Chương 24: Có lẽ tôi đã thấy một thằng em giả

Buổi tập thể dục buổi sáng không quản mưa gió, hít thở khí mới, Tần Trạch mồ hôi đầm đìa trở về nhà, mang theo bữa sáng cho Tần Bảo Bảo.

Trong phòng tắm truyền đến giọng nói mềm mại từ tính của Tần Bảo Bảo, đang luyện âm đơn. Giọng cô rất hay, dung tích phổi lớn, khả năng điều khiển và kiểm soát giọng hát cũng rất mạnh, quả thực là một mầm non ca hát tốt.

Về điểm này Tần Trạch không cần phải ghen tị với chị gái, giọng hát của hắn thậm chí còn nhỉnh hơn Tần Bảo Bảo một bậc, nhưng dung tích phổi của hắn không tốt, hát những bài hát nhẹ nhàng trầm lắng, nhịp điệu chậm thì còn được. Hát những bài nhịp điệu nhanh, đặc biệt là đòi hỏi hơi thở dài thì rất dễ bị lạc tông hoặc đơn giản là "đứt hơi".

Ăn cơm xong, hai chị em cùng nhau ra ngoài, Tần Bảo Bảo hôm nay mặc một bộ đồ công sở OL, chuẩn phong cách nữ thần nơi làm việc, đặc biệt là khuôn mặt hồ ly khiến đại đa số phụ nữ phải căm ghét cảnh giác. Quyến rũ yêu kiều xinh đẹp, duy chỉ thiếu đi chút phong tình vạn chủng của người phụ nữ trưởng thành.

Đại khái chính là phiên bản mỹ nữ của "giáo bạc đầu chì" (đẹp mã mà không thực dụng).

Trong thang máy, Tần Bảo Bảo vén mái tóc xoăn xõa trước ngực ra sau lưng, khoác tay Tần Trạch, dịu dàng nói: "Chị đưa cậu đến trường nhé?"

"Không cần đâu." Tần Trạch lắc đầu, trong thang máy còn có mấy thanh niên ra ngoài đi làm, thỉnh thoảng liếc mắt nhìn trộm Tần Bảo Bảo trang điểm tinh tế. Khó mà che giấu được vẻ kinh ngạc trong mắt.

"Không phải chị bắt đầu luyện nhảy rồi sao? Mặc bộ này đến công ty à?" Tần Trạch ngạc nhiên trước trang phục hôm nay của cô.

Tần Bảo Bảo ném cho hắn một cái nhìn như nhìn kẻ ngốc: "Phòng tập nhảy có tủ đồ cá nhân, chị đến công ty rồi mới thay."

"Ồ."

"Mấy ngày nay cậu hí hoáy cái gì thế, ngày nào cũng ôm máy tính xách tay, chẳng chịu chơi với chị." Tần Bảo Bảo bĩu môi, dáng vẻ gợi cảm như một thiếu phụ bị bỏ rơi, khiến mấy thanh niên kia run rẩy hết lần này đến lần khác, hận không thể một cước đá văng Tần Trạch: Buông cô gái đó ra để tôi đến!

Tần Trạch đã quen với việc chị gái làm nũng bán thảm, tâm bất biến giữa dòng đời vạn biến.

"Đinh!"

Thang máy lên đến tầng một, người trong cabin ùa ra, cửa thang máy từ từ khép lại, Tần Trạch quay đầu lại, Tần Bảo Bảo đứng hiên ngang trong cabin, mỉm cười dịu dàng, vẫy vẫy tay.

Đến "phòng làm việc" đúng giờ đúng giấc, Giáo sư Lý rất hài lòng với thái độ học thuật nghiêm túc và năng lực chính xác hiệu quả của Tần Trạch, khen ngợi hắn trước mặt mọi người, nhưng Tần Trạch luôn cảm thấy lời khen của ông sáo rỗng nhạt nhẽo, có chút hình thức hóa.

Sau khi trầm ngâm, hắn hiểu ra rồi, trong nhận thức của Giáo sư Lý, Tần Trạch là "người viết thuê" cho bố hắn, khen ngợi một người viết thuê thì cần gì chân tình thực ý?

Buổi trưa, hẹn với các bạn cùng phòng gặp nhau ở cửa nhà ăn để cùng ăn cơm.

Tần Trạch đến hơi sớm, đứng đợi ở cửa lớn, từng tốp sinh viên cùng nhau bước vào nhà ăn để giải quyết cái bụng đói, hắn đứng một lúc, luôn cảm thấy sinh viên xung quanh bất kể nam hay nữ, nhìn hắn với ánh mắt rất lạ. Ánh mắt tò mò này hắn quá quen thuộc rồi, trước đây cùng Tần Bảo Bảo giả làm người yêu đi dạo phố ăn cơm, hễ có đàn ông đi ngang qua là lại có ánh mắt cẩn trọng nhưng không hề che giấu này.

Theo bản năng, Tần Trạch nhìn sang bên cạnh, Tần Bảo Bảo không có ở đây.

Họ đang nhìn mình?

Mặt mình đâu có dính hoa, mình rất bình thường mà, trời ạ, tại hạ có đức có tài gì mà được đãi ngộ này.

Mình đâu phải Tần Bảo Bảo, cũng không phải gấu trúc đại thụ.

Trước đây khi hắn làm lá xanh làm nền bên cạnh chị gái gấu trúc, ngoài sự đắc ý, ngưỡng mộ và nhiều cảm xúc khác ra, hắn không có cảm nhận quá sâu sắc. Nhưng khi hắn trở thành gấu trúc, hắn mới thấy những ánh mắt bắn tới từ bốn phương tám hướng này khó chịu biết bao. Ngồi trên đống lửa chính là mô tả cho tình cảnh này.

Làm gấu trúc không dễ dàng gì, sau này không bao giờ nói các người ăn không ngồi rồi thật hạnh phúc nữa.

Đang lúc suy nghĩ vẩn vơ, ba gã kia mới lững thững đi tới.

Mấy người bạn cùng phòng mày rạng mắt cười, hớn hở vui mừng.

Lý Lương vừa gặp đã nói: "Tần Trạch, ông thành người nổi tiếng trên mạng rồi."

Lưu Tự Cường: "Đỉnh của chóp."

Triệu Bát Lạng: "Hôm nay nhất định ông phải mời khách."

Tần Trạch mờ mịt: "Các ông nói cái gì thế."

Lý Lương ngẩn ra, ngạc nhiên nói: "Ông không biết à?"

"Tôi biết cái gì chứ." Tần Trạch đảo mắt.

Lý Lương phấn khích nói: "Ông có APP 'Mèo Lười' chứ? Vào xem tiêu điểm hôm nay trong phần đề cử trang chủ đi."

"Mèo Lười" là trang web video và thông tin lớn nhất trong nước, trên điện thoại của Tần Trạch đương nhiên là có APP này. Hắn lấy điện thoại ra, ngơ ngác bấm vào, giao diện tinh xảo dừng lại vài giây sau đó truy cập vào.

Đề cử trang chủ!

Tiêu điểm hôm nay!

Hắn liếc mắt một cái đã thấy một video nổi bật, tiêu đề viết thế này: Trời đất ơi, xuất hiện thánh bóng rổ học đường!

Ảnh bìa video là một gã đang bay người lên, dùng sức úp bóng vào rổ, nhìn bóng lưng còn mịa nó thấy hơi quen quen.

Chẳng cần suy nghĩ, bấm vào xem ngay.

Video chính là trận đấu bóng rổ giữa hắn và Trương Minh Ngọc hôm qua, thời lượng năm phút, rõ ràng là đã qua cắt ghép, thu thập đủ loại nội dung đặc sắc như cướp bóng, ném ba điểm, úp rổ một tay.

Bình luận chạy trên màn hình cũng nhiều kinh khủng, lượt xem hơn ba mươi vạn.

"Số 1"

"Số 1"

"Số 2"

"Nói cho bố biết, bố là số mấy?"

......

"Úp rổ một tay, đỉnh của chóp."

"Ném ba điểm cũng rất lợi hại."

"Cái người ném ba điểm đẹp trai quá đi mất."

"Đây là trường nào vậy."

"Trường máy xúc Lam Tường."

"Cái người nói Lam Tường kia đừng có đi."

"Tan học đừng có về."

"Ha ha ha, bình luận luôn đặc sắc hơn video."

......

"Cú chặn bóng này tôi cho điểm tối đa."

"Nhảy cao thật đấy, chắc chắn là đi giày thể thao Li-Ning rồi."

"Bộ lợn giả thiên hạ đệ nhất."

"Ha ha ha, gã kia không dám ném ba điểm nữa rồi."

"Đỉnh của chóp."

"Trời ạ, cú cướp bóng này đúng là thần xuất quỷ nhập."

"Lại cướp bóng rồi, đối thủ kiểu: Chuyện gì vừa xảy ra thế?"

"Chuyên gia cướp bóng hai mươi năm."

......

"Đẹp trai quá, đẹp trai quá."

"Ôi trời ơi, ném ba điểm à?"

"Gã này đúng là toàn tài."

"Tỉ lệ ném trúng này đúng là không ai bằng."

"Đây thực sự là thi đấu sao? Là màn trình diễn cá nhân thì có!"

"Cái gã này đúng là toàn năng, sức bùng nổ, tốc độ, ném rổ, chắc phải đạt trình độ cầu thủ chuyên nghiệp rồi."

"Sinh viên bây giờ, ăn no rỗi việc chỉ biết múa bóng, nhớ năm xưa chúng tôi chăm chỉ học tập ngày ngày tiến lên."

"Chăm chỉ học tập ngày ngày tiến lên? Người phía trước chưa học đại học bao giờ à."

"Ha ha, người gian không phá."

......

Năm phút nhanh chóng trôi về cuối, chỉ thấy quả bóng bay cao, từ vạch ba điểm lao thẳng vào rổ, khán giả đang tập trung cao độ thần tình căng thẳng, không khỏi khiến người ta suy đoán, trận đấu bóng rổ đã sắp kết thúc.

Lúc này, trên màn hình xuất hiện mười mấy dòng bình luận: "Phía trước năng lượng cao"!

Quả bóng đập vào vành rổ, nảy lên thật cao, mấy người dưới rổ gần như đồng thời nhảy lên, tranh nhau đoạt bóng, nhưng ngay lúc này, một bóng người lao tới cuồng nhiệt, nhanh đến mức tưởng như thấy được tàn ảnh, ngay sau đó, hắn bật nhảy từ vạch ném phạt, trong nháy mắt cao hơn đầu người, vạt áo, tóc ngắn tung bay trong gió, mang một vẻ đẹp sức mạnh hoang dã đầy chấn động.

Hắn bắt lấy quả bóng, tư thế uốn cong trên không như một cánh cung lớn, "Bùm!" Trong video, vành rổ rung chuyển dữ dội.

Úp rổ thần sầu!

Toàn màn hình là "666", đều tăm tắp, dày đặc, cả màn hình như một đám bông tuyết.

Video kết thúc!

Tần Trạch thầm nghĩ mịa nó chứ, cái thằng nhóc Trương Minh Ngọc kia chắc hận mình thấu xương rồi.

"Tần Trạch, giờ ông là người nổi tiếng trong trường rồi đấy."

"Có nhận được thư tình của bạn nữ nào chưa?"

"Thư tình chắc không nhận được đâu, thư khiêu chiến chắc là không ít, nữ sinh toàn trường đều muốn hạ gục ông đấy."

Trong tiếng xôn xao của bạn cùng phòng, họ bước vào nhà ăn.

Ánh nắng buổi chiều xuyên qua bức tường kính chiếu vào, đây là một phòng tập nhảy rộng 150 mét vuông, sàn gỗ du màu ấm, các cô gái mặc đồ tập nhảy bó sát, bám vào thanh gióng, đôi chân dài không chút mỡ thừa đưa lên hạ xuống. Giáo viên dạy nhảy đã ngoài bốn mươi nhưng vóc dáng vẫn giữ được rất tốt đi xuyên qua giữa họ, cầm một chiếc roi da nhỏ mềm mại, mặt lạnh như tiền hô lên: nâng, hạ, nâng, hạ...

Đây là tòa nhà Tinh Nghệ Entertainment, tầng chín, phòng tập nhảy.

Đang đào tạo các nữ nghệ sĩ dự bị mới tuyển năm nay, bên cạnh là phòng luyện hát, có đủ loại nhạc cụ, bên cạnh nữa là phòng tập gym.

Bên ngoài phòng tập nhảy, không ít nhân viên nam mượn danh nghĩa đi vệ sinh, đi lấy nước để lảng vảng bên ngoài, chiêm ngưỡng vóc dáng uyển chuyển, dung mạo xinh đẹp của các cô gái. Trong đó người nhận được nhiều sự chú ý nhất là người ở trong góc kia, đa số nhân viên nam đều đến để ngắm cô ấy.

Tần Bảo Bảo đang ép chân trên thanh gióng, khuôn mặt trái xoan thanh tú tắm mình trong ánh nắng, nheo mắt lại, giống như một con hồ ly lười biếng buồn ngủ...

Hỗ Thị có danh xưng "Paris phương Đông", trung tâm kinh tế của cả nước, dân số thường trú lên đến ba mươi triệu người. Với nền tảng dân số khủng khiếp như vậy, trai xinh gái đẹp giống như cỏ dại, cắt hết lớp này đến lớp khác, gió xuân thổi tới lại mọc lên.

Đặc biệt là Tinh Nghệ Entertainment, đại gia tư bản của giới giải trí, tố chất của các cô gái trong phòng tập nhảy tuyệt đối được coi là hàng đầu Hỗ Thị rồi. Không có chút vốn liếng nền tảng thì thực sự không dám lăn lộn trong giới giải trí. Nhưng Tần Bảo Bảo ở trong đó có thể nói là diễm áp quần thư, bễ nghễ vô địch. Cũng không phải nói phòng tập nhảy thực sự không có ai đẹp hơn cô, vẫn có một hai người có thể so bì nhan sắc với cô, tuy nhiên người so được mặt thì lại không so được dáng.

Người so được dáng thì nhan sắc lại không đủ. Tần Bảo Bảo có ngũ quan tinh tế như điêu khắc Hy Lạp, đôi mắt phượng đưa tình, khuôn mặt chuẩn chỉnh là khuôn mặt hồ ly họa thủy.

Mọi người đều là người mới, là đồng nghiệp, cũng là đối thủ cạnh tranh sau này. Giữa họ ngầm so kè lẫn nhau.

Trớ trêu thay, bản thân cô lại mang dáng vẻ "vô ý khổ tranh xuân, nhất nhậm quần phương đố" (không có ý tranh mùa xuân, mặc cho trăm hoa ghen tị). Khiến các tân binh nữ ghét đến nghiến răng nghiến lợi.

16 giờ 30 phút chiều, buổi tập nhảy hôm nay kết thúc.

Giáo viên dạy nhảy nói vài câu khích lệ rồi thong thả rời đi.

Các cô gái lập tức ríu rít trò chuyện, người thì ngồi trên sàn gỗ du nghỉ ngơi, người thì đứng bên cửa kính sát đất tán gẫu.

Tần Bảo Bảo vặn nắp chai nước khoáng, tu ừng ực một hơi cho đã thèm, trên cổ tay buộc chìa khóa tủ đồ, cô mở tủ, lấy điện thoại từ trong túi xách ra, xem giờ. Còn một tiếng rưỡi nữa mới tan làm.

"Lợi hại quá, sao anh ấy nhảy cao thế nhỉ?"

Một cô gái ngồi khoanh chân trên sàn gỗ du không xa kêu lên kinh ngạc, mấy cô gái khác lập tức vây quanh. Một lát sau, tiếng trầm trồ vang lên liên tục, bàn tán xôn xao.

"Tớ thấy bạn nam ném rổ rất đẹp trai, đẹp trai hơn cả các nam nghệ sĩ bên cạnh."

"Tiểu thịt tươi kìa, chị đây thích nhất là tiểu thịt tươi."

"Tiểu thịt tươi lại bị chặn bóng rồi."

"Bạn nam chặn bóng cũng không tệ, trông rất phong độ, vả lại anh ấy mới là nhân vật chính của video chứ, thực sự quá lợi hại."

"Ừ ừ, nếu là hồi trung học, tớ chắc chắn sẽ theo đuổi anh ấy."

"Ha ha, tớ là người coi trọng nhan sắc, tớ chỉ thích trai đẹp thôi."

Mấy cô gái chuyên tâm xem tiếp, cho đến khi video kết thúc, vốn dĩ đang hăng hái, họ bỗng đầy mặt kinh ngạc, thốt lên: "Trời ạ!"

Đại úp rổ!

Chẳng trách video có thể lên đề cử trang chủ, nếu là video thi đấu bóng rổ chuyên nghiệp thì cái này chẳng là gì, không đáng để ngạc nhiên, nhưng cú siêu úp rổ này lại xuất hiện từ tay một sinh viên đại học bình thường trong nước, mức độ chấn động hoàn toàn khác hẳn.

Tần Bảo Bảo ghé mắt nhìn một cái, cười nói: "Mọi người đang xem gì thế?"

Một cô gái cười ngọt ngào: "Không có gì, tiêu điểm hôm nay trong Mèo Lười ấy mà, là trận thi đấu bóng rổ của một trường đại học nào đó. Có một tiểu thịt tươi cực kỳ lợi hại."

Mặc dù trong lòng ghen tị với Tần Bảo Bảo, nhưng chắc chắn sẽ không biểu hiện ra ngoài, EQ không đến mức thấp như vậy, đời thực không có nhiều nhân vật phụ não tàn đến thế.

Tần Bảo Bảo "ồ" một tiếng, không mấy hứng thú.

Có cô gái khoe khoang: "Cái này tớ biết, sáng nay tớ xem rồi, đây là video của trường Hỗ Thị Tài Đại."

Tài Đại?

Trường của ông em!

Vừa nghe là trường đại học của em trai, Tần Bảo Bảo lập tức hứng thú, mở tủ lấy điện thoại, bấm vào APP Mèo Lười, tìm thấy video từ tiêu điểm hôm nay, ảnh bìa video khiến cô ngẩn ra, bóng lưng này sao mà quen thế.

Không kìm được bấm vào video, xem!

Năm phút sau, Tần Bảo Bảo rời mắt khỏi video, nhìn ra ngoài cửa sổ ánh nắng vàng rực rỡ, khuôn mặt xinh đẹp sững sờ.

Tần Trạch?

Có lẽ mình đã thấy một thằng em giả rồi.

Đề xuất Tiên Hiệp: Nhất Kiếm Độc Tôn (Dịch)
BÌNH LUẬN