Chương 43: "Tình nhân" một ngày du ngoạn

Ăn xong bữa trưa do Tần Trạch nấu, Vương Tử Khâm xoa xoa cái bụng hơi căng, đáng lẽ cô phải ăn không ngon miệng, mỗi lần "bà dì" ghé thăm là cả người cô lại ỉu xìu, chán ăn. Nhưng tài nấu nướng của Tần Trạch đã khiến cô thay đổi thói quen suy sụp thường ngày, đánh chén liền hai bát cơm lớn. Cả người cũng thấy phấn chấn hẳn lên.

Một mặt thầm oán trách Tần Trạch nấu ăn quá ngon, mặt khác lại thầm ghen tị với Tần Bảo Bảo vì có một "đầu bếp riêng".

Sau bữa ăn, Vương Tử Khâm và Tần Trạch ra ngoài đi dạo, Tần Trạch chỉ vào những chiếc xe đạp chia sẻ có thể thấy ở khắp mọi nơi ven đường, đề nghị: "Chúng ta đạp xe dạo phố đi."

Vương Tử Khâm lập tức động lòng, đã nhiều năm rồi cô chưa được đi chơi ở Hỗ Thị.

"Loại xe này dùng thế nào?"

"Chị dùng điện thoại quét mã QR, tải APP, thanh toán tiền đặt cọc là có thể đạp đi rồi. Mỗi lần thu phí một tệ." Tần Trạch nói: "Xe đạp chia sẻ đang rất thịnh hành, là lựa chọn yêu thích của nhiều dân văn phòng. Sáng nào họ cũng đạp xe ra ga tàu điện ngầm, thỉnh thoảng em cũng đạp xe đến trường."

Vương Tử Khâm cắn môi, lắc đầu: "Hay là thôi đi, chị không có tiền."

Tần Trạch cạn lời: "Chị nói thật hay đùa đấy? Một trăm tệ cũng không có?"

Vương Tử Khâm đáng thương gật đầu.

Tần Trạch trong lòng không tin lắm, nhưng cũng không đến mức đi hỏi vặn lại, chút EQ này cậu vẫn có.

"Em gửi bao lì xì cho chị." Tần Trạch nói.

Vương Tử Khâm định nói, hay là em đạp xe chở chị đi. Ánh mắt liếc qua thấy xe đạp chia sẻ đúng thật chỉ là xe đạp đơn, không có thiết kế ghế ngồi chở người. Cô mím môi: "Được rồi, đợi chị có tiền sẽ trả lại em."

Hai người đạp xe, đi dạo không mục đích trên các con phố của thành phố lớn, Tần Trạch cân nhắc việc cô đang có "bà dì" ghé thăm nên cố ý đạp chậm lại. Kết quả là họ đạp hơn một tiếng đồng hồ mới tới Phố Đông.

Cả hai đều vã mồ hôi, dừng lại bên đường uống nước.

Hỗ Thị là trung tâm tài chính lớn nhất cả nước, Phố Đông chính là cốt lõi của trung tâm tài chính này. Mà Lục Gia Chủy lại là cốt lõi của Phố Đông. Tháp Minh Châu Phương Đông nằm ở đây, hồi Tần Trạch học tiểu học, trường còn tổ chức hoạt động tham quan tháp Minh Châu Phương Đông vào mùa xuân. Năm đó nó là công trình biểu tượng của thành phố này, giờ thì nó đã lỗi thời rồi. Năm 2008, Trung tâm Tài chính Thế giới hoàn thành, thay thế vị trí của nó tại Thượng Hải. Người ngoại tỉnh đến Thượng Hải du lịch thì tháp Minh Châu Phương Đông là hạng mục bắt buộc phải chọn, nhưng người bản địa thì chẳng mặn mà gì.

Vương Tử Khâm chỉ vào tòa nhà cao nhất Thượng Hải hiện nay, hớn hở hỏi: "Tòa nhà kia là gì thế? Hồi chị học cấp ba ở Thượng Hải, nó còn chưa tồn tại."

"Tháp Trung tâm Thượng Hải." Tần Trạch nheo mắt, nhìn lên tòa nhà cao chọc trời không đối thủ: "Xây xong năm 16 đấy, lúc đó Tần Bảo Bảo còn đang làm ở tòa nhà Quốc Khai Hành, em đã đến đây vài lần, mỗi ngày một khác, xây nhanh lắm. Giờ nó mới là tòa nhà cao nhất Thượng Hải, đứng thứ hai thế giới."

Tháp Trung tâm Thượng Hải là tòa nhà cao nhất Thượng Hải, cùng với Kim Mậu và Trung tâm Tài chính Thế giới tạo thành thế chân vạc sừng sững tại Lục Gia Chủy, vô cùng hiện đại và thời thượng.

Vương Tử Khâm phấn khích gật đầu: "Chúng ta vào xem thử đi?"

Tần Trạch do dự: "Phải mua vé vào cửa, đắt lắm đấy."

Vương Tử Khâm nghiêng đầu, đôi mắt đen láy nhìn cậu không chớp.

Khóe miệng Tần Trạch giật giật: "Được rồi, em cũng chưa vào bao giờ, coi như đi mở mang tầm mắt vậy, đài quan sát cao nhất Thượng Hải mà."

Năm ngoái sau khi tháp Trung tâm hoàn thành, Tần Bảo Bảo từng kéo cậu đến chơi, nhưng lúc đó chỉ nhận vé tham quan thử nghiệm nội bộ, không mở cửa cho bên ngoài. Sau đó cuối năm lại đến một lần nữa, người đông như kiến cỏ, hàng dài không thấy điểm kết thúc khiến hai chị em tê da đầu, thế là mãi vẫn chưa chơi được.

Vương Tử Khâm nở nụ cười rạng rỡ.

Dù không phải ngày nghỉ, khách du lịch ở tháp Trung tâm cũng đông đến mức đáng sợ, Tần Trạch xếp hàng ít nhất nửa tiếng mới mua được vé tham quan.

Ngồi vào thang máy rộng rãi sang trọng, tốc độ đạt 18m/s, chưa đầy một phút đã lên tới tầng quan sát thứ 121 ở độ cao 561 mét. Mọi người ùa ra khỏi thang máy, Vương Tử Khâm nói nhỏ vào tai Tần Trạch: "Tiếng Anh của nhân viên tệ thật đấy."

"Tốt hơn em nhiều rồi." Tần Trạch cười lớn.

Tiếp theo, cả hai bị cảnh tượng hùng vĩ trước mắt làm cho chấn động, toàn bộ khu Phố Đông thu gọn vào tầm mắt, sông Hoàng Phố lững lờ trôi, tàu bè đi lại tấp nập. Kim Mậu, Trung tâm Tài chính Thế giới, tháp Minh Châu Phương Đông đều bị giẫm dưới chân, những tòa nhà chọc trời vốn cao ngất ngưởng giờ đây trông như những món đồ chơi bằng giấy, kéo dài đến tận chân trời.

Vương Tử Khâm phấn khích chụp ảnh, kéo Tần Trạch chụp ảnh chung. Hai người tựa đầu vào nhau, nụ cười rạng rỡ.

Vương Tử Khâm kéo Tần Trạch đi tới sát vách kính, ngay dưới chân là độ cao hơn năm trăm mét. Thấy sắc mặt Tần Trạch cứng đờ, chân hơi run rẩy, cô chớp mắt: "Em bị chứng sợ độ cao à?"

Tần Trạch mặt đờ ra, gật đầu.

Chị Vương lập tức cười nghiêng ngả.

Vương Tử Khâm cười đến mức chảy cả nước mắt, không màng đến ánh mắt phẫn uất của ai đó, khẽ nói: "Chị muốn nghe em hát bài 'Hướng thiên tái tá ngũ bách niên'."

Tần Trạch hậm hực: "Không có tâm trạng."

Vương Tử Khâm mím môi cười khẽ: "Nắm lấy tay chị này."

Thế là Tần Trạch nắm lấy bàn tay mềm mại của cô, run rẩy tiến sát vách kính.

"Hát đi."

Tần Trạch dùng giọng nói hơi run rẩy, hát xong một bài "Hướng thiên tái tá ngũ bách niên".

Vương Tử Khâm lại bắt đầu cười.

Sau đó, họ đến bảo tàng khoa học công nghệ để trải nghiệm VR miễn phí một lần, loại trò chơi đơn điệu, chỉ có "cầu độc mộc trên cao". Tức là từ tòa nhà cao mấy trăm mét thò ra một cây cầu độc mộc, người đi trên đó có thể trải nghiệm cảm giác kinh hãi kịch tính "sẩy chân một cái hận nghìn thu". Tần Trạch bị chứng sợ độ cao nhất quyết không chịu trải nghiệm, Vương Tử Khâm chưa từng chơi game VR bao giờ nên hứng thú bừng bừng đeo kính game vào, đi trên một tấm ván gỗ, Tần Trạch đứng một bên quan sát.

Nhìn từ góc độ người ngoài, thực chất đó là một tấm ván gỗ bình thường, nhưng trong mắt người trải nghiệm, dưới chân là độ cao mấy trăm mét. Hiệu ứng 3D vô cùng chân thực.

Vương Tử Khâm đi như đi trên cầu độc mộc, rõ ràng là mặt đất bằng phẳng nhưng cô cứ lảo đảo, như thể sắp ngã đến nơi. Cô chậm chạp bò đến giữa tấm ván, sau đó cẩn thận quỳ xuống, bò dọc theo tấm ván về phía trước, Tần Trạch liếc nhìn màn hình hiển thị, lúc này Vương Tử Khâm đang chậm rãi bò về phía cuối tấm ván, ngay dưới điểm cuối là độ cao mấy trăm mét, mây mù bao phủ, đường sá xa xăm.

Tần Trạch nổi máu xấu xa, đúng lúc cô vừa bò tới điểm cuối, cậu liền đẩy một cái từ phía sau. Vương Tử Khâm lập tức lăn khỏi tấm ván. Cô nàng này phát ra một tiếng hét chói tai xé toạc bầu trời, co rúm người lại, không dám cử động, chỉ biết hét hết tiếng này đến tiếng khác.

Trong tầm mắt của cô, mình đang rơi tự do từ độ cao mấy trăm mét xuống.

"Ha ha ha..."

Những người xung quanh đều bật cười.

Tần Trạch cười nghiêng ngả.

Nhân viên công tác đi tới giúp Vương Tử Khâm tháo kính VR ra, trên mặt hiện rõ nụ cười trêu chọc.

"Tần Trạch em xấu tính quá đấy." Một cô gái đoan trang hào phóng như Vương Tử Khâm mà lại đuổi đánh Tần Trạch suốt dọc đường, từ tầng 121 đuổi xuống tận tầng 119.

"Em sai rồi em sai rồi..." Tần Trạch cầu xin tha thứ, đứng im cho cô nhéo mấy cái thật mạnh.

"Bảo Bảo nói đúng lắm, em đúng là đồ xấu xa."

"Chẳng phải chị không sợ độ cao sao, ha ha ha..."

"Thế cũng không được, không được đẩy chị, đẩy chị xuống lầu như thế chứ. Sợ chết khiếp đi được." Vương Tử Khâm nhớ lại trải nghiệm kinh hoàng vừa rồi, lòng vẫn còn sợ hãi, khóe mắt rưng rưng, lại nhéo Tần Trạch thêm mấy cái nữa, khiến cánh tay cậu tím bầm cả lên.

Mặc dù cánh tay đã bầm tím, Tần Trạch vẫn phải thầm khen ngợi tính tình tốt của Vương Tử Khâm, đổi lại là Tần Bảo Bảo thì lúc này chắc chắn vừa khóc vừa PK thật sự với cậu rồi.

Quên chưa nói, Tần Bảo Bảo cũng bị chứng sợ độ cao.

"Hừ!" Vương Tử Khâm trợn mắt: "Phạt em mời khách, chị muốn uống cà phê."

Tầng 119 có một nhà hàng Tây, hai người gọi hai ly cà phê giá ba mươi tệ, ngồi bên vách kính, vừa uống cà phê vừa ngắm nhìn cảnh tượng bao la hùng vĩ.

"Có phải có cảm giác đại nạn không chết không?" Tần Trạch hì hì nói.

"Em còn nói nữa." Vương Tử Khâm nhấp một ngụm cà phê, hậm hực.

"Cái này gọi là giải tỏa hợp lý, có tâm sự thì đừng có giữ mãi trong lòng. Không tốt cho sức khỏe đâu, sẽ bị trầm cảm đấy."

"Sao em biết chị có tâm sự." Vương Tử Khâm nheo mắt.

"Chị bỗng dưng đến Thượng Hải nương nhờ Tần Bảo Bảo, lại còn không có một xu dính túi, chị Tử Khâm à, chị là người phụ nữ có câu chuyện đấy."

Vương Tử Khâm ôm trán: "Là Tử Khâm, không phải Chỉ Khâm, người Thượng Hải các em không phân biệt được âm bằng và âm trắc à? Bảo Bảo cũng vì không phân biệt được nên mới đặt cho chị cái biệt danh 'Chỉ Khâm' (khăn giấy) đấy."

"Ê, nói đúng rồi đấy," Tần Trạch gật đầu: "Giọng của cả vùng ven biển đều thế cả, đặc biệt là Chiết Giang, hoàn toàn không có sự phân biệt giữa âm bằng và âm trắc. Nhưng bọn em thì quen rồi."

"Chị nói thật cho em biết nhé," Vương Tử Khâm ra vẻ bí hiểm nói: "Chị là bỏ nhà đi bụi đấy."

"Tần Bảo Bảo bỏ nhà đi bụi thì em tin, chứ chị thì không giống."

"Nhà chị ép chị lấy chồng, chính là kiểu hôn nhân bao biện vạn ác đó, chị dĩ nhiên không đồng ý rồi, thế là cãi nhau một trận với gia đình, thu dọn đồ đạc bỏ đi." Giọng Vương Tử Khâm có chút trầm xuống: "Thế là họ phong tỏa hết thẻ tín dụng, thẻ ngân hàng của chị luôn."

"Khoan khoan khoan." Tần Trạch xoa cằm: "Nhà chị ép chị lấy chồng, chị không đồng ý, họ liền phong tỏa kinh tế của chị... Chị Tử Khâm, chị chắc chắn chị không phải đang kể tình tiết trong tiểu thuyết đấy chứ?"

Vương Tử Khâm buồn bực nói: "Thật mà."

"Đừng đùa, thời đại nào rồi mà còn hôn nhân bao biện. Hôn nhân bao biện thì thôi đi, dựa vào cái gì mà phong tỏa thẻ tín dụng ngân hàng của chị, ồ, ngân hàng là do nhà chị mở chắc, nhà chị bảo phong tỏa là..." Tần Trạch giật mình kinh hãi.

Vương Tử Khâm "ừm" một tiếng: "Cụ nội chị từng đánh trận kháng chiến, ông nội chị từng đánh trận giải phóng. Bố chị làm quan, phong tỏa thẻ ngân hàng thẻ tín dụng của chị chẳng qua chỉ là chuyện một cuộc điện thoại của ông ấy thôi. Ông ấy chính là muốn dùng thủ đoạn hạ lưu để ép chị phải khuất phục, mơ đi nhé."

Tần Trạch nuốt nước miếng: "Nhà chị, có phải ở trong tứ hợp viện tại Bắc Kinh không?"

Vương Tử Khâm gật đầu: "Hồi nhỏ thì ở đó, nhưng giờ thì không rồi, ở..."

Tần Trạch lại nuốt nước miếng: "Trung Nam Hải?"

"Gì cơ," Vương Tử Khâm buồn cười nhìn cậu một cái: "Ông nội chị vẫn ở trong tứ hợp viện, người già mà, hoài cổ. Bọn chị đã dọn ra ngoài ở riêng từ lâu rồi."

Tần Trạch suýt chút nữa thì quỳ xuống nói: Nữ hiệp, xin hãy nhận lấy đầu gối của em.

"Chị Tử Khâm... em gọi chị thế này không sao chứ, không tính là mạo phạm chứ. Tần Bảo Bảo có biết không."

Vương Tử Khâm chống cằm: "Chắc là trong lòng cũng hiểu. Hồi bố chị làm thị trưởng ở Thượng Hải, chị đã đến đây học cấp ba rồi. Cậu ấy biết đấy, nhưng cậu ấy không hỏi chi tiết, chị cũng không nói."

Tần Trạch cảm thấy như có một tia sét nổ vang trên đầu, người chị trước mặt này là một "hồng nhị đại" (con cháu lãnh đạo cao cấp) hàng thật giá thật.

Trời đất ơi!

"Chị Tử Khâm, ở Bắc Kinh các chị có phải có cái gọi là Kinh thành tứ thiếu gì đó không."

"Phụt..." Vương Tử Khâm suýt chút nữa thì phun cả ngụm cà phê vào mặt cậu, cười đến mức ho sặc sụa: "Tần Trạch, em đọc tiểu thuyết nhiều quá rồi à?"

"Chẳng lẽ không phải sao?"

"Phải phải phải. Còn có Kinh thành tứ đại mỹ nhân, mười đại gia tộc, ba đại môn phái cổ võ, giờ đây nhé, vừa hay có một chàng trai trẻ không rõ lai lịch, truyền thừa không rõ ràng đột ngột xuất hiện, tung hoành ngang dọc ở Bắc Kinh, vả mặt Kinh thành tứ thiếu, đánh bại ba đại môn phái cổ võ, mười đại gia tộc kẻ thì hận hắn thấu xương, kẻ thì tìm đủ mọi cách để chiêu mộ hắn. Tứ đại mỹ nhân đều bị hắn thu vào hậu cung, đêm đêm hoan lạc. Tóm lại cục diện vô cùng hỗn loạn, sóng ngầm cuồn cuộn, một con nhóc ở rìa cơn bão như chị sợ đến mức run cầm cập, phải chạy đến Thượng Hải để lánh nạn đây."

Tần Trạch vẫn còn sợ hãi: "Hóa ra Bắc Kinh hỗn loạn đến thế."

Vương Tử Khâm cười đến mức ngã lăn xuống gầm bàn.

Đề xuất Voz: Ngày hôm qua đã từng
BÌNH LUẬN