập, thì hai huynh đệ Tần Tả, Tần Hữu sao chịu bỏ qua, ngoài ra còn có một Tần Quân dường như cũng muốn tham gia.
Giờ phút này, người vô tội nhất trong sân chính là Tiêu Dao. Từ đầu đến cuối nàng căn bản không có ý định cùng đám công tử tiểu thư này kết bạn vào cốc, vì sao bọn họ tự dàn xếp với nhau lại cứ phải lôi nàng vào cùng? Phân chia không đều thì phải làm sao, chỉ có thể chia lại. Nhưng trong mấy người, trừ Tần Xuyên và Tần Sương ra thì ai cũng có sự kiên trì của riêng mình.
Tiêu Dao cũng nhân cơ hội này thoát khỏi tay Tần Tâm, thừa dịp bọn họ không chú ý mà rời khỏi nơi thị phi. Nàng vẫn nên một mình vào cốc thì hơn.
Bất quá, sự việc lại không đơn giản như nàng nghĩ. Mười lăm phút sau, Hiên Viên Dịch, Tần Tử và Tần Xuyên đột nhiên xuất hiện trước mặt nàng.
Chỉ thấy Hiên Viên Dịch nhàn nhạt mở miệng: “Tiêu đạo hữu, hiện giờ chúng ta bên này còn thiếu một người, không biết đạo hữu có nguyện ý gia nhập không?”
Trong thoáng chốc, Tiêu Dao cảm thấy cạn lời đến cực điểm. Tuy không hiểu vì sao người này nhất định phải kéo mình vào, nhưng nhìn ánh mắt của hắn, nàng có cảm giác dù mình không đồng ý, hắn cũng sẽ lập tức đi theo. Thôi vậy, cứ xem như để biết trong hồ lô của đám người này rốt cuộc bán thuốc gì.
Bỗng nhiên có thêm ba vị đồng đạo, nàng nhất thời vẫn chưa quen lắm. Nhìn quanh một lượt, nàng phát hiện trong đội ngũ của Càn Khôn Các, có một nam tu ánh mắt vẫn luôn dừng trên người mình, mang lại một cảm giác quen thuộc đến khó chịu.
Đề xuất Tiên Hiệp: Tối Cường Phản Phái Hệ Thống