Chương 56
Sau câu hỏi đấy, chị im lặng, em và chị ai cũng có suy nghĩ riêng cho mình. Vậy là em đúng rồi, sự sợ hãi và đáng lo nhất là nằm ở gia đình chị chứ không phải ai khác. Có lẽ chị cũng chưa chắc chắn và sẵn sàng…
- Giờ còn sớm để nói đến chuyện đó anh ạ. Anh cứ học, em sẽ chờ anh.
- Ừm.
- Em hỏi cái này anh phải trả lời thật nhé!
- Em cứ nói, anh có bao giờ lừa dối em đâu…
- Nếu như….
- Nếu như sao?
- Nếu như em không ngỏ lời anh trước, thì có bao giờ… anh ngỏ lời em không? - Chị ngập ngừng hỏi em.
- Đối với em, câu hỏi này là quá khó để trả lời, lúc em đưa cái mail lên cho các thím, lúc đó là em còn chưa xác định được nữa mà. Chị hỏi câu này phải nói là quá thâm nho.
- Không…
- Ừm. Em hiểu rồi…
- Em biết vì sao không ?
- Sao?
- Vì… anh chưa từng nghĩ rằng anh sẽ có được em. Tình cảm thì anh có. Nhưng giả sử em là anh, em sẽ làm sao. Em quá tốt, xinh đẹp, công việc làm ổn định… anh nghĩ tiêu chuẩn em phải cao hơn, anh nghĩ mình không có cơ hội. Trong anh luôn có cuộc đấu tranh của Lý trí và con tim, lúc ấy là lý trí thắng.
- Còn giờ?
- Hai - một nghiêng về cho đội tim.
- Hì hì - Chị cười nhẹ…
- Sau khi em gửi cái mail đó, anh nghĩ anh nên làm gì đó, để cả đời này không phải hối hận… em có thể không?
- Có thể gì anh?
- Làm phần đẹp nhất trong cuộc đời anh.
- Ừm. Nhưng anh ấn tượng lần đầu tiên gặp em là gì?
- Đẹp.
- Chỉ thế thôi à?
- Anh có thể nói dối tốt hơn. Nhưng anh không muốn lừa dối em và chính bản thân mình. Lần đầu tiên gặp em ấn tượng là “Đẹp”. Đối với những người con trai, sự chú ý đầu tiên đối với con gái đầu tiên là vẻ bề ngoài.
- Anh yêu em cũng chỉ thế thôi à? - Chị nói như dỗi.
- Em nghĩ đơn giản quá. Chuyện ấn tượng và yêu là hai chuyện hoàn toàn khác nhau. Có thể là ấn tượng một trong những điều tạo nên tình yêu. Nhưng không phải ấn tượng ai rồi yêu người đó. Có thể một người con trai gặp một người con gái bình thường thôi, nhưng sau thời gian tiếp xúc rồi mới yêu. Em hiểu không?
- Ừm. Coi bộ anh kinh nghiệm quá nhỉ, yêu nhiều rồi à!