Chương 57
- Tại ngồi quán, đọc sách báo nên biết thế thôi.
- Xía. Cái gì anh cũng nói được.
- Còn em, có ấn tượng anh không?
- Có chứ sao không. Bất ngờ luôn.
- Hả?
- Thì bữa đám cưới ấy, em biết anh từ trước rồi, lúc đấy em nghĩ anh chơi bời lắm. Cái đám cưới em gặp anh, con trai gì 19 tuổi gì mà nhìn già dễ sợ. Quần tây, áo sơ mi ủi láng, mang giày da, bỏ áo vào quần nữa. Người nào gặp chắc lầm tưởng anh là chú rể luôn. Hì hì.
- Chỉ vậy thôi à…
- Không. Rồi cách anh nói chuyện dạ thưa, cách anh bắt tay người lớn. Rồi qua bàn con gái ngồi. Lúc đó thấy anh hay hay rồi. Rồi em bị đứt giày, tự nhiên anh nói nhỏ vào tai “Chị đợi em xíu!” rồi đứng dậy đi luôn. Em không biết anh tính làm trò gì, tý anh đưa em cái giỏ, nói “Chị mang đi, giày đứt rồi”. Giày lúc đó cố mang về vẫn không sao, nhưng anh có ấn tượng tốt về anh kể từ lúc đó luôn…
- Việc nên làm thôi…
- Không hẳn. Em cứ nghĩ anh dạy gái. Anh là có tiếng rồi. Anh xin số điện thoại, rồi bữa nói bữa nào đi cà phê… em không biết sao nên đành phải cho. Cho xong chờ coi anh về sẽ nhắn em cái gì!? Kiểu nào dạy gái rồi cũng nhắn. Nhưng cả tuần lễ chả thấy tin nhắn nào, hỏi thăm cũng không. Tự nhiên tin nhắn đầu tiên anh nhắn qua cái là hẹn đi cà phê luôn. Lúc đấy nghĩ anh cũng ngộ.
- Haha… chờ tin nhắn anh thì nói đi.
- Còn nhiều cái lắm, nhưng em không nói nữa đâu nhé. Quê rồi.
- Mà em nghĩ sao lại viết cái mail đó vậy?
- Tức nước vỡ bờ thôi.
- Thế thôi à.
- Thế thôi. Mà anh là đồ vô tư nhất em từng thấy nhé.
- Sao? Vui mà.
- Vui gì mà vui. Đi đâu muốn nói gì nói. Muốn nắm tay là nắm, muốn choàng cổ là choàng… Chẳng để ý gì mà. Đồ vô tư, vô tâm… Say sỉn, ngủ lại mới ghê… chả biết sao em lại phải gặp phải đồ khùng như anh…
- Hê hê… Chị thân mến thế nhé gái…
- Thân lắm. Thân mà “Sinh nhật em tặng chị nha!”. “Sinh nhật nhất định sẽ đến”. “Sinh nhật chị phải có em chứ, sao vắng được” lại còn “Noel này đi Đầm Sen đạp vịt”, “Lo mà nghỉ dạy bữa Noel đi em sang chở đi chơi cả ngày”…. Rồi mấy ngày đó biến đâu biệt tâm.
- Thôi mà. Biết lỗi rồi. Giận dai thế…
- Không có quá khứ thì không có tương lai.
- Sặc. Gì nữa đây.
- Không có gì. Anh thì vui lắm. Hả hê lắm hả… - Chị nói chả trúng vào đâu cả…
- Chị mà. Chịu thôi.
- Anh thì hay lắm. Chả nghĩ đến ai cả… ngủ đi…
- Ừm…