Chương 70: Chiêu trò nghèo nuôi con trai giàu nuôi con gái
Có một cách nói rằng, trong số anh chị em, mối quan hệ giữa anh trai và em gái là khó xử lý nhất, Tần Trạch không biết câu này có đúng không, dù sao cậu và Tần Bảo Bảo đã ở bên nhau hơn hai mươi năm, nhìn chung vẫn khá hài hòa.
Làm em trai thì phải bảo vệ chị gái, có xung đột cũng phải nhường nhịn chị, nhưng nhịn không được thì không cần nhịn nữa, mông vẫn phải đánh thì cứ đánh thôi.
Đây là kinh nghiệm Tần Trạch đúc kết được.
Cậu không phải chỉ đơn phương hy sinh, Tần Bảo Bảo cũng rất quan tâm đến em trai, tuy miệng luôn nói: đồ của em là của chị, đồ của chị vẫn là của chị. Nhưng từ khi Tần Trạch lên đại học, quần áo bốn mùa, máy tính, điện thoại, toàn bộ đều do Tần Bảo Bảo móc hầu bao.
Thế nên Tần Trạch không thể hiểu nổi cách chung đụng của Lý Đông Lai và em gái cậu ta. Cậu cũng chẳng buồn hỏi kỹ, mỗi nhà mỗi cảnh.
Tần Trạch ngồi trước máy tính, tiện tay kiểm tra lịch sử đấu của Lý Đông Lai, chỉ số 3—11—9 thê thảm, lại cầm cuốn vở bài tập ở góc bàn lên, thản nhiên lật xem, một lát sau liền cười lạnh: "Mười lăm câu hỏi mà làm sai mười một câu, tôi đại khái biết thành tích của cậu rồi."
Lại chỉ vào máy tính: "Chỉ số 3 mạng hạ gục mà chết tới 11 lần cũng cho tôi biết chỉ số thông minh của cậu luôn rồi."
"Thông minh cái con mẹ anh." Lý Đông Lai bị chạm đúng tử huyệt, như một con mèo bị dẫm phải đuôi, lộ rõ tính thiếu gia.
Tần Trạch vung tay ném thẳng cuốn vở bài tập vào trán gã này, lực không hề nhẹ, phát ra tiếng "chát" giòn giã. Gã này ôm trán nhăn nhó. Bụng cậu ta vẫn còn âm ỉ đau, cú đá lúc trước để lại bóng ma tâm lý quá lớn, một con hổ con vốn nổi danh điên cuồng và hung hãn khi đánh nhau ở trường, lúc này lại không có can đảm đòi solo với Tần Trạch.
"Cậu đúng là hạng thiếu đòn." Tần Trạch cười khẩy một tiếng: "Biểu hiện chút đi, có chịu học hành tử tế không?"
"Nếu em bảo không, có phải anh lại tẩn em không?" Lý Đông Lai thử hỏi.
"Tẩn." Tần Trạch ngắn gọn súc tích.
Lý Đông Lai nghĩ bụng, anh hùng không ăn thiệt trước mắt, đành xuống nước: "Em thực sự không phải là cái giống học hành, muốn em học tử tế cũng được, nhưng anh phải hứa với em một chuyện."
Tần Trạch "hừ" một tiếng, "Cậu còn dám mặc cả với tôi? Nói nghe xem."
"Đại hiệp, thân thủ của anh lợi hại thế kia, có phải từng luyện võ thuật không?"
"Coi là vậy đi."
Mắt Lý Đông Lai lập tức sáng rực lên, tò mò và cấp thiết truy hỏi: "Vịnh Xuân hay Thái Cực, Hình Ý hay Bát Cực, Nam phái hay Bắc phái? Giỏi quyền pháp hay cước pháp? Có luyện ra nội kình không, có biết kỹ thuật thốn kình không?"
Tần Trạch ngơ ngác cả người.
Lý Đông Lai hai mắt như hai cái bóng đèn lớn, chớp chớp nhìn cậu. Cậu ta hơi khác với đám công tử bột thông thường, vì tình cờ từng được chứng kiến vài thứ nên cực kỳ hướng vọng môn học huyền bí gọi là võ thuật này.
"Cậu đọc tiểu thuyết nhiều quá rồi đấy," Tần Trạch thực sự thấy gã thiếu niên trung nhị này bệnh không hề nhẹ.
Lý Đông Lai cuống lên: "Chẳng lẽ không phải sao? Anh đá văng em đi, người bình thường không bao giờ có sức mạnh đó, đại hiệp, đánh nhau em cũng coi như nửa người trong nghề, ai có bản lĩnh thật, ai là múa may quay cuồng em nhìn là rõ."
"Có học qua chút võ tự do, không tính là cao thủ gì, đương nhiên, chấp mười đứa như cậu thì không thành vấn đề."
Lý Đông Lai lồm cồm bò dậy từ dưới đất, dõng dạc nói: "Sư tôn tại thượng, xin nhận của đệ tử một lạy."
Tần Trạch bị làm cho đứng hình, trợn mắt: "Nói trước nhé, tôi không biết Giáng Long Thập Bát Chưởng hay Như Lai Thần Chưởng đâu."
Lý Đông Lai gãi đầu, cười hì hì: "Đời thực và tiểu thuyết em vẫn phân biệt được mà."
Dù có dì trả tiền gia sư nhưng Lý Đông Lai vẫn khăng khăng đòi đưa tiền bái sư để hiếu kính Tần Trạch. Cuối cùng, Tần Trạch nhận tám trăm tệ tiền bái sư của gã này, thanh toán qua WeChat ngay tại chỗ. Theo lời Lý Đông Lai, tiền tiêu vặt một tháng của cậu ta chỉ có một nghìn tệ, Tần Trạch kinh ngạc không nhỏ, với quy mô biệt thự này cộng thêm chiếc đồng hồ Cartier mà Bùi Nam Mạn vô ý để lộ, cậu có thể suy đoán gia cảnh gã này tuyệt đối không đơn giản, một thiếu gia như vậy mà mỗi tháng tiêu vặt mười nghìn tệ cậu còn tin.
Một nghìn tệ chẳng phải là quá hẻo sao?
"Sư phụ, những gì em nói đều là thật đấy." Lý Đông Lai thề thốt.
"Tiền tiêu vặt của em gái cậu chắc là thêm một số không ở đằng sau nhỉ." Tần Trạch nói.
Lý Đông Lai há hốc mồm: "Sư phụ quả nhiên liệu sự như thần. 🎄💀 ❻➈𝓼Ĥυ𝔵.ᑕ𝕠𝕞 🐤🐯"
Tần Trạch vẻ mặt bi thương nói: "Chiêu trò nghèo nuôi con trai giàu nuôi con gái, nhà tôi cũng y hệt thế này."
Hai kẻ cùng cảnh ngộ nhìn nhau một cái, nỗi buồn ập đến, hận không thể ôm đầu khóc rống lên một trận.
Ngày đầu làm gia sư, Tần Trạch không định lập tức vào khuôn khổ ngay, rút thuốc trong túi ra, cùng Lý Đông Lai hút hết điếu này đến điếu khác, vừa tán gẫu vừa nắm tình hình. Máy tính đang phát lại chương trình "Tôi Là Ca Sĩ" tối qua.
Qua trao đổi, Tần Trạch biết cô em gái xinh đẹp có tính tình cũng chẳng tốt đẹp gì ở dưới lầu tên là Bùi Tử Kỳ, cũng biết vì sao anh em ruột lại khác họ, Lý Đông Lai nói mình theo họ bố, em gái theo họ mẹ. Bùi Nam Mạn là dì của họ. Còn về công việc của bậc cha chú và dì, Lý Đông Lai chỉ nói lướt qua, Tần Trạch cũng không hỏi dồn.
Tuy nhiên, qua sự khinh miệt và giận dữ khi Lý Đông Lai nhắc đến bố, cùng sự ảm đạm và bi thương khi nhắc đến mẹ, Tần Trạch nhìn qua là hiểu ngay, quan hệ giữa Lý Đông Lai và bố chắc chắn rất tệ, còn người mẹ không sống cùng kia đại khái là đã qua đời rồi.
Cũng có khả năng là tái giá. Nhưng nghe không hợp lý, nhìn tình hình căn phòng thì rõ ràng là ở đây thường xuyên, dù bố mẹ ly hôn thì cũng nên theo bố hoặc theo mẹ, làm gì có đạo lý đi theo dì sống. Giải thích hợp lý nhất là mẹ mất, quan hệ với bố không hòa hợp nên sống ở nhà dì.
Hèn chi hai anh em tính khí đều nóng nảy như vậy.
Máy tính đang chiếu cảnh Tần Bảo Bảo hát vang bài Ly Ca, Lý Đông Lai vậy mà cũng ngân nga theo.
"Trên mạng cập nhật chậm quá, mỗi lần em muốn nghe bài này đều phải lên mạng xem chương trình." Lý Đông Lai phàn nàn.
Tần Trạch "ừ" một tiếng: "Vài ngày nữa chắc sẽ có bản lậu trên mạng thôi."
Cậu đã ủy quyền cho Bảng Xếp Hạng Âm Nhạc rồi. Ước chừng mai kia tiền bản quyền sẽ về tài khoản thôi.
Cái này chỉ giới hạn ở bản quyền mạng. Các bản quyền khác vẫn nằm trong tay cậu.
Lý Đông Lai nhìn màn hình, cảm thán, thèm thuồng: "Mẹ kiếp, người phụ nữ này đẹp vãi chưởng, dáng chuẩn không cần chỉnh, thật muốn ngủ với cô ấy quá."
"Chát!"
Một cú vỗ đầu giòn giã.
Lý Đông Lai ôm đầu, vừa ấm ức vừa ngơ ngác: "Sư phụ sao anh lại đánh em."
"Sư phụ đánh đồ đệ, cần lý do sao?"
"..."
Mười hai giờ trưa, tiếng gào của Bùi Tử Kỳ vọng lên: "Lý Đông Lai, gia sư, xuống ăn cơm."
Cô bé không biết tên Tần Trạch, hoặc có lẽ chẳng buồn để tâm.
Biệt thự đúng là biệt thự, nhà bếp rộng rãi sạch sẽ, đủ loại dụng cụ nấu nướng. Chỉ là quá trống trải, thiếu đi vài phần cảm giác gia đình. Không ấm cúng bằng căn hộ nhỏ của Tần Trạch.
Món ăn do đích thân Nữ vương chín chắn xuống bếp làm, nhưng Tần Trạch chẳng thấy vinh dự chút nào. Vì không ngon. Cách làm món ăn thì đúng bài bản nhưng hương vị thì bình thường, chỉ có thể nói là ăn được. Tần Trạch không ngạc nhiên về điều này, biết nấu ăn đã là tốt lắm rồi, phụ nữ đẹp chưa chắc đã đảm đang, trong nhà cậu cũng có một tôn đại yêu tinh cấp độ họa thủy, sống hai mươi lăm năm rồi mà cùng lắm chỉ biết nấu ăn phải cho dầu trước, đường và muối đều phải nếm một miếng mới phân biệt được. Ngoài ra, Vương Tử Khâm cũng là một người phụ nữ không biết nấu ăn.
Tại sao ông cụ lại nói "phụ nữ quá xinh đẹp không thích hợp làm vợ", quả thực là có một ví dụ sống sờ sờ ở nhà.
Ăn cơm xong, Tần Trạch dành nửa tiếng đồng hồ viết một bản kế hoạch dày đặc, Lý Đông Lai đương nhiên là học khối tự nhiên, nếu không thuê Tần Trạch - một sinh viên khối tự nhiên làm gì.
"Dù là học võ hay nâng cao thành tích học tập, nội dung trong bản kế hoạch này cậu phải dồn tâm trí mà học thuộc, mà làm. Tôi lười đôn đốc cậu lắm, không đạt được tiêu chuẩn tôi dự kiến thì tôi trực tiếp tẩn người. Nói trước cho mất lòng, đỡ sau này cậu lại oán trách tôi không dạy mà phạt." Tần Trạch đập bản kế hoạch trước mặt Lý Đông Lai: "Đường là tự mình đi, cậu có thể có gia cảnh tốt, nhưng không thay đổi được bản chất rỗng tuếch bên trong, muốn thực sự ngóc đầu lên được thì dựa vào người khác vô ích thôi, phải dựa vào chính mình."
Lý Đông Lai như vớ được bảo vật, nâng niu bản kế hoạch như bí tịch võ công, trên đó không chỉ viết kế hoạch thành tích học tập mà còn có phương pháp rèn luyện thể lực chi tiết.
"Sư phụ, em thấy mấy cái này đều cơ bản quá, có chiêu nào nhất kích tất sát không?"
"Chưa học bò đã lo học chạy." Tần Trạch cười lạnh, sau đó trước mặt gã thiếu niên trung nhị, cậu đấm một phát vào tường, tiếng "uỳnh" trầm đục vang lên, lớp sơn tường bong tróc, nứt ra vài đường nhỏ xíu.
Lý Đông Lai há hốc mồm, chết lặng.
"Không có cơ thể cường tráng làm nền tảng thì cậu học bao nhiêu chiêu thức cũng chỉ là con gà thôi." Tần Trạch thản nhiên nói: "Người lớn bao nhiêu lần nhấn mạnh nền tảng phải vững chắc, không phải nói suông đâu."
Màn trang bức này... Lý Đông Lai quỳ phục luôn.
Tần Trạch ngồi xe Bùi Nam Mạn về nhà, người lái xe đương nhiên không phải Nữ vương mà là tài xế của cô.
Hai giờ chiều, Bùi Nam Mạn mặc bộ đồ công sở xuống lầu, cô không mặc váy bộ mà mặc quần tây. Trong phòng khách, Lý Đông Lai đang ôm bản kế hoạch lẩm bẩm, tập trung học thuộc lòng. Bùi Tử Kỳ gắt gỏng: "Cút lên lầu mà học, ồn chết đi được."
Lý Đông Lai lườm một cái, "Con nhóc kia, im miệng."
Bùi Nam Mạn đi tới, "Xem cái gì đấy."
Lý Đông Lai ngoan ngoãn đưa qua, thu lại cái vẻ kiêu ngạo coi trời bằng vung: "Dì ơi, sau này cháu nhất định sẽ chăm chỉ học hành."
Bùi Nam Mạn cầm lấy bản kế hoạch, chưa xem, cười nói: "Mặt trời mọc đằng tây rồi à?"
Bùi Tử Kỳ cười nhạo: "Anh ta là bị người ta đánh cho sợ rồi đấy."
Lý Đông Lai quay đầu, giận dữ: "Cô nói hơi nhiều rồi đấy."
Bùi Nam Mạn dịu dàng hỏi: "Chuyện là thế nào?"
Lý Đông Lai ấp úng: "Cháu ở trong phòng mắng sư... anh Tần vài câu, thế là bị tẩn thôi, là do cái miệng cháu nó hại cái thân."
"Ừm." Bùi Nam Mạn gật đầu, lúc này mới cúi đầu xem bản kế hoạch. Thái độ hờ hững khiến hai anh em ngẩn ra. Dì vốn là người bảo vệ người nhà, Lý Đông Lai nổi danh là thành phần cá biệt ở trường mà vẫn không bị đuổi học, bất kể phía trường học hay phụ huynh, dì đều có thể dàn xếp ổn thỏa. Nếu không dàn xếp được thì còn có bố họ, nếu dì có người nào không dàn xếp được.
Bản kế hoạch viết cực kỳ chi tiết, đánh giá trình độ của Lý Đông Lai và đưa ra mục tiêu cho mười ngày, hai mươi ngày tới. Không phải là nói suông mà là có kế hoạch hoàn chỉnh hợp lý.
Bùi Nam Mạn nói: "Cũng khá đấy."
Xoa đầu cậu ta một cái rồi đi ra ngoài.
Đề xuất Voz: Bởi Vì Chúng Ta Sẽ Mãi Mãi Bên Nhau