Chương 44: Show diễn đầu tiên của Tần Bảo Bảo

Kinh thành tứ thiếu, Tứ đại mỹ nhân, Cổ võ môn phái, Thập đại gia tộc, đương nhiên là Tần Trạch và Vương Tử Câm nói đùa thôi. Trung Quốc là thiên hạ của Đảng, không phải thiên hạ của một dòng họ, chẳng tồn tại cái gọi là gia tộc "bá đạo hột gạo" nào cả.

Tóm lại, "tính lưu thông" của quyền lực là quy tắc ngầm của Đảng ta. Bất kỳ kẻ nào muốn biến thiên hạ thành của riêng đều không thể thành công.

Có câu nói xưa: Giàu không quá ba đời. Tương tự, quyền cũng không quá ba đời.

"Không quá ba đời" ở đây ý chỉ sự suy yếu dần dần, chứ không phải sau ba đời là mất sạch quyền lực.

Tần Trạch và Vương Tử Câm bước ra khỏi Tháp Thượng Hải (SH Center) thì đã năm giờ rưỡi. Vương Tử Câm người không khỏe, chẳng còn sức đâu mà đạp xe về, Tần Trạch bèn dẫn cô đi xe buýt. Loanh quanh mất một tiếng rưỡi, cuối cùng cũng về đến nhà.

Buổi tối, Tần Trạch lên mạng tra cứu xem phụ nữ đến kỳ kinh nguyệt cần chú ý ăn uống những gì, sau đó làm một bữa cơm thanh đạm. Tất nhiên, món chính "Gà hầm nấm" của Tần Bảo Bảo thì không thể thiếu.

Trên bàn cơm, Tần Bảo Bảo gắp lia lịa, hai má phồng lên, ngon chết đi được.

Tần Trạch phê bình: "Chị, tướng ăn đừng có khó coi như thế."

Tần Bảo Bảo nghiêng đầu, làm mặt quỷ với cậu, nên ăn thế nào thì vẫn ăn thế ấy.

Cơm nước xong, Vương Tử Câm vào nhà vệ sinh lau người. Không được tắm vòi sen, không được tắm bồn, cũng không được gội đầu, phụ nữ thật phiền phức.

Tần Bảo Bảo bó gối ngồi trên ghế, cầm đũa gẩy gẩy thức ăn thừa, chép miệng: "Chu đáo thật đấy, biết chị Khăn Giấy của em đến 'bà dì', bàn thức ăn này đúng là tốn bao công sức."

Giọng điệu thì trêu chọc, nhưng khuôn mặt trắng trẻo quyến rũ của cô lại tỏ vẻ hờ hững, đôi mắt phượng xinh đẹp linh động cũng hờ hững nốt.

Tần Trạch cười: "Cũng không thể cứ ăn thịt cá mãi được."

"Tử Câm bảo hôm nay hai người đi Tháp Thượng Hải chơi à?"

"Vâng."

"Vui không?"

"Cũng được, thu hết non sông vào tầm mắt, phong cảnh không tệ."

Tần Bảo Bảo chua loét nói: "Đây chính là duyên phận đấy, chị em mình đi hai lần đều không chơi được."

Tần Trạch qua loa đáp: "Lần sau chúng ta cũng đi."

Cậu cúi đầu, xem chỉ số thị trường hôm nay trên điện thoại, nghiên cứu các mã cổ phiếu tăng trần.

Im lặng một hồi lâu, Tần Bảo Bảo bỗng nhiên hỏi: "Có phải em muốn tán Vương Tử Câm không?"

"Tạm thời không muốn," Tần Trạch thầm nghĩ, chị không biết cô bạn thân của mình là tiểu thư con quan từ Bắc Kinh đến à?

Cậu bổ sung: "Nhưng em cũng khá ưng ý bà chị bạn thân này của chị."

Tần Trạch và chị gái xưa nay không giấu giếm nhau điều gì, có sao nói vậy.

Tần Bảo Bảo "ồ" một tiếng, buồn bực nói: "Có cần chị giúp em không?"

Tần Trạch ngẩng đầu, nhìn cô một cái: "Thuận theo tự nhiên đi, hôm nào chị tổng hợp sở thích, thói quen các thứ của chị Tử Câm lại, gửi cái hướng dẫn cưa cẩm cho em."

Trong lòng Tần Trạch nghĩ, chị gái giúp em trai tán gái chẳng phải là chuyện bình thường sao, bạn thân có thân bằng em trai không?

Tần Bảo Bảo không trả lời, lẳng lặng nhìn Tần Trạch. Cậu cúi đầu nghịch điện thoại, lông mày sắc bén, gương mặt tuấn tú. Cô bỗng nhiên thấy buồn bã vô cớ, cứ có cảm giác đứa con trai vất vả lắm mới nuôi lớn, à không, là đứa em trai, sắp bị người phụ nữ khác cướp mất.

Tần Trạch ngạc nhiên ngẩng đầu: "Sao thế?"

Tần Bảo Bảo hoàn hồn, theo bản năng buông lời độc địa: "Chị Tử Câm của em là nữ thanh niên văn nghệ, chắc chắn không để mắt đến em đâu. Tuy chị nói muốn giúp em, nhưng cái việc vô vọng này, tốt nhất em đừng có làm."

Tần Trạch sửng sốt, sờ cằm trầm ngâm: "Nữ thanh niên văn nghệ à..."

Cậu ngẩn người, không biết đang nghĩ gì.

Tần Bảo Bảo chỉ thấy một nỗi chua xót dâng lên trong lòng. Trước kia chắc chắn cậu sẽ độc mồm phản bác lại, nhưng bây giờ tâm trí và sự chú ý đều dồn hết lên người Vương Tử Câm rồi. Còn nói "tạm thời không muốn", "thuận theo tự nhiên".

Toàn lời quỷ sứ.

Ngày 13 tháng 7, ngày phát sóng chương trình "Tôi Là Ca Sĩ". Là một trong những chương trình tạp kỹ hot nhất hiện nay, nó sở hữu lượng fan khổng lồ.

Một giờ chiều, Tần Trạch và Vương Tử Câm đi dạo tiêu cơm về, mở laptop lên mạng, mấy ứng dụng tin tức liên tục đẩy thông báo về "Tôi Là Ca Sĩ". Quan hệ công chúng đã làm đủ trò dạo đầu. Bình luận của cư dân mạng cũng rất náo nhiệt:

"Á á á, chiếu rồi chiếu rồi."

"Hóng quá, hóng quá đi."

"Đợi tròn một năm rồi."

"Ca sĩ mùa trước đều rất có thực lực, tuy danh tiếng không lớn hoặc đã hết thời, nhưng giọng hát đều rất đỉnh, phối khí lại bài hát cũng rất hay."

"Không biết mùa này sẽ mời những ca sĩ nào tham gia."

"Chỉ cần là bài hát xuất hiện trong 'Tôi Là Ca Sĩ', cơ bản đều lọt top 10 bảng xếp hạng Phong Vân, lâu lắm rồi mình không có bài nào ưng ý, hóng hóng."

"Bữa tiệc thính giác, chín giờ rưỡi tối nay, đài truyền hình Đông Phương không gặp không về."

"Làm vài ván game trước đã, chơi xong xem chương trình. (Mặt cười)."

"Đm cái chương trình rác rưởi, ngoại trừ cover thì vẫn là cover, không có bài nào tự sáng tác à? Rác thật sự. Thế mà vẫn có bao nhiêu người tung hô, cạn lời nhất là khách mời không phải hết thời thì cũng là hạng ba hạng tư. Có mời được em nào xinh tươi không?"

Bên dưới trả lời: "Chủ thớt ngu học, chủ thớt lượn đi."

"Không thích thì cút, không ai ép mày xem."

"Trung Quốc có những thằng anh hùng bàn phím như mày nên tố chất mới thấp kém đấy."

"Muốn ăn chửi à."

"Óc chó."

"Mày cần một thẻ nạp trí tuệ 250."

"Không có gái xinh là thật, dù sao không phải gái xinh nào cũng biết hát. Nhưng mày tưởng sáng tác dễ lắm à? Bài hát kinh điển muốn có là có sao? Cover lại đã không dễ rồi."

"Thấy nhiều người chửi mày thế này, tao yên tâm rồi."

"Ai bảo không có gái xinh, MC Doãn Giai không xinh à?"

"Loại người như chủ thớt đúng là thiếu gạch."

"Tao có một câu đm không biết có nên nói hay không."

Tần Trạch dời mắt khỏi màn hình, hỏi Vương Tử Câm: "Tần Bảo Bảo ghi hình xong từ mấy hôm trước rồi, cũng chẳng thèm bật mí cho chúng ta biết, rốt cuộc bả có bị loại hay không?"

Vương Tử Câm cả ngày chỉ biết cày phim, luyến tiếc ngẩng đầu lên, buồn cười nói: "Tính khí Bảo Bảo thế nào cậu không rõ à? Nếu cậu ấy bị loại, chắc chắn sẽ trút giận lên đầu hai đứa mình."

Tần Trạch cười ha hả: "Cũng đúng ha."

Bảy giờ rưỡi tối, Tần Bảo Bảo tan làm về nhà, đá văng giày cao gót, vội vàng nói: "Nhanh, mau mở tivi lên."

Vương Tử Câm mắng yêu: "Cậu đi dép lê vào đã."

Nói rồi đứng dậy bật tivi.

"Ơ, Bảo Bảo, tivi sao không bật được này." Vương Tử Câm ấn điều khiển nửa ngày, màn hình tinh thể lỏng vẫn một màu xanh lè, không có hình ảnh.

Tần Bảo Bảo xỏ dép lê, lạch bạch chạy tới, hí hoáy trước tivi nửa ngày, vừa rút phích cắm vừa khởi động lại bộ thu tín hiệu, nhưng tivi rất cứng đầu, kiên quyết màn hình xanh.

"Cái gì thế này, mấy hôm trước còn ngon lành mà, đúng lúc quan trọng thì giở chứng, y hệt cái nết thằng Tần Trạch." Tần Bảo Bảo nổi giận, lông mày dựng ngược.

Tần Trạch đang ngồi trên sô pha học kiến thức chứng khoán, nghe vậy liền kháng nghị: "Này này, cái nồi tivi hỏng cũng úp lên lưng em à? Quá đáng vừa thôi chứ."

"Thế em sửa tivi đi." Tần Bảo Bảo hất cái cằm nhọn lên.

"Em có học sửa chữa điện máy đâu." Tần Trạch tỏ vẻ lực bất tòng tâm. Có Hệ thống trong tay, cậu không nghi ngờ gì việc mình là toàn năng toàn tài, chỉ cần một cuốn sách kỹ năng là xong. Nhưng cậu sẽ không vì lý do "sửa tivi cho chị gái" mà đổi sách kỹ năng đâu, nhiệm vụ không dễ, tích phân càng khó kiếm, hãy trân trọng mà dùng.

"Thế chị nói có sai không, có sai không hả." Tần Bảo Bảo hùng hổ đi tới, giận cá chém thớt véo cánh tay Tần Trạch.

Hai chị em diễn ra màn đấu võ kịch liệt trên sô pha, kết quả không ngoài dự đoán, Tần Trạch đại thắng, vặn ngược hai cổ tay chị gái, đè cô xuống sô pha. Bà chị giãy đành đạch như cá nằm trên thớt nhưng vô ích.

"Tần Trạch buông tay, chị tha thứ cho em." Tần Bảo Bảo hét lớn.

"Xí, là em không tha thứ cho chị."

"Tử Câm, mau cứu mình."

Vương Tử Câm ngồi bên cạnh xem kịch vui, cười khúc khích, xua tay liên tục: "Chuyện gia đình các cậu, mình không quản đâu."

"Cậu không cứu mình, mình sẽ tung hết bí mật của cậu ra." Tần Bảo Bảo uy hiếp.

"Mình không có bí mật."

"Cậu chắc không."

Vương Tử Câm ngẫm nghĩ kỹ càng một lượt, đôi mắt long lanh nhìn sang Tần Trạch, nhỏ giọng nói: "Hay là, tha cho chị cậu một mạng?"

"Được." Tần Trạch rất nể mặt, buông tay chị gái ra.

Tần Bảo Bảo xoa cổ tay, trừng mắt nhìn cậu một cái, lại nhìn Vương Tử Câm, cô đơn ngồi vào góc sô pha, bộ dạng thê thảm như không còn gì luyến tiếc, giả vờ oán trách: "Cha thân mẹ thân không bằng vợ thân. Anh tốt chị tốt không bằng vợ tốt."

Tần Trạch lầm bầm: "Đồ thần kinh."

Vương Tử Câm mím môi cười.

Tivi đình công, họ chỉ có thể đợi bản chiếu mạng lúc mười hai giờ. Tuy muộn hơn hai tiếng đồng hồ, nhưng đừng coi thường lượt xem trực tuyến, thời buổi này ai còn xem tivi nữa?

Tần Trạch tinh thần tốt, thức đêm thâu đêm không thành vấn đề. Tần Bảo Bảo sinh hoạt điều độ thì buồn ngủ díp mắt, ban đầu ôm gối lim dim, sau đó đầu cứ nghiêng dần, nghiêng dần, nghiêng hẳn lên vai Tần Trạch.

Vương Tử Câm cũng tình trạng tương tự, cô cũng rất buồn ngủ, nhưng "show diễn đầu tay" của cô bạn thân, cô không thể ngáp ngắn ngáp dài về phòng ngủ được. Cũng ngồi bên cạnh cố thức, mấy lần suýt nữa dựa đầu vào người Tần Trạch, phải cưỡng ép "dừng cương trước vực thẳm". Cô không phải Tần Bảo Bảo, Tần Bảo Bảo có thể đường hoàng hôn hít Tần Trạch.

Cô thì không làm được.

Tần Trạch ôm eo thon của chị gái, ngửi mùi hương thoang thoảng trên người cô, lẳng lặng chờ thời gian trôi qua.

Mười hai giờ, bản chiếu mạng bắt đầu.

Vương Tử Câm tinh thần chấn động, ngồi ngay ngắn lại.

Tần Bảo Bảo bị em trai gọi dậy, mắt đỏ hoe, đôi mắt long lanh phản chiếu ánh sáng màn hình máy tính.

"Bắt đầu rồi, bắt đầu rồi." Cô hớn hở nói.

Đề xuất Tiên Hiệp: Đại Chúa Tể (Dịch)
BÌNH LUẬN