Chương 104
- Dạ. Hì. Có gì đâu, công của chị Linh ôn thi Đại học cho con, con bù chưa hết mà.
- Để đâu bác nhỉ?
- Con cứ để ở đây đi, tý bác thiết kế lại. - Mẹ chị chỉ tay lên ghế đá.
- Để bác kêu con Linh xuống.
- Dạ thôi để con tự lên kêu cũng được.
- Ừm, con lên phòng đi. Hai chị em dễ nói chuyện. Kêu nó xuống giùm bác luôn.
- Dạ!
Chạy lon ton lên phòng chị, mở cửa. May mà không khóa, chị đang nằm quay vào trong. Chắc đang ngủ hay gì đây mà. Ngồi ngay đầu giường, lay chị nhẹ nhẹ:
- Linh, Linh, nghe nè! :nosebleed:
- Qua đây chi nữa. Sao không ở nhà luôn đi. :canny: - Chị nói như hét, giọng sụt sịt.
- Cho anh xin lỗi. Anh không biết nhuộm đầu em giận. :pudency:
- Khỏi cần xin lỗi, cũng không cần xin lỗi nữa. Anh muốn làm gì làm... hức.
- Thì giờ anh nhuộm lại rồi nè. :adore:
- Kệ anh. Anh nghĩ sao vậy? Em nói là lúc trước sao cũng được... hức... hức... sao em nói anh thay đổi mà anh không thay đổi gì hết vậy... hức. :sosad: - Khóc rồi.
- Thay đổi mà. Tin anh đi.
- Anh còn gì mà em tin... hức... :sosad:
- Lần này…
- Bao nhiêu cái lần này rồi anh... hức... - Chị cắt ngang lời em.
- Lần này nữa thôi. Nín đi, Tết nhất mà khóc... - Vừa nói vừa vuốt tóc chị.
- Kệ tui…
- Nín đi mai chở đi xem pháo hoa.
- Không cần. Hức. - Dịu rồi, dịu rồi, cố lên cố lên.
- Nói hay ha. Không tính mai đi xem bắn pháo hoa hả?
- Anh làm gì, đi với ai thì tùy, em không quan tâm.
- Quay qua nói nghe nè. Nhuộm đầu lại rồi nè.
- Kệ anh!
- Nói chứ xin lỗi mà. Không có lần sau.
- Anh lần nào cũng hứa. Có làm được đâu.
- Quay qua đây coi.
- Không quay.