Chương 633: Linh ma chiến (92)

Gần như ngay khoảnh khắc Tiêu Dao tiến vào đại điện, U Minh Ma Tôn liền phát giác được sự tồn tại của nàng. Mặc dù sau đó, do những ba động trong điện quấy nhiễu khiến khí tức đột nhiên trở nên hỗn loạn khó phân biệt, nhưng hắn tuyệt đối không nhận lầm!

U Minh Ma Tôn vẫn nhớ rõ khí tức của nữ tu Tiên Linh đê giai đã giết chết Lệ Ma. Bây giờ, cỗ khí tức này còn lẫn cả khí tức của hồn ấn hắn lưu lại trên người Hình Ma. Không biết là trùng hợp hay thiên ý, kẻ giết Hình Ma lại cũng chính là nàng!

U Minh Ma Tôn giận quá hóa cười. Như vậy cũng tốt, đỡ mất công tìm kiếm. Chẳng những có thể thu hồi Cửu Hoàn Ma Tích mà còn có thể báo thù cho đệ tử, thuận tiện diệt trừ một hạt giống ưu tú của Tiên Linh giới, có thể nói là nhất cử tam tiện.

Thấy phía cánh cửa màu đồng vàng phía trước truyền đến tiếng động rất nhỏ, U Minh Ma Tôn lộ ra một nụ cười trào phúng, tay nắm chặt ma khí, đôi mắt đỏ ngầu hằn lên vẻ hung tợn!

***

Tiêu Dao chậm rãi tiến bước trong đại điện u tĩnh, bốn phía càng yên lặng, nàng lại càng thêm bất an. Xét về vận khí của bản thân, có thể gặp được một lần cơ duyên nghịch thiên đã là kỳ tích, nhưng nếu liên tiếp xảy ra thì tuyệt đối là dị thường.

Theo từng bước chân sâu vào trong, những gợn sóng dưới chân bị kích động cũng ngày càng nhiều. Tiêu Dao cảnh giác tế ra Si Mị, đi thẳng đến khi nàng trông thấy cánh cửa lớn màu đồng vàng cuối cùng nơi sâu trong điện. Nàng bước nhanh tới trước cửa, hít một hơi thật sâu rồi đặt tay lên vòng đồng đầu thú trên cửa.

Cánh cửa màu đồng vàng từ từ được đẩy ra.

U Minh Ma Tôn vốn đang vận sức chờ phát động bỗng sững sờ trong nháy mắt. Bên ngoài cửa lại không có một bóng người?!

Không! Không đúng! Rõ ràng có người đẩy cửa, chỉ là thân hình quá nhỏ nên khó mà phát giác ngay lập tức.

Khi ánh mắt hắn di chuyển xuống dưới, một con báo con lông vàng đốm đen có hai chiếc răng nanh dài ngoằng xuất hiện trong tầm mắt hắn.

U Minh Ma Tôn vô cùng kinh ngạc: Trong đại điện này còn có người khác?! Đây là yêu thú nào?!

Chẳng chờ nội tâm hắn bình ổn lại, con báo răng dài đối diện đã dùng ánh mắt khinh bỉ dò xét hắn một lượt, rồi miệng nói tiếng người:"Xúi quẩy!"

Là tôn giả của một tộc cao quý, U Minh Ma Tôn đã rất lâu rồi chưa từng bị ai phỉ nhổ. Mà cho dù có kẻ từng coi thường, phỉ nhổ hắn thì cũng đã sớm không còn trên cõi đời này. Nay lại bị một con yêu thú nhỏ nhoi xem thường, hắn lập tức giơ tay muốn diệt trừ con yêu thú kiêu căng này!

Chỉ là không chờ pháp thuật trên đầu ngón tay hắn kịp phát ra, một giọng nói khác lại vang lên từ ngoài cửa đồng:"Tiểu Báo Tử, sao thế? Có tình huống gì khác thường à?"

Chỉ nghe con báo con kia không kiên nhẫn đáp:"Nha! Ngươi tự mình vào mà xem! Với lại, lão tử không gọi là Tiểu Báo Tử! Lần sau còn gọi như vậy, cẩn thận lão tử cắn chết ngươi!"

"Hắc hắc, nể tình giao tình không tệ giữa ta và chủ nhân của ngươi, đừng như vậy nha."

Theo sau đó là một giọng nói già nua nhưng có phần hèn mọn. Một cái đầu trắng trắng mập mập thò ra từ sau cửa đồng.

"Trời đất ơi!"

Chỉ nghe cái đầu kia kinh hô một tiếng, cả người liền nhảy bật ra, nói:"Ngươi, ngươi, ngươi, thật không tử tế! Bên trong có người sao không nói một tiếng?"

Tiểu Báo Tử dửng dưng đáp:"Nơi này chỉ có một con đường, dù sao cũng đều phải đi qua đây, nói hay không thì có gì khác nhau? Mau giải quyết hắn đi, chúng ta còn tiếp tục đi tới!"

Nghe Báo Tử tùy tiện ra lệnh, mặt Phượng Tường nhăn lại như cái bánh bao. Ai, vốn tưởng linh sủng này chỉ có tính tình hơi kiêu ngạo một chút, ai ngờ lại là một vị hắc sát thần chính hiệu, ra vẻ cả thiên hạ này đều là cháu của ta, quả thực so với Hồng Mông ngang ngược bá đạo năm xưa cũng không thua kém bao nhiêu!

Không thể không nói Phượng Tường đã nhìn thấu chân tướng, nhưng hắn lúc này không có công phu để suy nghĩ vì sao cả hai lại có tính cách tương đồng như vậy. Hắn chỉ thấy U Minh Ma Tôn trước mặt, sắc mặt đã đen như đáy nồi, vội vàng ôm lấy Báo Tử:"Ôi, tiểu tổ tông của ta ơi, đừng có làm mình làm mẩy nữa, chúng ta mau chạy thôi!"

Mà U Minh Ma Tôn sớm đã bị một người một báo không coi ai ra gì này chọc cho nổi giận. Chẳng chờ Phượng Tường ôm Báo Tử co cẳng chạy, một đạo nguyên sát cường đại đã gào thét lao tới.

"Ầm ầm!"

Trong tiếng vang động trời, cánh cửa lớn màu đồng vàng lại một lần nữa đóng sầm lại.

***

Lại nói, Tiêu Dao đang định đẩy cánh cửa đồng vàng ra thì ánh mắt vô tình lướt qua hai bức bích họa được khắc vô cùng sống động ở hai bên cửa. Bức bên trái khắc tinh không mênh mông, còn bức bên phải khắc vạn vật sinh linh.

Tiêu Dao không khỏi bị bích họa hấp dẫn, tạm thời rời khỏi cửa đồng, đi tới trước bức bích họa bên trái.

Ngay lúc nàng đang bị vẻ hùng vĩ cổ xưa trên bức tranh thu hút, trước mắt bỗng tối sầm lại. Lập tức, một vũ trụ mênh mông rộng lớn hiện ra trong đầu nàng, vĩ đại mà tráng lệ. Tinh vân không ngừng bùng nổ, hỗn độn rồi lại ngưng tụ, cuối cùng hình thành nên từng giới diện một. Sau đó, thiên địa sơ khai, phong hỏa lôi điện hiển hiện, sơn hà hồ hải dần thành hình, vạn vật đến đây liền ngưng lại.

Tiêu Dao hoàn hồn từ trong bích họa, lòng vẫn chưa thỏa mãn. Nàng không nỡ rời đi, lại bước đến trước bức bích họa bên phải.

Trong nháy mắt, khí tức sinh mệnh ập vào mặt.

Giống như lúc trước, từng khung cảnh lướt qua trong thức hải của nàng: từng mầm non lớn lên thành đại thụ che trời, từng sinh mệnh từ không đến có, trải qua nhiều đời thai nghén, quá trình sinh trưởng của muôn hình vạn trạng sinh linh lần lượt hiện ra trước mắt nàng, sinh sôi không ngừng, vĩnh viễn không thôi.

Đợi khi mọi tàn ảnh rút khỏi thức hải, Tiêu Dao vẫn đắm chìm trong dư vị của hai bức bích họa. Dường như đã qua một thế kỷ, lại tựa như chỉ một cái chớp mắt, sau khi tỉnh táo lại, nàng dường như đã có chút minh ngộ.

Mang theo ý nghĩ xem xét liệu còn có bức bích họa nào khác bị mình bỏ sót hay không, Tiêu Dao vô thức muốn quay lại. Đúng lúc này, một tiếng nổ kinh thiên động địa từ trong cánh cửa đồng vàng truyền ra! Tiếng nổ chấn động đến mức vòng đồng đầu thú trên cửa cũng rung lên đinh đang.

Tiêu Dao khẽ giật mình, nhưng thần thức của nàng không thể xuyên qua cánh cửa để dò xét tình hình bên trong, đành phải áp tai vào cửa. Nàng phát hiện, ngoài tiếng pháp thuật nổ vang ầm ầm, dường như còn có tiếng chửi bới loáng thoáng.

"Móa! Ngươi rốt cuộc có phải là yêu tu Thần Hình kỳ không vậy?! Từ nãy đến giờ cứ trốn đông trốn tây! Mau cắn chết hắn đi để chúng ta còn qua cánh cửa bạc kia!"

"Ai, đánh không lại! Đánh không lại đâu! Chúng ta vẫn nên nghĩ cách chạy đi!"

Tiêu Dao mặt không biểu cảm, nàng thật sự rất muốn giả vờ như không nghe thấy, hoặc là mình đã nghe nhầm. Nàng lặng lẽ đẩy hé cửa đồng, chỉ một khe hở nhỏ cũng đủ để nàng nhìn thấy chùm lông vàng lốm đốm kia cùng với lão giả tóc trắng mày trắng đang nhảy nhót lăng xăng.

Khép cửa lại, hít một hơi thật sâu, Tiêu Dao truyền âm: "Báo Tử, ngươi đang ở đâu?"

Chỉ trong chớp mắt, Báo Tử trả lời: "Nha! Lão tử đang bận! Không rảnh để ý đến ngươi!"

Thái dương Tiêu Dao không khỏi giật giật. Rốt cuộc nàng có nên đi vào không? Hay là không nên đi vào?

Thật ra nàng rất không muốn đi vào, nhưng nghĩ lại, tên Phượng Tường kia chắc chắn sẽ không ra tay, còn Báo Tử lại chỉ là một đại thần xưa kia bị suy yếu tu vi, làm sao có thể là đối thủ của một vị Ma Tôn. Hơn nữa, vạn nhất bọn họ chạy thoát, để lại một mình nàng đối mặt với một vị tôn giả của Ma giới, nhìn thế nào cũng là một con đường chết.

Thà rằng bây giờ xông vào, ba người hợp lực may ra còn có đường chạy trốn

Đề xuất Tiên Hiệp: Tử Xuyên
Quay lại truyện Chậm Rãi Tiên Đồ
BÌNH LUẬN