Chương 10: Trượng phu nên như thế
"Bố, trường mình có công việc làm thêm nào không ạ?" Tần Trạch đột nhiên hỏi.
Lão già cau mày: "Học tập là thiên chức của sinh viên, con còn chưa tốt nghiệp, nghĩ mấy chuyện này làm gì. Hơn nữa, bài vở của con tốt lắm sao? Thật là không lo làm chính sự."
"Chị con muốn đổi điện thoại mới, mà lương của chị ấy nói ít không ít, nói nhiều không nhiều, còn phải trang trải chi phí cho cả hai đứa, không tiết kiệm được tiền, nên con muốn tìm việc làm thêm nào kiếm được khá một chút, nâng cấp điện thoại." Tần Trạch đương nhiên không thể nói bà chị đổi việc rồi, chúng con đang rơi vào khủng hoảng kinh tế.
Lông mày lão già lập tức giãn ra, trầm ngâm một lát: "Giáo sư Lý cùng văn phòng với bố, dạo này nhận được một dự án, giúp một công ty tư nhân xây dựng mô hình đầu tư quỹ, đang thiếu trợ lý. Để bố hỏi giúp con."
"Người ta có nhận con không?"
Lão già cười lạnh: "Hiếm khi con biết mình nặng nhẹ thế nào, chẳng phải còn có bố sao, có vấn đề gì thì tìm bố."
Tần Trạch "ồ" một tiếng, tiếp tục ăn cơm.
"Hệ thống, có cách nào kiếm tiền nhanh không. Tốt nhất là giàu lên sau một đêm ấy."
"Ký chủ, hệ thống không phải là mẹ của cậu."
"..."
Tần Trạch buồn bực một lát, hôm nay cậu đã nghĩ rất nhiều cách kiếm tiền, cửa hàng tích phân đúng là một kho báu lớn, nhưng cậu ôm kho báu mà không thể sử dụng, viết nhạc cho ca sĩ? Quy trình gửi bài duyệt bài chắc chắn rất rắc rối, vả lại cũng không có kênh liên lạc, cậu chưa từng tiếp xúc với công ty giải trí, gửi bài thế nào cũng không biết. Sau này đợi Tần Bảo Bảo có chút danh tiếng rồi có thể cân nhắc. Làm đạo diễn quay phim càng không thực tế, cậu là một sinh viên nghèo, nhân lực, vốn liếng, đạo cụ, v.v., cái gì cũng không có. Đổi chiến lược marketing trong cửa hàng, mở công ty? Cái này cũng không được, vẫn là không có kênh và không có vốn. Quan trọng nhất là, cậu không biết cách kéo đầu tư.
"Hệ thống, ngươi thấy ta chơi chứng khoán thế nào? Mỗi ngày bắt một mã tăng trần, một tháng tài sản tăng lên vài lần."
"Cho dù cậu thông qua việc đổi chác, có được kiến thức chơi chứng khoán, cậu cũng không thể mỗi ngày bắt được mã tăng trần, vả lại tích phân của cậu không đủ."
"Cái này còn cần đổi sao? Ngươi trực tiếp nói cho ta biết không phải là xong rồi sao, ngươi chẳng phải là hệ thống thông minh sao, không dự đoán được mã nào tăng trần à?"
"Nực cười, thứ nhất hệ thống không có khả năng tiên tri, thứ hai, thị trường chứng khoán nước các cậu là nơi có kiến thức là có thể phát tài sao? Góc khuất trong thị trường chứng khoán nhiều lắm..."
"Dừng dừng dừng, có những chuyện ngươi biết ta biết, ngầm hiểu với nhau là được rồi, nói ra sẽ bị hài hòa đấy. Cái xã hội này rất hài hòa, không được nói lung tung."
"Cảm ơn ký chủ đã nhắc nhở, làm một hệ thống thông minh tôi đã hiểu ngay ý của cậu rồi, sau này sẽ không tiết lộ những nội tình ảnh hưởng đến sự hài hòa xã hội."
"Rất ngoan."
Hệ thống không đáng tin, Tần Trạch chỉ có thể tự mình nghĩ cách thôi, làm trợ lý cho giáo sư, xây dựng mô hình toán học là một ý hay, nếu làm tốt, sau này có thể thường xuyên có đơn hàng, còn việc tìm lão già cầu cứu thì thôi đi, ta có hệ thống trong tay, mấy cái mô hình toán học cỏn con này ta mà phải sợ sao?
Ăn xong bữa trưa, Tần Trạch cùng lão già sóng vai xuống lầu, nhìn thấy ba gã ở cửa đang tụ tập cười nói, đợi cậu.
"Bố, con đi cùng bạn." Tần Trạch chào một tiếng.
Ánh mắt lão già quét qua, ba gã lập tức ưỡn ngực thu bụng, lão già gật đầu: "Ừm."
Khu đại học cửa hàng san sát, quán trà sữa, quán cà phê, quán ăn, KTV, quán net, siêu thị...
Nhóm Tần Trạch đi về phía quán net hay lui tới, cách trường không xa. Ở cổng trường, nhìn thấy một chiếc siêu xe Porsche màu trắng thong thả đi ra khỏi cổng. Cửa sổ xe không kéo lên, gã lái xe đeo kính râm đen, thời thượng anh tuấn, chính là Trương Minh Ngọc vừa bị Tần Trạch vả mặt trong tiết học công khai. Ở ghế phụ là một mỹ nữ ăn mặc mát mẻ, trên đùi đặt chiếc túi LV màu hồng, đeo tai nghe, cúi đầu chơi điện thoại.
Từng ánh mắt ngưỡng mộ đổ dồn về phía chiếc siêu xe.
"Cái thằng cháu này lại lái siêu xe về trường diễn sâu rồi." Lý Lương nghiến răng nghiến lợi bày tỏ sự ghen tị của một tiểu phú nhị đại đối với một siêu phú nhị đại.
"Cô nàng kia hình như là hoa khôi khoa ngoại ngữ, đúng là xinh thật." Lưu Tự Cường thở dài.
"Người ta lái siêu xe, đưa mỹ nữ đi 'mây mưa', còn đám loser chúng ta, chỉ có thể ra quán net cày game cùng nhau." Triệu Bát Lạng cũng thở dài than ngắn: "Chúng ta không phải thua ở vạch xuất phát, mà là người ta vừa sinh ra đã ở vạch đích rồi."
Tần Trạch chợt nhớ tới trước đây đọc sử, Lưu Bang và Hạng Vũ nhìn thấy Tần Thủy Hoàng đi tuần phương Nam, cờ xí rợp trời, giáo dài như rừng, xe loan lộng lẫy, Lưu Bang cảm thán nói: Đại trượng phu nên như thế vậy.
Quán net họ thường trực này quy mô không lớn, cơ sở vật chất môi trường cũng không bằng mấy quán lân cận, nhưng chỉ có quán net này cho phép hút thuốc, đại trượng phu có thể không hút thuốc, nhưng đại trượng phu chơi game sao có thể không hút thuốc?
Cả nhóm mở máy, trong tiếng bàn phím lạch cạch, đăng nhập tài khoản mật khẩu, vừa đợi ghép trận vừa châm thuốc. Bốn người biểu cảm y hệt nhau, ánh mắt coi rẻ mọi thứ, khóe miệng nhếch lên, ra vẻ trời cao đất dày lão tử là nhất. Kệ mẹ cái Porsche của hắn, kệ mẹ cái cao phú soái của hắn, kệ mẹ cái chuyện 'mây mưa' của hắn, hoa khôi khoa thì đã sao, hoa khôi khoa có quan trọng bằng đồng đội không? Có đồng đội sinh tử có nhau không rời không bỏ không? Đồng đội xả thân cứu mạng ông, đồng đội mới là chân ái nhé.
Chiến trường của họ bắt đầu rồi, bất kể đối diện màn hình máy tính là hạng người nào, những hào hán của ký túc xá 303 chưa bao giờ ngán, áp dụng lời của một vị vĩ nhân nào đó: Về chiến thuật phải coi trọng kẻ địch, về chiến lược phải coi thường.
Bốn người của ký túc xá 303 mỗi người một đặc điểm, Triệu Bát Lạng là kiểu "dù nghìn vạn người ta vẫn xông lên" tính tình nóng nảy, gã hợp chơi đỡ đòn (tank). Lý Lương khá xảo quyệt, thích chơi chiêu trò đánh lén, gã phụ trách đi rừng. Lưu Tự Cường thao tác rất tốt, gã chơi AD. Tần Trạch tốc độ tay bình thường, thao tác bình thường, nhưng cậu có tầm nhìn bao quát trận đấu không ai bằng, cậu là hạt nhân của đội, cậu chơi hỗ trợ.
Người cuối cùng hớn hở gõ chữ: "Oa, lần đầu tiên thấy đi mid không ai giành, cảm ơn các vị!"
Lý Lương ngứa tay trả lời: "Con trai không cần khách khí."
"..."
Bốn người quen đường quen lối mò sang rừng đối phương, mai phục đi rừng, gã đi mid bên mình thì đứng dưới trụ nhảy múa. Tần Trạch đánh một loạt dấu hiệu cho gã, đối phương vẫn dửng dưng như không.
Lý Lương cắm một cái mắt vào rừng, một lúc sau, năm người đối phương xuất hiện trong tầm nhìn.
Tần Trạch cau mày, đánh một dấu hiệu nguy hiểm, đưa người rút lui. Nếu đối phương chỉ có một người mò vào rừng, cuộc phục kích này đã thành công rồi, nhưng đối phương rõ ràng không phải gà mờ, có ý định mở giao tranh ngay từ đầu. Bên Tần Trạch chỉ có bốn người, không thể mở, cũng không dám mở, ngộ nhỡ bị quét sạch cả đội thì ván này coi như khỏi đánh.
"Cái thằng này làm trò gì thế." Lý Lương có chút nổi giận.
Tần Trạch cắm một cái mắt ở sông để đề phòng đối phương sang cướp, sau đó giúp Lý Lương ăn bùa đỏ.
"Cấp ba giúp đường giữa bắt người trước." Tần Trạch nói. Sau đó cậu sang đường dưới hỗ trợ Lưu Tự Cường.
Một lát sau, "Double Kill".
Đường giữa đối phương ăn được hai mạng.
"Chuyện gì thế này!" Tần Trạch ngơ ngác.
"Vãi, cái đồ ngu này." Lý Lương gào to: "Tôi đánh dấu hiệu nửa ngày trời, gã không thấy à? Mẹ kiếp, tôi đánh lén khiến mid đối phương gần hết máu rồi, gã đứng bên cạnh xem kịch... đợi đối phương tốc biến chạy mất gã mới phản ứng lại, một cú tốc biến đuổi tận vào trụ, mẹ nó, cấp ba mà đòi băng trụ à?"
"Sao ông cũng chết luôn rồi!"
"Tôi, tôi... tôi thấy đối phương hết máu rồi, cũng tốc biến theo... ai ngờ thằng này lại mang theo phép Hồi máu chứ."
Tần Trạch nghĩ ngợi: "Tìm cơ hội bắt thêm một đợt nữa, nếu thằng này không đỡ nổi thì ông sang giúp Bát Lạng đi. Cấp sáu rồi sang đường dưới bắt một đợt."
Lát sau, Lý Lương chạy thẳng lên đường trên bắt người, hai người phối hợp ăn ý, thành công lấy được một mạng của đối phương.
Bên mình thành công lấy được Chiến công đầu, nhưng ngay sau đó đối phương đã trả đũa, đường giữa bị đi rừng đối phương tóm gọn, dưới sự phối hợp của hai người, lấy mạng gã một cách dễ dàng.
Lý Lương gõ chữ: "Mid đánh cẩn thận."
Hai phút sau, mid lại bị giết.
Lý Lương lại gõ chữ: "Mẹ nó, ông nhìn bản đồ tí đi được không."
Một phút sau, trụ mid mất rồi.
Lý Lương tiếp tục gõ chữ: "Học sinh tiểu học à?"
"Ông mới là học sinh tiểu học, cả nhà ông đều là học sinh tiểu học." Mid dường như cũng rất bực bội.
Lý Lương cà khịa: "Trình độ này của ông mà không phải học sinh tiểu học, tôi livestream ăn cứt."
"Ăn đi, tôi là học sinh cấp hai."
"Ai tin."
"Tôi là con gái."
"Ông mà là con gái tôi livestream cắt của quý."
Mười lăm phút sau, mid bị giết mười hai lần, không giết được mạng nào, không hỗ trợ mạng nào.
Tần Trạch quét mắt nhìn bản đồ, mid, đường dưới, đi rừng đối phương đều không thấy đâu, cậu nhướn mày, đánh một dấu hiệu ở vị trí Rồng nhỏ. Quả nhiên, ba người đối phương đang lén ăn Rồng nhỏ, để đánh lạc hướng đối thủ, đi rừng đối phương xuất hiện ở đường trên bắt Triệu Bát Lạng. Mid bên mình thì ngây ngô tiếp tục farm lính, ở vị trí Rồng nhỏ, ba người nhóm Tần Trạch và ba người đối phương đánh nhau kịch liệt. Triệu Bát Lạng thì đang thoi thóp. Sau một hồi dắt chó đi dạo, cuối cùng cũng tắt thở.
Mà bên Rồng nhỏ cũng đã phân thắng bại, nhân lúc họ đang hăng say ăn Rồng, Tần Trạch một cú tốc biến vào, mở chiêu cuối, định thân ba người. Lý Lương lập tức lao vào chiến trường, mở chiêu cuối nhốt ba người lại, sau khi hy sinh Tần Trạch và Lưu Tự Cường, đã tiêu diệt sạch đối phương, tiện tay ăn luôn một con Rồng nhỏ.
Cục diện cuối cùng cũng khởi sắc một chút, Tần Trạch thở hắt ra một hơi, châm một điếu thuốc, lúc này thấy mid phản ứng chậm chạp một cách thần kỳ: "Đỉnh!"
"Đỉnh cái đầu ông." Lý Lương gõ chữ, lầm bầm: "Sao lại ghép trúng cái loại ngu ngốc này chứ... Vãi, rank Đồng à?"
Bốn người ký túc xá rank đều xấp xỉ nhau, cùng nhau cày game thì sẽ không gặp cao thủ, cũng không gặp gà mờ, đương nhiên trừ những kẻ cày thuê hoặc chơi acc phụ.
Tần Trạch nghĩ ngợi, bỗng thấy chột dạ, hôm qua cậu cùng Tần Bảo Bảo cày game, thua thông năm trận, rank tụt dốc không phanh, hèn chi mới kéo đến một gã "cùng trình độ" thế này.
Tình thế vẫn nghiêng về một phía, lãnh địa dần bị gặm nhấm, hai trụ bảo vệ nhà chính bị phá. Nhưng vào phút thứ ba mươi lăm, tình thế đảo ngược, đối phương rõ ràng là chủ quan khinh địch, sau khi đánh ra ưu thế thì bắt đầu "quăng game", không thừa thắng xông lên mà lại đi ăn Rồng lớn. Kết quả bị nhóm bốn người bắt được cơ hội phản công một đợt ở hang Rồng, đối phương bị quét sạch.
Đây là bệnh chung của những người chơi bậc rank thấp, không quăng không chịu được, chèo thuyền không dùng mái chèo cả đời chỉ dựa vào quăng. Đánh ra ưu thế rồi là chỉ nghĩ đến việc tiếp tục hành gà, duy trì ưu thế đó, ơ mới có năm món đồ thần thánh à? Không được, không được đẩy, đợi lên đủ sáu món rồi mới đẩy...
Tần Trạch nhìn thời gian hồi sinh, dập tắt điếu thuốc, "Chúng ta cùng đẩy lính sang, Bát Lạng về nhà hồi máu, trực tiếp dịch chuyển theo chúng tôi."
Triệu Bát Lạng là tank lớn, những người khác có thể ít máu nhưng gã thì không, chỉ cần gã có thể đứng vững chịu đòn của trụ là có thể một hơi phá sạch đối phương, trụ cao địa mid đối phương cũng chỉ còn lại một cái thôi.
Bốn mươi hai giây sau, vào giây cuối cùng trước khi đối phương hồi sinh, nhà chính nổ tung.
Victory!
Bốn người tựa vào sofa, như thể kiệt sức. Tinh thần căng thẳng suốt hơn nửa tiếng đồng hồ, cuối cùng cũng kết thúc rồi.
Lúc này, Tần Trạch phát hiện gã mid ngây ngô kia gửi yêu cầu kết bạn.
Đồng ý!
"Đại thần đại thần, cầu gánh!"
"Bọn họ đều không kết bạn với tôi, chỉ có ông đồng ý thôi."
"Đại thần xin nhận của tại hạ một lạy hu hu hu..."
"Đưa tôi đi diễn sâu đưa tôi bay, đưa tôi lên rank."
"Tôi là con gái thật mà."
Đề xuất Tiên Hiệp: Ta Sẽ Mai Táng Chúng Thần