Chương 55

Em mở bài Kiss The Rain + Rainy Mood (25 Minutes) nghe (http://youtu.be/7h3_Zn59sWQ - Vừa nghe, vừa cảm nhận đi các thím). Bài này em tải luôn rồi, để trong máy chị, để nó tự lập lại luôn. Nhạc nhẹ nhẹ vang lên, nhạc khá buồn, nó được thêm vào tiếng mưa rơi nữa. Không gian khuya im lặng nghe bài này thì số zách. Bước lên giường, vừa nằm xuống, chị xoay qua, vén tóc qua một bên và gác đầu lên tay em, xoay người qua em và để tay vào bụng…
- Bài này nghe quen quen anh nhỉ. Hình như nhạc chờ mạng gì cũng có phải không?
- Ừm. Kiss the rain đó em.
- Ừm. Bài này nghe hoài mà quên mất. Mà sao có tiếng mưa rơi nữa.
- Bài này phải nghe kết hợp vậy mới hay mà.
- Hay thật đó. Mà buồn quá.
- Ừm. Tối nghe vậy cho dễ ngủ.
- Ừm. Anh ngủ đi. Ngủ ngon.
- Em ngủ ngoan.
Nằm đâu được 15 phút. Nằm cứ mở mắt để đó chứ không ngủ được. Bình thường ngủ trễ quá giờ ai mà ngủ cho được. Nằm mỏi quá nên nhút nhít xíu. Chị hỏi:
- Anh?
- Hả?
- Chưa ngủ hả?
- Chưa…
- Sao vậy?
- Nằm gần em nên ngủ không được.
- Hì. - Chị siết chặt vòng tay vào.
- Sao anh lên sớm vậy, thứ Hai mới thi mà.
- Anh lên đi ăn cưới.
- Mới học đây mà có bạn đám cưới rồi à?
- Không. Đám cưới anh của nhỏ bạn anh, anh đi bưng quả phụ vì gia đình ít người.
- “Nhỏ bạn” à…- Chị nhấn mạnh hai chữ đấy :nosebleed:
- Em cứ nghĩ linh tinh. Anh chỉ có em thôi, em khỏi lo chuyện đó đi.
- Miệng anh nói thì sao mà không được. Em đợi anh chứng minh kìa.
- Ờ. Thời gian sẽ chứng minh.
- Ừm. Nói được làm được đấy nhé!
- Cha anh dễ tính ghê, lại vui tính. - Chị lại nằm kế bên nói nhỏ nhỏ.
- Ừm. Cha anh bình thường khó tính lắm, không biết sao nay lại vậy. Chắc thấy em dễ mến. Cha anh chấm em làm con dâu rồi đấy. Lo mà liệu nhá.
- Xía. Còn lâu. Em với anh như thế này chắc gì cha anh chịu em…
- Anh chỉ sợ gia đình em không cho thôi…

Đề xuất Voz: Em, nước mắt và mưa
BÌNH LUẬN