Chương 102
Tối về cũng sắm được 2 bộ. Về nhà cũng có chê, cũng có khen. Mẹ em thì em mua đồ lúc nào cũng chê. Bởi vậy nhà em đồ mai nhiều là vậy. Quần tây, áo sơ mi một đống, ủi thẳng và mịn lúc nào cũng sẵn sàng trong tủ.
Tối lên phòng thì cha vào hỏi, cũng hơi khuya rồi:
- Mua đồ rồi mai có nhuộm lại cái đầu không?
- Mai con nhuộm.
- Ừ. Mày để tao không ưa tý nào, cái nào tao còn nói tao còn quan tâm, tao không nói là tao bỏ luôn. :angry:
- Dạ!
- Mà mày với con bé kia thế nào? Nó như thế mà để mày nhuộm cái đầu cũng hay. :canny: - Cho nói kiểu không hài lòng về chị.
- Có cho đâu. Hôm qua bị rủa một tăng.
- Ừ. Cô giáo mà để mày để cái đầu này chở nó đi chơi cũng hay. Coi như tao không nhìn nhầm người.
- Coi như cha chịu rồi nhá. Mà sao biết cô giáo? :waaaht:
- Tao muốn biết gì mà không được. Mà mày tính sao?
- Sao là sao, quen cưới chứ sao!
- Tao chưa biết nó thế nào. Coi Tết bữa nào rảnh chở về coi mẹ mày thế nào. Tao chưa nói chuyện nhiều nên chưa biết nó sao. Nhưng tao nghĩ mẹ mày không chịu đâu.
- Sao?
- Tự hiểu đi, con tao mà nghĩ ra à. Quen cho nghiêm túc vào. Nhà con bé kia cũng biết nhà mình đó. Đừng để vụ như lần trước, tốn tiền, phí sức, khổ con gái người ta.
- Dạ. :sweat:
Cha nói xong cũng đi lên nhà. Không biết chị giờ ra sao, chắc giận với thất vọng lắm. Còn mẹ mình nữa... Haizzz. Em thì cũng buồn thật, chị xát muối trái tim em. Cơ mà học văn dốt nên chẳng biết diễn tả thế nào cả. :sosad:
P/s: Đừng ngủ, còn tiếp chap nữa :sogood:
Đề xuất Tiên Hiệp: Hảo Hữu Tử Vong: Ta Tu Vi Lại Tăng Lên