Chương 234: Quá Khứ (7)

Trong bóng đêm, không khí bốn bề sặc mùi máu tươi. Nụ cười của hắn còn chưa kịp nở trọn đã đông cứng trên môi, thân thể cũng thuận thế ngã vào người nàng.

Giữa tiếng kinh hô thất thanh, Tiêu Dao tứ chi lạnh ngắt, đầu óc hỗn loạn mờ mịt. Mãi cho đến khi một bát canh nóng hổi được đưa tới trước mặt, nàng mới sực tỉnh. Nàng hoàn toàn không nhớ mình đã về nhà bằng cách nào.

"Thiếu gia... đâu rồi?" Nàng đột nhiên nhớ lại cảnh tượng quỷ dị lúc trước, vội vàng bật dậy khỏi ghế, khiến A Nhất, người đang băng bó vết thương cho nàng, bất giác nhíu mày.

"Tỷ tỷ, thiếu gia không sao đâu. Tỷ uống bát canh nóng này cho ấm người đã." Nguyệt Nhi đưa chén canh cho nàng, khuôn mặt nhỏ nhắn đã không còn nét cười ngày cũ, đôi mắt to ngấn lệ, chực trào ra bất cứ lúc nào.

"Không, ta mới là người không sao," Tiêu Dao lắc đầu, giọng nói vừa khô khốc vừa khản đặc, "các ngươi đều ở đây, chỗ thiếu gia chỉ có một mình má Ngô thì làm sao được, hắn vừa mới nôn ra nhiều máu như vậy... Không được, ta phải đi xem hắn."

Nói rồi, nàng vội vàng chạy ra cửa, nhưng còn chưa chạm tới ngạch cửa đã bị A Nhất giơ tay cản lại.

"Hắn không sao, chỉ là bệnh cũ tái phát, nghỉ ngơi một đêm là ổn. Ngược lại là ngươi, vết đao trên tay rất sâu, nếu không xử lý kịp thời, đôi tay này rất có thể sẽ phế bỏ."

Đây là lần đầu tiên Tiêu Dao nghe A Nhất nói nhiều như vậy. Nàng nghiêng đầu, nhìn thấy sự lo lắng ẩn hiện trong mắt thiếu niên, lý trí cũng dần quay về. "A Nhất, ngươi đừng gạt ta, thiếu gia ngày thường trông không giống người có bệnh, sao lại đột nhiên nôn ra máu như vậy?"

"Tỷ tỷ, A Nhất ca ca không lừa tỷ đâu," lúc này, Nguyệt Nhi cũng bước tới, nhẹ nhàng lay vạt áo nàng, "Thiếu gia có chứng bệnh này. Mỗi khi cảm xúc dao động quá lớn sẽ nôn ra máu, ngay cả đại phu cũng không tìm ra nguyên nhân. Nhưng chỉ cần thiếu gia không tức giận, không bị kích động thì sẽ không sao cả."

Nói đến đây, cô bé đột nhiên mếu máo rồi oà khóc nức nở, ôm chặt lấy đùi Tiêu Dao: "Hu hu, tỷ tỷ, tỷ và thiếu gia tuyệt đối không được có chuyện gì nhé. Nguyệt Nhi sợ lắm, Nguyệt Nhi không muốn thiếu gia và tỷ tỷ bị thương. Không có tiền, Nguyệt Nhi có thể đi kiếm, chỉ cần cả nhà chúng ta bình an."

Nhìn nữ oa khóc đến sắp hụt hơi, Tiêu Dao thầm tự trách mình sao lại dễ dàng hoảng loạn đến vậy, uổng công ngày nào cũng hô hào chuyện tu đạo trở lại.

"Nguyệt Nhi đừng khóc, tỷ tỷ hứa với muội, sau này nhất định sẽ đặt tính mạng lên trên hết, tuyệt đối không hành động lỗ mãng nữa." Nàng dùng khuỷu tay nhẹ nhàng ôm lấy tiểu nữ oa, rồi áy náy nói với A Nhất: "Xin lỗi, đã để các ngươi lo lắng. Vết thương này, phiền ngươi rồi."

A Nhất gật đầu, tiếp tục băng bó cho nàng. Tuy không nói thêm gì, nhưng trong mắt hắn rõ ràng đã an tâm hơn.

Sau khi băng bó kỹ càng, uống hết bát canh nóng Nguyệt Nhi đưa, nàng lại sang phòng thiếu gia xem qua một lượt, thấy đối phương ngủ rất say, sắc mặt cũng đã hồng hào trở lại, không còn tái nhợt như lúc nãy nữa. Bấy giờ nàng mới yên lòng trở về phòng mình nghỉ ngơi.

Ngày hôm sau, vì vết thương trên tay, Tiêu Dao ngủ một mạch đến trưa mới lững thững tỉnh dậy. Việc đầu tiên nàng làm là chạy sang phòng Sở Tầm, nhưng lại phát hiện trong phòng chỉ có chăn nệm được xếp gọn gàng, không một bóng người.

Nàng ngẩn ra, rồi lại đi đến thư phòng. Lần này, còn chưa vào cửa, nàng đã trông thấy qua cửa sổ bóng người ấy đang nằm nghiêng trên giường, lặng lẽ đọc sách.

"Thiếu gia, người không sao chứ?!"

Sở Tầm ngước mắt lên khỏi trang sách, nhìn Tiêu Dao với đôi tay được quấn băng trông như cái bánh chưng, khóe môi nhếch lên một nụ cười nhàn nhạt. "Không đáng ngại. Ngược lại là Tiêu Dao, đêm qua làm anh hùng một phen, hôm nay hàng xóm láng giềng đang bàn tán về sự tích của ngươi đấy. Lúc nào rảnh, Tiêu Dao có thể ra phố nghe thử xem."

Nói xong, hắn lại cúi đầu nhìn vào sách, dáng vẻ không có ý định để tâm đến nàng nữa.

Không ổn rồi, giọng điệu này... nghe như vẫn còn giận thì phải? Tiêu Dao nghĩ đến việc đêm qua hắn vì mình mà khí cấp công tâm, vừa áy náy lại vừa có một tia đau lòng không rõ nguyên do. Nàng lập tức cúi đầu thành khẩn nhận lỗi: "Thiếu gia, ta sai rồi. Lần sau ta nhất định sẽ xem trọng tính mạng hơn cả tiền bạc, không dám khoe mẽ lung tung nữa."

Nói rồi, nàng ngước mắt nhìn hắn, nhưng đối phương dường như chẳng nghe thấy, đến mí mắt cũng không nhấc lên, như thể trong sách có vàng có ngọc vậy.

Nhớ lời Nguyệt Nhi rằng chứng bệnh này tối kỵ chuyện tức giận, nàng sợ hắn lại thổ huyết lần nữa, vội nói thêm: "Thiếu gia, người cứ trách phạt ta đi. Có gì cứ phát tiết ra ngoài, đừng giữ trong lòng, tức giận không tốt cho thân thể."

Nhưng đối phương vẫn bất động. Tiêu Dao cũng không dám làm càn, chỉ ngoan ngoãn đứng một bên. Buồn chán, nàng đành lặng lẽ ngắm nhìn khuôn mặt tuấn mỹ của hắn, bất giác ngẩn người.

Đây có lẽ là lần đầu tiên nàng nghiêm túc ngắm nhìn khuôn mặt một người như vậy. Nàng phát hiện, khuôn mặt của Sở Tầm thực sự rất đẹp, chẳng hề thua kém những bậc thanh tuấn kiệt trong Tu Tiên giới. Trước kia chỉ thấy cũng được, nhưng hôm nay lại có một sức hấp dẫn khiến nàng không thể rời mắt. Thật không hiểu nổi tại sao cùng một khuôn mặt, cách nhau một năm rưỡi lại có thể mang đến cảm giác khác biệt đến thế.

"Tiêu Dao."

Không biết qua bao lâu, trong lúc mơ màng, nàng nghe thấy người kia gọi tên mình.

Thiếu gia hết giận rồi sao? Tiêu Dao giật mình, lập tức nở nụ cười, chờ đợi hắn nói tiếp.

"Má Ngô vừa mới tới gọi ngươi đến nhà ăn dùng bữa." Hắn vẫn không ngẩng đầu.

"Vậy còn thiếu gia?" Tiêu Dao trông có chút đáng thương.

"Đương nhiên là cũng đi," hắn khép sách lại, bước xuống giường, "ta lại không giống kẻ nào đó tự cho mình là thần tiên, không gì không làm được, có khi đến cơm cũng chẳng thèm ăn."

Tiêu Dao sờ sờ mũi, cũng không cãi lại, thức thời đi theo sau lưng hắn, cùng đến nhà ăn.

Hôm nay là đêm ba mươi, má Ngô và Nguyệt Nhi đã chuẩn bị một bàn thức ăn thịnh soạn, bữa tối cũng bắt đầu sớm hơn một chút. Khi mọi người quây quần bên bàn ăn, đối mặt với sơn hào hải vị, Tiêu Dao mới nhớ ra hai tay mình đều quấn băng vải, đến đôi đũa cũng không cầm nổi, bất giác thấy khó xử.

May mà Nguyệt Nhi nhận ra sự lúng túng của nàng, bưng bát lên cười ngọt ngào: "Tay tỷ tỷ không tiện, để Nguyệt Nhi giúp tỷ."

Đúng lúc này, một người bên cạnh thuận tay nhận lấy bát cơm từ tay Nguyệt Nhi. "Nguyệt Nhi ngoan, tự ăn đi."

Thế rồi, trong sự kinh ngạc của cả bốn người, Sở Tầm đưa tay gắp một miếng thịt kho tàu, đưa đến bên môi Tiêu Dao.

Tiêu Dao nào dám ngỗ ngược, há miệng cắn lấy, vừa ăn vừa len lén quan sát sắc mặt hắn. Cứ như vậy, một bát cơm nhanh chóng thấy đáy, nàng vội gật đầu ra hiệu mình đã no.

Nhưng Sở Tầm dường như không có ý định buông tha, lại xới thêm một bát nữa, rồi gắp thức ăn chất cao như một ngọn núi nhỏ vào đó, đặt tới trước mặt nàng.

Tiêu Dao chỉ muốn khóc. Bình thường sức nàng tuy lớn, nhưng đâu có nghĩa là sức ăn cũng lớn theo! Thế nhưng ánh mắt của Sở Tầm không có lấy nửa phần nhượng bộ, nàng đành khổ sở ăn tiếp một bát cơm, cộng thêm một bát canh lớn.

Giờ phút này, Tiêu Dao cảm thấy mình đã gặp phải khắc tinh. Sống mấy trăm năm, chưa từng sợ một người nào đến thế. Xem ra mình càng sống càng thụt lùi rồi!

Cũng không thể trách Tiêu Dao, ở Tiên Vũ Môn, nàng trước nay chỉ dốc lòng khổ tu, không hỏi thế sự. Mấy trăm năm tiếp xúc với người khác có khi còn không bằng một đời phàm nhân, làm sao có thể hiểu được thứ mà nàng gọi là "e ngại", kỳ thực nên gọi là "quan tâm" mới phải.

Ba người còn lại đều giả vờ không thấy, cúi đầu ăn cơm. Trừ A Nhất vẫn trấn định như thường, má Ngô và Nguyệt Nhi đều đang bưng bát tủm tỉm cười.

Bữa cơm tất niên tuy có phần quỷ dị, nhưng không hề làm mất đi sự ấm áp. Đến nửa đêm giao thừa, tiếng pháo bên ngoài điếc tai nhức óc, không khí vô cùng náo nhiệt. Nguyệt Nhi nằng nặc đòi A Nhất cùng đi đốt pháo. Tiêu Dao thì ngước nhìn Sở Tầm đang đứng bên cửa, môi thoáng nụ cười nhàn nhạt, bất giác có cảm giác xa cách như nhìn hoa trong sương. Nàng lặng lẽ đứng bên cạnh hắn, cùng nhau ngắm Nguyệt Nhi và A Nhất đốt pháo, trong lòng dâng lên một cảm giác yên bình và ấm áp không nói thành lời.

Qua Tết, "Tầm Vải Phường" lại khai trương. Vì vết thương trên tay, Tiêu Dao chỉ ở nhà tĩnh dưỡng, không ra ngoài phụ giúp. Mãi đến nửa tháng sau, vết thương trên tay nàng đã hoàn toàn lành lặn, tốc độ hồi phục này ngay cả A Nhất cũng phải luôn miệng tấm tắc lấy làm lạ. Sở Tầm tuy không nói gì, nhưng nhìn ánh mắt là biết hắn đã yên lòng.

Thế nhưng, những ngày khổ cực của Tiêu Dao vẫn chưa kết thúc. Thấy vết thương của nàng vừa lành, Sở Tầm lại bắt nàng làm cái này cái kia, lý do là hơn nửa tháng qua bị nuôi béo, cần phải hoạt động nhiều một chút.

Tiêu Dao chỉ biết cười khổ. Chuyện này có thể trách ai được chứ? Hơn nửa tháng qua đều do một tay hắn bón cho. Sáng hai bát cháo, trưa hai bát cơm, tối lại hai bát nữa. Kiểu cho ăn nhồi vịt thế này, không béo mới lạ.

Nàng cũng không giải thích nhiều, hắn bảo làm gì thì làm nấy. Đồng thời, nàng cũng mơ hồ cảm nhận được giữa hai người dường như đã có một sự thay đổi vi diệu nào đó. Đặc biệt là bản thân nàng, ngoài làm việc và đả tọa tu luyện, chỉ cần ngơi tay là lại bất giác muốn nhìn hắn, lồng ngực luôn có cảm giác âm ỉ trướng đau, một cảm giác khó tả.

Một ngày nọ, sau khi làm xong việc ở phường vải, Tiêu Dao thấy trên đường có bán những quả lê vừa to vừa tươi, thầm nghĩ thiếu gia có bệnh, thường ăn chút đường phèn hầm lê tuyết không biết có khá hơn không, liền mua một ít.

Chỉ vì lần trì hoãn này, trên đường về nhà, nàng gặp một bà thím chừng bốn mươi tuổi, ăn mặc diêm dúa loè loẹt, trông vô cùng dung tục, đột nhiên từ trong ngõ chui ra, chặn đường nàng.

"Ngươi chính là Tiêu Dao, Tiêu cô nương à?" Ả đàn bà kia dùng ánh mắt như đang săm soi hàng hoá mà đánh giá nàng một lượt, giọng điệu khinh khỉnh.

"Ta là Tiêu Dao, vị đại thẩm này tìm ta có việc gì sao?" Dù không thích ánh mắt và thái độ của người này, nhưng với bản lĩnh đã rèn giũa ở "Tầm Vải Phường", nàng vẫn quen nếp mỉm cười hỏi.

"Đại thẩm?" Bà thím kia nghe thấy cách xưng hô thì rõ ràng không vui. "Ta cũng chẳng lớn hơn ngươi bao nhiêu, gọi một tiếng Lý tỷ là được. Phải biết rằng Lý tỷ ta đây chính là bà mối đứng đầu trấn Thang Trì này đấy. Hôm nay tìm đến ngươi là phúc khí của ngươi, có người đã để mắt tới ngươi, nhờ ta đến cửa nói mối cho."

Thời buổi này làm mai mối mà chặn người ngay trên đường thế này sao? Tiêu Dao nghe xong chẳng có chút hứng thú nào, cũng lười để tâm, định lách người đi thẳng. "Đại nương, ta không có hứng thú với chuyện hôn sự này."

Thấy đối phương không biết điều như vậy, sắc mặt Lý môi bà lập tức đen sì. Dù sao mình cũng là người có thể diện, trước đó đến Sở gia đã mất mặt một lần, bị một tiểu cô nương cầm chổi đuổi ra. Lần này đến tìm chính cô nương đây lại bị ăn một quả bơ, trong lòng vừa giận vừa hận, dậm chân nói: "Ta biết ngay mà! Người từng làm luyến đồng trong nhà người ta thì có thể dạy dỗ ra thứ tốt đẹp gì chứ, toàn một lũ chẳng ra gì. Phì, lại còn tưởng ta hiếm lạ gì mối hôn sự này!"

Nói rồi, Lý môi bà cong mông vặn eo, quay người định bỏ đi.

Nhưng bà ta còn chưa kịp xoay được hai vòng, đã cảm thấy cổ tay tê rần. Thiếu nữ vừa rồi còn cười nói, giờ phút này đang siết chặt cổ tay mình, lạnh lùng nhìn chằm chằm: "Ngươi vừa nói cái gì?"

Chỉ vì khí thế toát ra từ người thiếu nữ quá đỗi lăng lệ, bà ta không khỏi nuốt nước bọt, lắp bắp nói: "...Đâu phải một mình ta nói, ta cũng không có bịa đặt... Người trong trấn này ai cũng biết... Thằng họ Sở đó trước kia từng làm luyến đồng cho nguyên Thừa tướng!"

Trong khoảnh khắc, bà ta cảm giác lực đạo trên cổ tay đột nhiên buông lỏng, vội vàng giằng tay ra, co giò chạy thẳng không dám ngoảnh đầu lại, vừa chạy vừa nói: "Không tin thì ngươi đi hỏi người khác, bọn họ cũng đều biết!"

Tiêu Dao cũng không để tâm đến bà ta nữa, xách giỏ lê, từng bước chậm rãi đi về nhà. Chỉ là mỗi một bước đi, trái tim nàng lại đau nhói không tên. Từ phường vải về nhà chỉ có mấy con phố ngắn ngủi, mà nàng đi mãi đến khi tà dương lặn về phía tây mới tới được cửa nhà.

Mà ở cửa, Sở Tầm đang đứng đó, ngắm dòng người qua lại, vẫn như một bức hoạ quyển khiến người ta không thể rời mắt.

Lúc này có người đi ngang qua, nàng nghe thấy đối phương khinh bỉ một tiếng, giọng thấp đến không thể nghe rõ: "Phì, ngày nào cũng đứng ở cửa như một tên tiểu quan, sợ người ta không biết mình làm nghề gì!"

Tiêu Dao cảm thấy tim mình như ngừng lại, vội bước nhanh đến trước cửa lớn.

"Về rồi à," hắn nhìn nàng cười nhạt, "hôm nay về có hơi muộn."

"Ta đi mua lê cho thiếu gia, trên đường có chút việc nên về trễ." Nàng cố gắng để giọng mình không có gì khác lạ, đưa giỏ lê ra trước mặt hắn.

"Ngươi cũng có lòng đấy." Sở Tầm không hề câu nệ, cầm một quả lên chùi vào người rồi cắn một miếng, trong lúc ăn còn nói một câu: "Lê ngon lắm, rất ngọt."

Tiêu Dao mím môi, trong lòng chua xót vô cùng. Nàng cứ đứng bên cạnh hắn không vào nhà, chỉ muốn ngắm hắn như vậy, để lòng mình dễ chịu hơn một chút.

"Ta sinh ra ở Phượng Dương, nhà có cả thảy bảy người con, ta xếp thứ năm. Năm ta lên tám tuổi, cha mẹ bán ta vào phủ Thừa tướng để lấy tiền cho ca ca cưới vợ. Vị Thừa tướng đó bản tính vốn ham mê ngư sắc, thích nuôi dưỡng nam đồng. Trong năm năm sau đó, ta luôn ở bên cạnh hầu hạ hắn. Chuyện thế gian có tu tiên giả cũng là lúc ở tướng phủ ta từng nghe qua thấy lại. Cho đến năm thứ sáu, hắn đắc tội một vị tiên giả, bị tru di cửu tộc. Ta lúc đó mới cùng những người khác trong phủ được thả ra. Cũng may trong năm năm đó ta đã dành dụm được một ít tiền, sau này đi một mạch từ Phượng Dương đến đây, không muốn đi nữa, liền định cư lại. Tiêu Dao, ngươi còn muốn hỏi gì nữa không?"

Giọng hắn chậm rãi, thuần hậu êm tai, như thể đang kể chuyện của người khác, bình tĩnh không một gợn sóng.

Tiêu Dao chỉ cảm thấy tim mình co thắt lại, đau đến khó chịu, hồi lâu sau mới nặn ra được một câu: "Chúng ta là người một nhà, thế nào cũng là người một nhà."

"Ta biết." Sở Tầm cười, "Vậy nét đau buồn trong mắt Tiêu Dao là sự đồng tình sao?"

Đồng tình?! Nàng lập tức lắc đầu quầy quậy, há miệng định giải thích nhưng lại không tài nào tìm được từ ngữ để diễn tả cảm giác trong lòng, cuối cùng chỉ có thể sốt ruột mở to mắt, nghẹn đến đỏ mặt nhìn hắn. Nàng muốn nói rằng chỉ cần hắn còn sống, chỉ cần hắn là Sở Tầm, nàng sẽ cảm thấy vui vẻ, cảm thấy ấm áp, những thứ khác đều không quan trọng.

"Phụt," nhìn dáng vẻ sốt ruột của nàng, hắn không khỏi bật cười, ném lõi lê đi xa, "Ta biết, ngươi đừng gấp, ta không trêu ngươi nữa."

"Tiêu Dao xem này, những người dân muôn hình muôn vẻ qua lại trong trấn nhỏ này, kỳ thực lúc ta mới đến, họ đối với ta rất tốt, ai cũng từng an ủi ta: Chuyện quá khứ đừng để trong lòng, là lỗi của tên cầm thú kia. Đặc biệt là bà thím đó..." Hắn đưa tay chỉ về phía một người đàn bà mập mạp trong tiệm bánh bao cách đó không xa, người đó thấy hắn chỉ về phía mình, lập tức lộ vẻ chán ghét rồi "phì" một tiếng. "Bà ấy còn từng cho ta bánh bao suốt một tháng. Nhưng một năm, hai năm sau, ta dần sống tốt hơn, nụ cười cũng nhiều hơn, thì thái độ của họ đối với ta cũng dần thay đổi. Rồi ngoảnh đi ngoảnh lại, không biết từ lúc nào đã biến thành như bây giờ. Nhưng mà..."

Hắn đột nhiên nghiêng đầu, cười tinh quái nhìn nàng, trong mắt chỉ có một tia giảo hoạt, không hề có chút đau thương nào: "Ta đã bước qua được rồi, sao có thể vì những ánh mắt và lời nói của họ mà sống thụt lùi trở lại chứ? Để tháng ngày tốt đẹp không hưởng, lại đi hối hận cho vừa lòng ai? Tiêu Dao, ngươi xem, ta sống tốt hơn bọn họ nhiều, phải không?"

Tiêu Dao bỗng cảm thấy toàn thân ấm áp, một niềm vui từ tận đáy lòng từ từ lan toả. Cũng vào lúc này nàng mới hiểu, vì sao người nơi đây lại có phần e ngại Sở Tầm, chỉ vì hắn có một đôi mắt trong suốt sáng ngời, có thể nhìn thấu mọi thứ.

Nàng cười rạng rỡ, "Người nhà chúng ta sống vui vẻ hơn bất cứ ai. Thiếu gia, chúng ta về ăn cơm thôi."

Giờ khắc này, hắn cũng cười chói mắt. Hắn nhẹ nhàng cúi xuống, thì thầm bên tai nàng: "Tiêu Dao, cảm ơn ngươi vì quả lê."

Không biết là vô tình hay cố ý, đôi môi ấm áp của hắn tựa như lông vũ mềm mại, nhẹ nhàng lướt qua gò má nàng. Một luồng cảm giác khô nóng tức thì lan khắp toàn thân Tiêu Dao.

Điều đó khiến nàng cả đêm đều trong trạng thái mơ màng, bất luận làm gì, cảm giác ấm áp, ẩm ướt và mềm mại đó cứ quanh quẩn trong thức hải.

Mãi đến nửa đêm, khi đang trằn trọc không ngủ được, nàng chợt thấy thức hải nóng rực như bị lửa thiêu. Trong mơ hồ, một quả cầu ánh sáng lớn bằng quả trứng gà từ trong đầu nàng bay ra, lơ lửng qua lại trước mắt nàng.

"Mẹ kiếp, sao lão tử lại xui xẻo thế này cơ chứ?!"

Thanh âm đột ngột xuất hiện trong đầu nàng sao nghe vừa quen thuộc lại vừa đáng ghét đến thế?!

Nhìn lại quả cầu sáng, sau khi xác định đây không phải là mơ, sắc mặt Tiêu Dao lập tức trở nên dữ tợn. Nàng giơ tay tóm chặt lấy quả cầu sáng, gằn giọng: "Tin hay không, ta còn có thể khiến ngươi xui xẻo hơn nữa đấy!"

---*Tác giả có lời muốn nói: Nữ chính tuy đã lột xác, nhưng vẫn cần lột thêm một lớp da nữa mới có thể trở thành Tiêu Dao của hiện tại. Biết rằng có không ít người chê đoạn truyện này bình lặng, tương phản với sự căng thẳng, kịch tính và hài hước trước đó, nếu không thích xem thì cứ bỏ qua. Mỗ không thể cắt giảm nội dung, đành phải mỗi ngày đăng nhiều chương hơn để nó nhanh chóng qua đi, dù sao đoạn này đã được suy nghĩ rất lâu, viết cũng tương đối thuận tay.*

Đề xuất Ngôn Tình: Hoan Nghênh Đi Vào Địa Ngục Của Ta
Quay lại truyện Chậm Rãi Tiên Đồ
BÌNH LUẬN