Chương 103
28 Tết rồi thì phải…
Ngủ dậy uể oải, mệt mỏi. Quơ lấy cái điện thoại xem giờ. 11h15, càng ngày càng dậy trễ. Thấy có một tin nhắn. Mở ra thì thấy của chị, gửi lúc 2h30 sáng. Lúc đó còn thức, chắc điện thoại quăng lung tung không để ý.
- "Sao anh cứ thích làm em khổ vậy? Anh hứa gì anh còn nhớ không, hôm qua nay em thật sự thất vọng về anh."
Lật đật gọi điện thì chị tắt máy rồi. Chị giận thật rồi. Bật dậy, vệ sinh cá nhân, mặc cái áo sơ mi với quần kaki đen. Đi nhuộm đầu đen... để còn qua nhà chị xin lỗi. Nhuộm gấp rút mà tốn cả tiếng đồng hồ. Chạy về nhà xả lại cái đầu lần nữa. Rồi qua nhà chị. :sosad:
Vừa bước lên tới quán, dắt xe ra thì cha gọi:
- Đi đây đó, cho cây mai kìa.
- Mai ở đâu vậy? :surrender:
- Mua chứ đâu. Có đi qua nhà con bé kia không, để lên chở luôn đi.
- Dạ dạ.
Cây mai nhỏ nhỏ thôi, đặt trong chậu sẵn. Cây mai nhỏ kiểu bonsai ấy, cho các bạn dễ hình dung. Chạy xe một tay để sau lưng giữ, một tay lái, mỏi cực. Mai mà cha lau chùi đồ xong hết trơn rồi. Không ấy dơ luôn cái áo.
Chạy xe gần tới nhà chị, thấy nhà cửa mở toang hoang, chuẩn bị vui xuân đón Tết rồi. Mới có một ngày không qua mà khác thế nhỉ.
Chạy xe đậu trước cửa nhà thì thấy mẹ chị. Quên, nay 28 Tết cha mẹ chị về. Mẹ chị thấy em thì bước ra:
- V đó hả con? Dắt xe vô đi con.
Dắt xe vào sân yên vị trí thì thưa luôn.
- Dạ. Con chào bác gái ạ. Có chị Linh ở nhà không bác?
- Có. Qua kiếm nó hả?
- Dạ!
- Không biết nó bị gì? Sáng hai bác về ăn với hai bác rồi nằm ỳ trong phòng. Hình như nay nghỉ trực trường luôn. Con với cái. Tết nhất không phụ được gì.
- Dạ. Nhà con gửi nhà bác cây mai chưng Tết.
- Trời ơi! Cho bác cảm ơn cha mẹ con nha. Bác Bảy trai tính chiều nay ra chợ mua. Hên mà có con.
Trong lúc mẹ chị nói thì em đặt cây mai xuống luôn…
Đề xuất Voz: Những câu xin chào - SunShine!!