Chương 71: Chàng trai tâm cơ
Chủ nhật, mười giờ sáng. 69🅂🄷🅄🅇.🄲🄾🄼
Tần Bảo Bảo xách túi về nhà, tay cầm túi mua sắm. Cảnh tượng trong phòng khách làm cô ngẩn ra một chút, Tần Trạch và Vương Tử Khâm ngồi sát cạnh nhau trên sofa, hai chiếc laptop đặt trên bàn trà, tiếng chuột kêu lạch cạch...
"Chị Tử Khâm, chị đừng chạy vào trụ, bị bắn đấy... thôi xong," Tần Trạch bất lực nói: "Chết rồi nhé."
Vương Tử Khâm mím môi.
"Này này này, chị đừng tranh lính với em... Ái chà, Tốc Biến để ăn lính cơ à?"
"Em bảo không được để sót lính mà, con lính đó em không chạm tới được nên chị ăn hộ thôi."
"Chị ăn lính xa xỉ thật đấy."
"Về thôi về thôi, biến về... Ơ? Chị đứng im ở nhà chính người ta làm gì?"
"Chị đứng đó để hồi máu mà!"
"... Chị vui là được."
Tần Bảo Bảo thò đầu nhìn, hai người đang kéo rank.
"Chị về rồi đây." Tần Bảo Bảo lớn tiếng thông báo, nhưng cậu em trai và cô bạn thân chẳng thèm đếm xỉa đến cô.
"Này." Tần Bảo Bảo nhấn mạnh giọng.
"Về rồi à." Vương Tử Khâm ngẩng đầu cười một cái, rồi lại tập trung cao độ đánh tiếp.
Tần Trạch thì căn bản chẳng thèm nhìn chị ta.
"Tử Khâm cậu cũng biết chơi game? Mặt trời mọc đằng tây rồi."
"Cũng vui lắm."
Sau đó là một khoảng lặng dài.
Tần Bảo Bảo ngồi một bên, nhìn bạn thân và em trai tung hoành ngang dọc trong game, tự dưng nảy sinh một nỗi sầu muộn kiểu "con lớn không nghe lời mẹ".
Vị trí đó vốn dĩ thuộc về cô mà.
Nửa tiếng sau, trận đấu kết thúc.
Đương nhiên là thua rồi.
Vương Tử Khâm mệt lử người ngả ra sofa, nhưng vẫn không quên hóng hớt một chút: "Đối tượng xem mắt thế nào?"
"Đừng nhắc nữa, vừa gặp mặt đã hỏi đông hỏi tây, hỏi tớ làm công việc gì này, quen mấy thằng bạn trai rồi này, tớ bảo chưa quen ai, mắt hắn ta lập tức sáng rực lên như sói thấy mồi ấy." Tần Bảo Bảo thở dài chán nản: "Suýt chút nữa thì đòi đi thuê phòng 'làm nháy' với tớ luôn rồi."
Tần Trạch cười lạnh một tiếng: "Đây chính là cái người mà mẹ bảo là tuổi trẻ tài cao, nhân phẩm vững vàng đấy à?"
Tần Bảo Bảo ánh mắt trìu mến, nũng nịu nói: "Chứ còn gì nữa, đàn ông cả thiên hạ này chẳng ai có nhân phẩm vững vàng bằng A Trạch nhà mình cả."
Tần Trạch hừ hừ hai tiếng.
Vương Tử Khâm thấy thật không thể tin nổi: "Vẫn có loại người như vậy sao?"
Tần Bảo Bảo bĩu môi: "Đàn ông ba mươi tuổi, có tiền có xe có tiết kiệm, sự nghiệp thành đạt, trong lòng đa phần là kiêu ngạo. Thấy tớ trẻ trung, tưởng tớ ít hiểu biết nên cố tình khoe mẽ thôi."
"Không nói mấy chuyện bực mình đó nữa, mẹ tớ cái gì cũng tốt, chỉ có mắt chọn đàn ông là quá kém."
Tần Trạch mặt không cảm xúc nói: "Câu này em phải ghi âm lại, gửi cho ông cụ nghe."
"Ghét thế." Tần Bảo Bảo mắng yêu, nhích mông lại gần em trai, nũng nịu: "A Trạch, chị mua quần áo mới cho em này."
"Không dưng tỏ ra ân cần, không phải gian phi thì cũng là trộm cướp."
"Làm gì có chuyện đó," Tần Bảo Bảo ân cần bóp vai cho Tần Trạch, tự kiểm điểm: "Chị nói sai rồi, chị xin lỗi. Cậu lớn không chấp tiểu nhân, đừng có tính toán với đứa con gái nhỏ bé như chị nha."
Tần Trạch dở khóc dở cười, chút bất mãn và oán niệm vì bị chạm vào lòng tự tôn bị con yêu tinh này dùng chiêu "vừa đấm vừa xoa" làm cho tan thành mây khói.
Tần Bảo Bảo trước giờ vẫn luôn là người phụ nữ biết co biết duỗi.
Ba giờ chiều, thị trường chứng khoán đóng cửa, ngoại trừ mã cổ phiếu xây dựng mà cậu đặt trọng tâm vẫn cứ bình bình không tăng không giảm, hai mã cổ phiếu quân sự và mạng mà cậu mua đều có lời có lỗ, sau khi bù trừ đi thì vẫn lãi hơn một vạn tệ.
Một tuần đấy, lãi hơn một vạn tệ trên thị trường chứng khoán, đổi lại là trước đây, Tần Trạch nằm mơ cũng không dám nghĩ tới.
Tần Trạch không định nói ngay cho chị gái, cậu có kế hoạch của riêng mình, nếu để Tần Bảo Bảo biết, với tư duy "đồ của em là của chị" của chị ta, kiểu gì cũng sẽ ăn vạ để đào mỏ cậu, mấy hôm trước còn nghe chị ta bảo dạo này đang ưng một cái túi LV giá hai vạn đại dương.
Tần Trạch muốn tích lũy thêm vốn liếng để kiếm một mẻ lớn trong đợt thị trường bò tót sắp tới, nên số tiền này chưa thể đưa cho Tần Bảo Bảo tiêu xài được.
Thứ hai, Tinh Nghệ Entertainment.
Tần Bảo Bảo vừa đến công ty, người đại diện Lý Diễm Hồng đã bước vào văn phòng cô, nói: "Bảo Bảo, quản lý Lưu của bộ phận marketing tìm em."
"Có chuyện gì vậy ạ?" Tần Bảo Bảo hỏi.
"Hình như là về bản quyền mấy bài hát của em, quản lý Lưu muốn nói chuyện với em." Lý Diễm Hồng thấp giọng nói.
"Bản quyền bài hát?" Tần Bảo Bảo về khoản này hơi mù mờ, cô là người mới, nhiều chiêu trò của công ty giải trí cô không rành.
Lý Diễm Hồng dẫn cô đến văn phòng quản lý Lưu, gõ cửa rồi đẩy cửa đi vào.
Quản lý Lưu là một người đàn ông ngoài năm mươi tuổi, có cái bụng phệ không thể tránh khỏi của tuổi trung niên.
"Tiểu Tần, đến rồi à." Quản lý Lưu cười hì hì mời hai người ngồi xuống.
Tần Bảo Bảo mỉm cười ngọt ngào: "Chào quản lý Lưu."
Quản lý Lưu không kìm được nhìn thêm vài cái.
"Tiểu Tần dạo này đang hát ở chương trình 'Ca Sĩ' nhỉ. Tôi có theo dõi, thành tích rất tốt. Đặc biệt là mấy bài hát đó, bài nào cũng là cực phẩm. Công ty cần những nhân tài như em, máu mới thì công ty mới không ngừng phát triển lớn mạnh được. Bỏ bao nhiêu tâm huyết bồi dưỡng cũng là xứng đáng."
Tần Bảo Bảo cười không nói gì.
Quản lý Lưu nói hươu nói vượn một hồi lâu, cuối cùng cũng đi vào chủ đề chính: "Tìm em đến là vì chuyện bản quyền mạng của mấy bài hát em hát trong chương trình, Tiểu Tần, tôi biết em là người mới, nhưng ở đây tôi phải phê bình em. Công ty bồi dưỡng các em là đã bỏ ra không ít tài nguyên. Là nghệ sĩ của công ty, cũng phải biết báo đáp công ty chứ. Em tự ý bán bản quyền mạng mấy bài hát đó cho Bảng Xếp Hạng Âm Nhạc là phá hỏng quy tắc rồi em biết không. Em làm vậy thì công ty nghĩ thế nào, nhìn em ra sao? Đối với những người mới sau này, em đã tạo ra một tấm gương rất xấu."
Tần Bảo Bảo bị ông ta mắng cho ngơ ngác.
Lý Diễm Hồng khổ sở nói: "Bảo Bảo, chuyện này sao em không nói với chị lấy một lời, chị mà biết chắc chắn cũng phải khuyên em rồi."
Tần Bảo Bảo càng mờ mịt hơn: "Bản quyền mạng gì cơ, em, em không biết mà."
Lý Diễm Hồng lấy điện thoại ra, mở app "Bảng Xếp Hạng Âm Nhạc" đưa cho Tần Bảo Bảo xem: "Này, mấy bài của em đều có ở đây, 'Đôi cánh tàng hình' và 'Truyền kỳ' lần lượt đứng thứ sáu và thứ chín bảng xếp hạng tháng. 'Đồng thoại' đứng thứ hai bảng ngày, thứ nhất bảng tuần, thứ tư bảng tháng."
Phản ứng đầu tiên của Tần Bảo Bảo là bản quyền của mình bị xâm phạm, nhưng nghĩ lại, đối phương là nền tảng âm nhạc trực tuyến lớn, sao có thể đăng bài hát không có bản quyền được, giải thích duy nhất là thằng em mình đã bán bản quyền đi rồi, còn giấu nhẹm cô nữa, đúng là chàng trai tâm cơ.
"Quản lý Lưu, rất xin lỗi, bản quyền mấy bài hát này không phải của em. Nên chuyện này không liên quan đến em."
Quản lý Lưu xua tay: "Mấy bài đã bán bản quyền rồi thì thôi, lần sau tuyệt đối không được tự ý quyết định, nghệ sĩ cứ tập trung làm việc, những chuyện khác công ty sẽ giúp thao tác. May mà bản quyền 'Ly Ca' vẫn còn nhỉ, trên Bảng Xếp Hạng Âm Nhạc chưa thấy nó xuất hiện."
Vừa nói, ông ta vừa rút ra một bản hợp đồng: "Em xem đi, không vấn đề gì thì ký tên vào."
Tần Bảo Bảo không nhận, ngập ngừng: "Đây là..."
Quản lý Lưu có vẻ không hài lòng lắm với phản ứng của Tần Bảo Bảo: "Tất nhiên là giấy ủy quyền rồi, bài hát này sau này cứ giao cho công ty vận hành giúp em, vừa hay có một nền tảng mạng hợp tác đang có ý định mua, họ sẵn sàng bỏ ra năm vạn tệ để mua bản quyền mạng."
Tần Bảo Bảo lật xem vài trang, chà chà, bản hợp đồng này không đơn giản chỉ là bản quyền mạng đâu, mà là ủy quyền tất cả các loại bản quyền. Nói cách khác, Tần Bảo Bảo mà ký bản hợp đồng này thì "Ly Ca" sẽ thuộc về công ty Tinh Nghệ.
Lý Diễm Hồng muốn nói lại thôi.
Tần Bảo Bảo cười nói: "Quản lý Lưu, bản quyền bài hát thực sự không phải của em, mọi bản quyền đều thuộc về em trai em, em không có quyền quyết định."
Quản lý Lưu trầm giọng nói: "Chuyện này có gì khó đâu, em nói một câu là xong, em trai em còn không đồng ý chắc? Hơn nữa, đây cũng là tạo thu nhập cho cậu ấy, sẵn tiện nói luôn, công ty còn có một nhiệm vụ giao cho em, sau này bản quyền những bài hát do em trai em sáng tác, em chịu trách nhiệm thương lượng với cậu ấy để ủy quyền cho công ty. Em là nghệ sĩ của công ty, lợi ích của công ty cũng chính là lợi ích của em."
Trong lòng Tần Bảo Bảo thầm cười khẩy, mặt vẫn giữ nụ cười khiêm tốn: "Quản lý Lưu, bản hợp đồng này em ký cũng vô ích, về mặt pháp lý em không đại diện được cho em trai em. Hay là để em hỏi thử trước đã nhé?"
Quản lý Lưu mất kiên nhẫn gật đầu.
Tần Bảo Bảo cúi đầu soạn tin nhắn: "Lòi mặt ra đây cho chị, đảm bảo không đánh chết em (icon bốc hỏa)"
Tần Trạch trả lời bằng một "icon kinh hãi".
Tần Bảo Bảo: "Có phải em bán bản quyền bài hát rồi không."
Tần Trạch: "..."
Tần Bảo Bảo gửi một "icon gõ đầu": "Bán được bao nhiêu."
Tần Trạch ấp úng: "Không bao nhiêu đâu."
Tần Bảo Bảo cáu: "Đừng có lấp liếm với chị, nói chuyện chính sự đây. Công ty đang bảo chị ký giấy ủy quyền toàn bộ cho bài 'Ly Ca', và sau này các bài hát của em đều phải ủy quyền cho công ty vận hành. Họ chỉ trả có năm vạn tệ thôi."
Đầu dây bên kia im lặng mười mấy giây, rồi trả lời ngắn gọn súc tích: "Bảo lão ta đi chết đi."
Tần Bảo Bảo: "Hiểu rồi."
Tắt màn hình điện thoại, nở một nụ cười công nghiệp: "Quản lý Lưu, thật ngại quá, em trai em cũng bán bản quyền mạng bài 'Ly Ca' đi rồi. Còn về các bài hát sau này, nó bảo sẽ ưu tiên cân nhắc công ty mình."
Cô không nói chết câu chuyện, để lại đường lui cho cả hai bên.
Sắc mặt quản lý Lưu cực kỳ khó coi, thấp thoáng có dấu hiệu nổi giận, giọng điệu cũng trở nên nặng nề hơn: "Chuyện sau này để sau hãy nói, tập tiếp theo của chương trình em đừng tham gia nữa."
Tần Bảo Bảo nhướng mày: "Tại sao ạ?"
"Nói thật nhé, công ty sắp xếp cho em tham gia 'Ca Sĩ' là để giữ chỗ cho Từ Lộ, hiện tại album của cô ấy đã chuẩn bị gần xong rồi, vừa hay cần nền tảng 'Ca Sĩ' này để quảng bá album, đánh bóng tên tuổi." Quản lý Lưu thản nhiên nói.
"Nhưng em đâu có bị loại, tự dưng không tham gia chương trình nữa thì khán giả nghĩ sao? Phía tổ chương trình cũng sẽ không đồng ý đâu." Tần Bảo Bảo nén giận.
Quản lý Lưu mất kiên nhẫn: "Cứ tìm đại một lý do nào đó, sức khỏe không tốt, gia đình có việc, còn cần tôi phải dạy em sao?"
Nhà ông mới có việc ấy.
Khuôn mặt hồ ly tinh xinh đẹp của Tần Bảo Bảo sa sầm xuống, mắt khẽ híp lại, cô thực sự giận rồi. Lợi ích công ty chính là lợi ích của tôi, câu này nói nghe hay thật đấy, lúc tôi cần công ty thì các người ở đâu? Bảo là sắp xếp nhạc sĩ cho tôi, kết quả thì sao, Từ Lộ thích là nẫng tay trên ngay. Nếu không có thằng em tôi dốc hết tâm huyết (Tần Bảo Bảo tự suy diễn) viết nhạc cho thì bà đây còn chẳng biết phải đợi đến bao giờ mới ngóc đầu lên được. Giờ lại còn muốn lừa lấy nhạc của tôi, nằm mơ đi. Tần Bảo Bảo thậm chí còn nghĩ, dù lúc nãy mình có ký giấy ủy quyền đi chăng nữa thì sau đó quản lý Lưu vẫn sẽ yêu cầu cô rút khỏi chương trình mà thôi. Lúc đó thì đúng là ngậm bồ hòn làm ngọt, có khổ mà chẳng nói nên lời.
"Quản lý Lưu, sức khỏe tôi rất tốt, gia đình cũng chẳng có việc gì. Nên tôi sẽ không rút khỏi chương trình đâu." Tần Bảo Bảo đến một nụ cười cũng chẳng buồn giữ nữa: "Ngoài ra, bộ phận marketing quản lý nghiệp vụ công ty, nhưng tôi là nghệ sĩ ký hợp đồng, việc sắp xếp công việc của tôi không thuộc quyền quản lý của bộ phận marketing các ông."
Quản lý Lưu đập bàn, giận dữ nói: "Cô nói thế là ý gì, Tần Bảo Bảo, cô còn chưa thành sao lớn đâu mà đã kiêu ngạo rồi à?"
"Nghĩa trên mặt chữ thôi." Tần Bảo Bảo đứng dậy, không thèm quay đầu lại mà bước ra khỏi văn phòng.
Lý Diễm Hồng đuổi theo, càm ràm: "Bảo Bảo, cái tính này của em, không phải chị nói đâu nhé, góc cạnh quá rồi, không thể khéo léo hơn một chút sao? Đừng để quan hệ căng thẳng như vậy."
Tần Bảo Bảo sải bước đi thẳng: "Tính em thế rồi, không sửa được."
Bỗng nhiên cô dừng bước, quay sang nhìn Lý Diễm Hồng: "Chuyện này là thế nào, cái ông quản lý Lưu đó là cái thá gì mà đòi chỉ tay năm ngón vào việc sắp xếp công việc của em?"
Chuyện bản quyền bài hát thì còn có thể châm chước, nhưng mình đâu phải người của bộ phận marketing, việc rút hay không rút khỏi chương trình đến lượt ông ta cầm đèn chạy trước ô tô sao?
Nói một cách nghiêm túc, Lý Diễm Hồng thực chất mới là cấp trên của Tần Bảo Bảo, việc sắp xếp công việc phải nghe theo chị ta. Nhưng Lý Diễm Hồng coi Tần Bảo Bảo là cơ hội để mình đổi đời nên đã dốc hết lòng hết dạ.
Lý Diễm Hồng tỏ vẻ bí hiểm, nhìn quanh một lượt rồi thấp giọng nói: "Về văn phòng rồi nói."
Hai người về đến văn phòng, Lý Diễm Hồng đóng cửa lại, không còn e dè gì nữa nên nói to hơn: "Album của Từ Lộ sắp ra mắt, công ty đổ rất nhiều tài nguyên để quảng bá cho cô ấy, 'Ca Sĩ' chính là một trong số đó, chương trình này giờ hot quá mà. Vốn dĩ công ty định để em vào thế chỗ tạm thời, sẵn tiện đánh bóng mặt một chút, sau này tìm cơ hội lăng xê em lên. Không ai ngờ em lại đi xa được đến mức này."
Lý Diễm Hồng nhìn Tần Bảo Bảo bằng ánh mắt như sói đói thấy thỏ trắng nhỏ, thèm thuồng không thôi.
"Cứ như vậy, em đã trở thành vật cản đường của Từ Lộ rồi."
Tần Bảo Bảo lập tức hiểu ra, tinh quái hỏi: "Từ Lộ và cái ông quản lý Lưu đó có gian tình à?"
"Cô nãi nãi của tôi ơi, mắt nhìn của em kém thế sao." Lý Diễm Hồng dở khóc dở cười: "Từ Lộ dù sao cũng là ngôi sao hạng A, là một trong những bảng hiệu của công ty, quản lý Lưu còn phải nhìn sắc mặt cô ấy đấy."
Nói đến đây, chị ta vô thức hạ thấp giọng: "Là phó chủ tịch Khang Thế An, Từ Lộ là người của ông ta. Đáng lẽ việc gạt em ra chỉ là chuyện một câu nói, nhưng chủ tịch lại rất tán thưởng em, hôm qua trong cuộc họp đã khen ngợi em một phen: Tần Bảo Bảo có tiềm năng hạng A, là nhân tài hiếm có, nếu nghệ sĩ của công ty đều ưu tú như vậy thì Tinh Nghệ chúng ta vươn tầm quốc tế chỉ là chuyện sớm muộn."
Trời đất ơi...
Tần Bảo Bảo thầm nghĩ, đa tạ chủ tịch đại nhân đã ưu ái, tiểu nữ tử nào có tài cán gì đâu.
Đề xuất Huyền Huyễn: Lão Bà Của Ta Là Đông Tấn đệ Nhất Nữ Ma Đầu