Chương 402: Loạn Tinh Vực
Khi vừa tiến vào Loạn Tinh Vực, trời đã về khuya, chỉ có vầng trăng lạnh lẽo soi tỏ lối đi một cách mơ hồ. Tất cả thủy thủ trên "Phi Hổ Hào" đều đã tập trung trên boong tàu, nín thở chờ đợi, nghiêm trận sẵn sàng, không dám có chút lơ là. Hồng Nhàn thì nghiêm nghị, gương mặt xinh đẹp đanh lại, ánh mắt sắc bén nhìn chằm chằm vào vùng loạn thạch vô tận trước mắt.
So với sự căng thẳng của mọi người, Tiêu Dao có vẻ bình tĩnh hơn. Nàng cũng thường xuyên đi thuyền, nhưng đây là lần đầu tiên đặt chân đến Loạn Tinh Vực, cho nên hung danh của vùng không vực này chưa tạo thành áp lực quá lớn, chỉ là bản tính cẩn thận buộc nàng phải không ngừng dò xét xung quanh.
Loạn Tinh Vực này đúng như tên gọi, bốn phía trôi nổi vô số loạn thạch, hoặc lớn hoặc nhỏ, dày đặc như sao trời, che kín cả lối đi. Thử dò xét một chút liền phát giác thần thức ở đây căn bản vô dụng, thuyền bè đi lại nếu không chú ý sẽ rất dễ va phải loạn thạch. Ngoài những loạn thạch khó nhằn này, bốn phía lại một mực tĩnh lặng, thoạt nhìn tựa như thái bình vô sự. Thế nhưng, Tiêu Dao thông qua «Vi Tâm Quyết» lại có thể cảm nhận được những động tĩnh nhỏ bé ẩn sau các khối loạn thạch, đủ thấy vùng không vực này tuyệt không đơn giản như bề ngoài!
"Phi Hổ Hào" liên tục né tránh loạn thạch, chậm rãi tiến về phía trước. Lúc này chính là thời điểm thử thách tài nghệ của người cầm lái nhất. May thay, đội thuyền của Hồng Nhàn cũng không phải lần đầu làm nghề hàng hải, người cầm lái tự nhiên cũng là cao thủ, lại có la bàn chỉ rõ phương hướng nên không xảy ra chuyện gì bất thường. Những khối loạn thạch này cũng không phải là vấn đề quá lớn.
Chỉ là với tốc độ này, muốn đi qua Loạn Tinh Vực cần phải mất mấy ngày, ai dám đảm bảo mình có được đại khí vận, không gặp phải một chút bất trắc nào. Hơn nữa, mấu chốt là ở khu vực trung tâm Loạn Tinh Vực, nơi đó dễ xuất hiện vực phong bạo nhất. Nếu phong bạo nổi lên, loạn thạch sẽ di chuyển theo gió, khi ấy việc né tránh sẽ khó khăn hơn rất nhiều.
Vì vậy, khi "Phi Hổ Hào" tiến sâu hơn, chân mày Hồng Nhàn cũng càng nhíu chặt. Mấy ngày nay, nàng không làm gì khác ngoài việc đứng ở mũi thuyền quan sát, để có thể đưa ra chỉ thị nhanh nhất khi nguy cơ ập đến.
Ước chừng ba bốn ngày sau, đoàn người hữu kinh vô hiểm tiến vào khu vực trung tâm của Loạn Tinh Vực.
Lúc này đang là buổi trưa, vốn nên là trời quang mây tạnh, tinh không vạn lý, nhưng chẳng biết tại sao khi vừa vào đến trung tâm Loạn Tinh Vực, bầu trời như bị phủ một lớp màn bụi, hòa cùng cảnh loạn thạch bốn phía tạo nên một khung cảnh âm u, vô cùng ngột ngạt. Chẳng mấy chốc, trên trời bắt đầu lất phất những hạt mưa nhỏ.
Hồng Nhàn sa sầm mặt, vội vàng gọi một nam tử trạc ngũ tuần có hai chòm râu dài đến hỏi: "Tại lão, theo ngài xem, thiên tượng này liệu lát nữa có nổi lên đại phong bạo không?"
Lão giả này cũng có vẻ mặt ngưng trọng, giọng điệu có phần trầm xuống: "Theo kinh nghiệm xem thiên tượng nhiều năm trên thuyền của lão phu, có tám thành khả năng sẽ nổi phong bạo, còn lớn hay nhỏ thì phải xem xu thế tiếp theo của thiên tượng."
Nghe nói có tám thành khả năng xuất hiện phong bạo, Hồng Nhàn không dám xem nhẹ, vội ra lệnh cho mọi người trên thuyền phải cẩn thận hơn, lại phái thêm hai người ra mũi thuyền hỗ trợ người cầm lái. Sau khi phân phó xong, nàng mới đưa mắt nhìn Tiêu Dao đang đứng một bên, giọng điệu nghiêm túc nói: "Trọng Nhu đạo hữu không quen với sinh hoạt trên thuyền, tạm thời chưa cần đạo hữu giúp đỡ, chỉ là nếu 'Phi Hổ Hào' không may va phải loạn thạch, gặp phải không thú thì xin đạo hữu hãy làm tròn chức trách."
Đối mặt với giọng điệu nửa ra lệnh của Hồng Nhàn, Tiêu Dao biết nàng chỉ lo cho sự an nguy của con thuyền nên cũng không so đo, đáp lời: "Lúc này mọi người đang cùng chung một thuyền, coi như vì bản thân ta cũng sẽ dốc hết sức."
Nhận được lời hứa, Hồng Nhàn không nói thêm lời nào, quay người tiếp tục công việc của mình.
Lúc này, Nguyên Thần cũng được mời lên boong tàu. Vừa lên đã thấy người người qua lại bận rộn, chỉ có một mình Tiêu Dao đứng yên, trông có vẻ hơi lạc lõng. Dừng lại một chút, hắn chậm rãi đi đến bên cạnh nàng, cất tiếng: "Trọng Nhu đạo hữu."
Trước đó từng nghe Hồng Nhàn nói coi trọng mình và "vị ở dưới kia", vị kia có lẽ chính là Nguyên Thần, cho nên giờ phút này Tiêu Dao thấy người tới cũng không lấy làm lạ, liền khách khí đáp lại: "Nguyên Thần đạo hữu."
Kế đó, Nguyên Thần liền hỏi: "Nơi này có cần giúp gì không?"
Tiêu Dao lắc đầu: "Đại đương gia chỉ bảo ta chờ, vạn nhất thuyền va phải loạn thạch rồi hãy tính." Nàng tin rằng Hồng Nhàn gọi Nguyên Thần lên đây cũng có mục đích giống như mình.
Thấy vậy, Nguyên Thần cũng không nói thêm gì nữa, yên lặng đứng chờ bên cạnh nàng.
Mưa mỗi lúc một lớn, từ lất phất chuyển thành mưa như trút nước, trong không khí bắt đầu xen lẫn những luồng gió mạnh, loạn thạch đã có dấu hiệu di chuyển chậm chạp. Lòng mọi người lập tức thắt lại, các thủy thủ không một ai dám lười biếng.
Lúc này, không biết ai đó đã hét lớn một tiếng: "Các huynh đệ! Lấy hết nhiệt huyết ra nào! Chúng ta liều mạng!"
Ngay lập tức, vô số tiếng hưởng ứng và cổ vũ vang lên, ai nấy đều cắn chặt răng, chuẩn bị tử chiến đến cùng!
"Phi Hổ Hào" chao đảo trong mưa gió, cẩn thận né tránh những khối loạn thạch đang di động. May mắn là dù gió lớn mưa to, nhưng sức gió vẫn chưa đến mức quá mạnh, loạn thạch di chuyển khá chậm, nhờ mọi người đồng tâm hiệp lực nên cũng hữu kinh vô hiểm.
Mưa gió như vậy kéo dài suốt ba ngày mới ngớt.
Thế nhưng, điều ngoài dự liệu của mọi người là trong khoảng thời gian này, tuy phong bạo gây ra không ít phiền phức cho con thuyền nhưng cũng không xảy ra chuyện gì quá nguy hiểm. Rất nhanh sau đó, "Phi Hổ Hào" đã rời khỏi khu vực trung tâm Loạn Tinh Vực. Lại qua hai ngày, khi bầu trời u ám dần trở nên sáng sủa, loạn thạch cũng thưa thớt dần, hiển nhiên đã sắp rời khỏi vùng không vực nguy hiểm này. Tất cả mọi người đều thở phào nhẹ nhõm. Hồng Nhàn thì nhìn bầu trời xanh và ánh nắng đã lâu không thấy, dang rộng hai tay hít một hơi thật sâu, nụ cười xinh xắn lại hiện trên môi.
Niềm vui của nàng lan tỏa khắp con thuyền, có thủy thủ còn nói đùa: "Ta thấy phong bạo ở Loạn Tinh Vực này cũng thường thôi, có gì ghê gớm đâu. Xem ra toàn là lũ rùa đen rút đầu ở ngoài nói hươu nói vượn. Hắc hắc, dù có lợi hại gấp mười lần nữa thì lão tử cũng không sợ!"
Hồng Nhàn nghe xong, cong cong đôi mày, giọng điệu nhẹ nhàng trêu chọc: "Các ngươi đám tiểu tử này đừng có tự đề cao bản thân quá, đây là chúng ta vận khí tốt gặp phải trận phong bạo nhỏ thôi, nếu gặp phải cuồng phong bão vũ thật sự thì có mà khóc ròng. Không tin thì ngươi quay đầu lại cảm nhận thử xem?"
Ngay lập tức, gã thủy thủ kia ngượng ngùng gãi đầu, cười nói: "Đại đương gia, chẳng phải ta thấy các huynh đệ cứ căng thẳng thần kinh mãi, nên mới muốn mọi người thả lỏng một chút thôi sao. Nói thật, cái nơi quỷ quái này ta không muốn vào lại lần thứ hai đâu."
Hồng Nhàn nghiêng đầu, lắc lắc ngón tay nói: "Vậy cũng không được, ngươi đừng quên chúng ta còn phải quay về Địa Tuấn tinh khu."
"Ai nha!" Gã thủy thủ kia kêu rên một tiếng. "Xem cái đầu của ta này, sao lại quên mất chuyện này. Thôi thôi, cùng lắm thì lại treo mật thêm lần nữa. Phỉ phỉ phỉ, lão thiên gia đừng coi lời ta vừa nói là thật nhé!"
Bộ dạng sợ hãi của hắn lập tức khiến mọi người phá lên cười ngặt nghẽo.
Tiêu Dao nhìn thấy bầu không khí ngưng trệ bấy lâu đã hoàn toàn tan biến, cũng bất giác mỉm cười, còn Nguyên Thần thì xoay người định trở về khoang thuyền.
Nhưng chưa kịp xuống dưới, thân thuyền đột nhiên chao đảo dữ dội, tất cả mọi người đều kinh hãi.
"Xảy ra chuyện gì?!" Lý Vũ là người đầu tiên lên tiếng gọi về phía mũi thuyền: "Có phải va phải loạn thạch rồi không?!"
Lúc này, thân thuyền lại rung lắc một trận nữa, phía mũi thuyền đã có người chạy ra, vẻ mặt vừa mờ mịt vừa hoảng sợ: "Lão Ngũ đang cầm lái, cẩn thận vô cùng, thuyền chúng ta không va phải thứ gì cả, xung quanh cũng không có gì hết!"
Lý Vũ sắc mặt đột biến: "Nếu không va phải thứ gì, tại sao thân thuyền lại rung lắc dữ dội như vậy?!"
Người kia cũng cuống lên, nói năng có chút không rõ ràng: "Cái này, cái này... thật sự không va phải mà, ta cũng chẳng hiểu là có chuyện gì nữa!"
Đang lúc hoang mang, liền nghe thấy giọng của Hồng Nhàn truyền đến: "Mọi người mau nhìn xuống dưới!"
Đám người ngẩng đầu lên, chỉ thấy Hồng Nhàn không biết từ lúc nào đã đứng trên cột buồm, sắc mặt trầm trọng nhìn xuống phía dưới thân thuyền. Trong chốc lát, tất cả mọi người đều nhoài người qua mạn thuyền nhìn xuống.
Hay cho! Không nhìn thì thôi, nhìn một cái liền giật mình!
Ngay phía dưới thân thuyền, một cái phong nhãn của lốc xoáy đang dần hình thành!
"Lão Ngũ, giữ chặt bánh lái!" Hồng Nhàn vẻ mặt ngưng trọng, không chút do dự hạ lệnh: "Nghe đây! Lệnh cho khoang dưới, khởi động toàn bộ guồng máy! Bằng mọi giá phải thoát khỏi phong nhãn với tốc độ cao nhất! Thu buồm lại! Tất cả mọi người vào trong khoang, trên boong không được phép có ai!"
Giữa lúc thân thuyền rung lắc ngày càng dữ dội, tất cả mọi người nhanh chóng hành động. Tiêu Dao và Nguyên Thần cũng nhanh chóng xuống khoang thuyền, ngay sau đó tất cả mọi người cũng lục tục kéo xuống.
Tiêu Dao thấy Hồng Nhàn là người cuối cùng vào khoang, kéo sập cửa thông lên boong tàu lại, không khỏi hỏi: "Đại đương gia không cần thông báo cho các thuyền khách khác sao?"
Hồng Nhàn lau mồ hôi, mắt cũng không ngước lên nói: "Không cần, chỉ có ngươi và vị Nguyên đạo hữu kia dám lên con thuyền này, không còn thuyền khách nào khác."
Tiêu Dao trầm mặc, trong lòng không khỏi thầm than khổ. Chuyện này lúc lên thuyền Hồng Nhàn chưa hề nhắc tới một câu. Không, cho dù nàng có nhắc, e rằng mình cũng không có lựa chọn nào khác, vẫn phải lên con thuyền này. Chỉ tự trách mình lại xui xẻo một lần nữa, chọn sai bến đỗ, lên nhầm một con thuyền nguy hiểm.
Thời gian trôi qua, thân thuyền lắc lư càng thêm kịch liệt, chao đảo lên xuống, trái phải, khiến cho các vật dụng trong khoang lăn lóc đầy đất.
Một khắc đồng hồ sau, sự rung lắc dường như yếu đi. Rất nhanh đã có người mừng rỡ nói: "Chẳng lẽ chúng ta đã thoát khỏi phong..."
"ẦM!"
Lời còn chưa dứt, theo một tiếng va chạm cực lớn, thân thuyền đột ngột dừng lại, cú dừng đột ngột khiến không ít người trong khoang bị hất ngã lăn lóc. Hồng Nhàn là một trong số ít người vẫn đứng vững, nàng khẽ hô: "Không hay rồi, va phải nó rồi!", rồi trong nháy mắt đã lao lên boong tàu.
Tiêu Dao và Nguyên Thần theo sát phía sau, vừa lên đến boong tàu liền thấy mũi "Phi Hổ Hào" đã cắm sâu vào một khối loạn thạch to như một hòn đảo nhỏ. May mắn là mấy người ở mũi thuyền đã kịp thoát ra trong khoảnh khắc va chạm, nên không có thương vong về người.
Hồng Nhàn nhìn khối đá đen kịt, sắc mặt u ám: "Xem ra tình huống xấu nhất đã xảy ra rồi..."
"Lý Vũ!" Nàng nghiêm giọng hô lớn: "Tập hợp tất cả huynh đệ, mau chóng đưa mũi thuyền ra khỏi khối đá này!"
Thấy tất cả mọi người đã hành động, nàng mới thở dài một hơi, rồi nhìn về phía Tiêu Dao và Nguyên Thần: "Tiếp theo đây, đành phải phiền hai vị đạo hữu."
Chưa đợi hai người kịp hỏi, đã nghe một trận gió tanh thổi đến trong không khí. Chỉ trong vài hơi thở, gần một ngàn con không thú không biết từ đâu xuất hiện, vây "Phi Hổ Hào" đến chật như nêm cối.
Tiêu Dao và Nguyên Thần liếc nhìn nhau, đồng thời tế ra pháp bảo, phi thân lên nghênh chiến.
Có bọn họ ra mặt, tất cả không thú đều dồn sự chú ý vào hai người. Trong nháy mắt, chiến sự bùng nổ!
Không thú có mạnh có yếu, lại thêm số lượng đông đảo, hai người bị vây chặt ở trung tâm bầy thú. Dù vậy, cả hai vẫn không đổi sắc mặt, pháp thuật và pháp bảo cùng lúc tung ra. Trong khoảnh khắc, huyết vụ tràn ngập không trung, thi thể không thú không ngừng rơi xuống, đồng thời cũng có càng nhiều không thú từ phụ cận không ngừng lao tới.
Trước mắt, muốn đuổi tận giết tuyệt đám không thú này không khác nào chuyện thiên phương dạ đàm, bọn họ đành phải cố gắng chém giết để tranh thủ thêm thời gian cho các thủy thủ bên dưới giải cứu thân thuyền!
Bản mệnh pháp bảo của Nguyên Thần là một cây dù, mỗi lần đóng mở đều cướp đi sinh mạng của mấy con không thú, uy lực không hề kém cạnh Si Mị. Tiêu Dao một bên đánh giết không thú, một bên quan sát Nguyên Thần, và đối phương cũng vậy. Hai người vai kề vai chiến đấu với bầy không thú hơn hai canh giờ, trên người vết máu loang lổ. Tuy chưa đến mức hao hết nguyên lực, nhưng đối mặt với từng đợt không thú liều chết xông tới, loại chiến đấu triền miên không thấy hồi kết này khiến tinh thần bọn họ càng thêm mỏi mệt.
Cuối cùng, trên Phi Hổ Hào truyền đến một trận reo hò.
"Mũi thuyền ra được rồi!"
Thanh âm này không khác nào tiếng trời cứu mạng, khiến Tiêu Dao mừng rỡ nhìn xuống. Nhưng nàng còn chưa kịp thấy gì, một luồng bạch quang chói mắt đã bừng lên.
Nguyên Thần ở bên cạnh chỉ kịp kinh hô một tiếng: "Trọng Nhu đạo hữu!"
Từ góc độ của hắn nhìn lại, chỉ thấy dưới chân Tiêu Dao đột nhiên nứt ra một vết nứt không gian trắng sáng, trong nháy mắt đã nuốt chửng lấy nàng
Đề xuất Voz: Hành trình lấy vợ =)))