Chương 105
Lấy tay kéo chị qua, chị vùng vằng, rụt vào trong gối.
- Buông ra coi, không quay qua đâu.
- Anh xin lỗi. Tối mai chở đi xem pháo hoa, Tết này trói chân, đi với em, làm những gì em muốn đến hết mùng luôn. - Câu này là câu ngu nhất của em trong suốt cái Tết. :sweat:
- Thiệt không? Nói giữ lời à nha, đây không ép. :nosebleed:
- Ừm. Quân tử nhất ngôn. :shame:
- Vậy tạm tha. Nhưng không có lần sau đâu. Anh đừng làm vậy nữa nha.
- Ừm. Một lần là tởn rồi.
- Trước khi làm gì nhớ nói em, không được tự ý làm nha. - Dụ gì nữa đây.
- Hên xui. :sweat:
- Vậy thôi!!!
- Ờ ờ. Ok ok.
- Được rồi. Tạm tha!
Chị quay qua, con gái thay đổi nhanh dễ sợ. Vừa khóc đó mà giờ lại thể hiện gương mặt gian không thể tả được. Cơ mà khóc lệ khóe mi như thế này nhìn dễ thương phết đấy chứ. Tính quay xuống hôn phát cho bỏ ghét thì chị lấy gối đập vào người em đụi đụi…
- Tránh ra đi súc miệng caiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiii. :ah:
- Ôm tý. :beauty:
- Không. Tránh qua một bên.
Chị cũng bật dậy. Vừa đi vào nhà vệ sinh vừa nói.
- Nhuộm tóc đen thấy đẹp không? Nhìn trẻ hơn vài tuổi. Cái đầu hôm kia thấy gớm, già hoắc. Già hơn em nữa…
Em ngồi đó ngẩn ngơ, chị nói tiếp:
- Ngồi đó lấy lap chơi hay gì đi, chờ em xíu.
- Ờ