Chương 65
Nói ăn cơm vậy chứ là đang xách đít đi về. Đi về, vừa về vừa suy nghĩ không biết phải làm sao. Suy nghĩ nát óc cũng chả biết phải làm sao cả.
Vừa về đến nhà là thấy ba mẹ ôm ấp trong vòng tay, sướng cmnl. Con một đi xa một tuần là về như ông trời con, đi học đại học vất vả nữa chứ. Hehe. Chả ai sai làm gì cả, xuống phòng nằm suy, vắt chân lên trán suy nghĩ vậy.
Đang ngồi suy nghĩ bỗng có một luồng điện chạy qua, giống như Niu-tơn bị trái táo rơi vào đầu sau đó tìm ra định luật vạn vật hấp dẫn và cũng giống như Acsimet đang tắm, và trần truồng chạy ra ngoài và hét Ơ rê ca, Ơ rê ca và tìm ra được định luật Acsimet. Và em đã có một phát kiến, tìm ra Định Luật Làm Lơ Bất CMN Ngờ :gach:
Lấy điện thoại ra gọi cho bạn thân của chị:
- Alo. Gì vậy nhóc.
- Nhớ nên gọi. Hehe
- Thiệt không vậy. Đừng có lừa chị cưng nha.
- Lừa làm gì. Lúc này khỏe hả chị.
- Chị khỏe, sao nay tốt quá vậy, con L đâu? - Cái đệt, sao nhắc chị L nhỉ?
- L ở trong túi em nè. Hehe. Lâu ngày không gặp chị, tính rủ uống café thôi.
- Vậy hả? Nay nhóc tốt ghê. Hihi. Chừng nào?
- Tối nay. Đi sớm sớm nha. Rủ chị L nữa nha.
- Biết mà, em chỉ giỏi lợi dụng thôi. Chả ai mà bất ngờ tốt cả.
- À. Đừng nói với chị L là có em nha.
- Gì nữa đây.
- Tối rồi biết, tối vào quán TX, có cái nhà kính bên phía tay để bệt, ở dưới đất đó. Tối nay chị dẫn chị L vào đó trước. Nhớ là không nhắc đến em, làm sao mà cho chị L quay lưng ra cửa nha. Khi nào em nhá máy thì chị giả bộ đi vệ sinh nha. Nói chung là em đang làm chị L bất ngờ đó.
- Khó à nha. Dụ gì đây. Mấy giờ?
- 6h30 chị với chị L vào được rồi. Giúp em nha chị. Em đang bị giận đó.
- Không biết nó đi không nữa. Trả công tui đó.
- Chị ráng đi. Mốt đi ăn lẩu. Ráng giúp em nha.
- Để hỏi coi. Tí chị nhắn tin báo cứng.
- Ok chị nhé.
Đó chị Trang, bạn thân của chị L hồi cấp 3. Em chị này này cũng đi chơi vài lần. Tuy thân không bằng chị nhưng khá thân và thoải mái. Cũng có đi chơi riêng vài lần, đi nhậu riêng vài lần, đi tâm sự riêng vài lần nên thân luôn.
Còn cái phòng bằng kính ở quán café thì theo em để ý là trong đây khá rộng nhưng chỉ có 2 cái bàn thôi. Theo kiểu ngồi bệt ấy, nhưng khá ít người ngồi, vì tối người ta hay ra ngoài ngồi cho mát, ít ai chui vào đó làm gì. Thật là tốt khi thực hiện kế hoạch này cho hoàn hảo.
Ngồi chờ đợi trong sự hồi hộp, mong là tối nay chị không dạy thêm và đi được. Đang ngồi thì tin nhắn của chị Trang đến:
- “Ok rồi đó nhóc. Tối nay đi ăn lẩu luôn đi. Haha”
- “Tối rồi tính. Hehe”
- “Đồ lợi dụng”
- “Kệ em”
- “Chị làm đây. Tối gặp nhóc”
- “Ok”