Chương 58
Em nằm đó, được chút xíu. Ngủ không được, lại cố gắng gượng quay qua nhìn lại gương mặt chị. Qua cái ánh đèn yếu ớt chiếu rọi qua cửa sổ từ đèn đường kia. Gương mặt trắng ngần không tỳ vết, mang một vẻ đẹp không thể bàn cãi. Vẻ đẹp thì em cũng nói chiều rồi, đối với riêng em, vẻ đẹp này không thể dùng bất cứ ngôn ngữ mỹ miều nào để miêu tả nó. Đưa một tay lên vuốt tóc chị, nhẹ nhàng, tóc mượt mà đến lạ thường, đen óng. Cánh tay di chuyển từ từ xuống khuôn mặt chị, vuốt một đường, khuôn mặt láng mịn, mát lạnh. Bất giác, lấy một tay đặt một tay còn lại lên tay chị đang để trên bụng và lại một lần nữa, chồm cổ lên, ghé sát và nói nhỏ vào tai chị “Anh xin lỗi vì đã làm khổ em. Anh không nhận ra điều đó sớm hơn”.
Bỗng chốc lúc ấy, bàn tay chị bỗng quay ngược trên lên nắm chặt tay em, chặt, rất chặt, muốn rút cũng không rút ra được. Cảm giác tê từ các ngón tay của em. Cùng lúc ấy, chị mở mắt ra, cảm giác tay em đang trên khuôn mặt chị, cảm nhận được đã có những giọt pha lê mỏng manh trên đó. Bốn mắt nhìn nhau. Chẳng biết nói gì, chậm chậm, từ từ, xoay người lại, đặt bờ môi em vào bờ môi chín mọng của chị. Nụ hôn điên dại của em, chị cũng hưởng ứng nó.
Tuy rằng nụ hôn của chị rất vụng về, nhưng phần cháy bỏng trong nó thì không thể nào phủ nhận, chỉ có thể, em mới biết nó như thế nào. Đây là lần thứ hai chị hôn, vụng về thì chả trách được. Nhưng ngọt ngào mùi vị tình yêu, sự hòa tan vào với nhau của hai người, niềm hạnh phúc nó không thể hiện qua cách ta hôn ra sao, nó chỉ có thể, thể hiện qua như thế nào mà ta hôn…
Hai mắt chị nhắm nghiền, hàm răng khẽ hé mở. Người chị rung rung lên, đó không biết là nhịp đập con tim hay là nhịp thở của chị. Em và chị cả hai đều thở nhanh hơn bình thường, hồi hộp không kém gì khi ta làm gì trái với luân lý. Chị mặc để im cho lưỡi em luồn vào đó, chị nằm im không làm gì cả, mà chị cũng có biết gì đâu.
Đêm khuya, trong căn phòng lúc này, chỉ có âm thanh nhẹ nhàng của bài Kiss The Rain, tiếng mưa của Rain Mood, tiếng o o của cái điều hòa và hơi thở của hai người. Tuy rằng chiếc điều hòa trên kia chạy một cách bất lực, nhưng dường như không thể xua tan cái nóng tên người em và chị…
Bàn tay chị nắm lấy tay em trên bụng đã thả lỏng, nhẹ nhàng, rút bàn tay em ra khỏi bàn tay chị. Bàn tay ma quỷ bắt đầu chuyển từ bụng em, dần dần chuyển sang bụng chị… Như quán tính, cái bàn tay ấy đi đến nay mà nó cần đặt, để lên đó nhẹ nhàng. Dường như chị không biết bàn tay em đang đặt ở đâu nó cách đến hai lớp áo. Nụ hôn càng cuồng nhiệt, là lúc bàn tay em bắt đầu siết chặt hơn, chị lấy bàn tay chị nắm chặt lại. Nhưng với sức mạnh của thằng thanh niên 19 tuổi như em, và sức của một người con gái như chị thì quả là một sự so sánh quá khập khiễng.
- Ở ngoài thôi em… - Môi em rời môi chị, trong khi mắt chị vẫn nhắm, em nói một câu nhẹ nhàng thế.
Và môi em đặc vào vị đặc thù của nó. Tay chị đã bỏ ra cho tay em tự do, sờ nhẹ nhẹ, rồi mạnh dạn sờ mạnh… Tay em bắt đầu bỏ vị trí đó, luồn nhẹ vào áo, luồn vào áo trong của chị. Tay em bị bàn tay chị nắm chặt lại, em dùng sức mạnh của em để tiến hành nhanh lên thì chị, dùng luôn còn lại. Miệng ngừng hôn và nói như hét:
- Đủ rồi…
Rồi chị lại khóc, lần này khóc thật, từng tiếng nấc của chị… em lại làm khổ chị, không giữ được lời hứa, chị lại khóc vì em, em xin nhận gạch đá các thím…
- Anh xin lỗi…
- Hức hức… em biết thế nào rồi anh cũng như thế này… rồi anh lại giải thích là anh kiềm chế không nổi chứ gì… hức hức… rồi anh lại xin lỗi… hức hức… - Chị nói trong tiếng nấc.
- Anh xin lỗi thật mà. Em nín đi…
- Xin lỗi… bao nhiêu lần rồi… hức… em yêu anh, rồi em cũng sẽ là của anh… hức… em có thể cho anh tất cả những gì mà em có… hức… nhưng không phải là bây giờ anh có hiểu không?...
- Ừm…
- Em muốn anh và em cưới nhau… hức… trọn vẹn… hức…
- Ừm…