Chương 730: Suýt chút nữa thì chết (Đại chương bốn ngàn chữ)
Mẹ cứ thế mà đến.....
Không một chút phòng bị, cũng chẳng có chút lo âu, bà cứ thế xuất hiện.....
Tần Trạch: "......"
Sẽ không để lại di chứng gì chứ.
Ý nghĩ này lóe lên trong đầu cậu, nhưng giờ không kịp suy nghĩ những thứ đó nữa, mẹ đến rồi a.
Nếu bị bà nhìn thấy... không dám nghĩ, không dám nghĩ, hậu quả chắc chắn là nỗi đau mà sinh mệnh không thể gánh chịu nổi.
Bà cụ thân thể dù có tốt đến đâu, chắc cũng bị chọc cho tức đến phát bệnh tim hoặc xuất huyết não gì đó mất.
"Sao mẹ lại đến?" Chị gái vẻ mặt sụp đổ, đâu còn nửa điểm mị thái, trong ánh mắt tràn đầy vẻ hoảng loạn.
Chị nắm chặt tay cậu, đốt ngón tay dùng sức, run lẩy bẩy.
"Chắc chắn là buổi trưa gọi điện thoại nghe nói em bị bệnh, qua đây xem thử." Tần Trạch sắc mặt trắng bệch: "Sao đến mà cũng không gọi điện thoại trước? Chị, quay đầu nhất định phải thu hồi chìa khóa lại, không thể đưa cho mẹ nữa."
Tần Bảo Bảo sắp khóc rồi, "Bây giờ là lúc nói những chuyện này sao, em mau ra ngoài đi, nhanh lên....."
Lời còn chưa dứt, bên ngoài vang lên tiếng gọi của mẹ: "Bảo Bảo? A Trạch?"
Tần Bảo Bảo rùng mình một cái: "Mau chạy đi, mau chạy đi....."
"Chạy cái gì mà chạy?" Tần Trạch đen mặt: "Mẹ đang ở bên ngoài đấy, chạy ra ngoài chẳng phải là tìm chết sao?"
"Vậy làm sao bây giờ?" Chị gái hoảng hốt nhíu chặt đôi lông mày nhỏ.
"Chị cứ nói mình đang tắm, trấn an bà trước đã." Tần Trạch ánh mắt căng thẳng liếc nhìn cửa phòng tắm.
"A," Chị gái đáp một tiếng, cố gắng kìm nén giọng nói run rẩy: "Mẹ con đang tắm, mẹ.... mẹ.... sao lại đến đây a."
Mẹ là muốn ép chết con sao.
Mẹ Tần nghe thấy tiếng, đi tới, đứng ở cửa hỏi: "Tắm à? A Trạch đâu."
Tần Bảo Bảo vừa định nói ở trong phòng, Tần Trạch dùng sức bịt miệng lại: "Nói em không ở nhà, đi tiếp khách."
Trong nhà thiếu một người sao mẹ Tần lại không biết? Nói ở trong phòng không phải tìm chết sao.
Tần Bảo Bảo phản ứng lại, cố gắng dùng giọng bình thường: "Ở bên ngoài ấy, thằng ranh con không biết chết ở đâu rồi, kệ xác nó đi."
Ngoài cửa, mẹ Tần "ồ" một tiếng.
"Mẹ sao mẹ lại qua đây a, cũng chẳng biết báo một tiếng." Tần Bảo Bảo oán trách nói.
"A Trạch không phải nói con không được khỏe sao, mẹ qua xem thử." Mẹ Tần giọng điệu dịu dàng.
"Con không sao mà, sức khỏe con tốt lắm luôn ấy, một bữa ba bát cơm đấy." Tần Bảo Bảo nói.
Mẹ Tần không nói gì, chỉ nói một câu: "Con sắp tắm xong chưa, tắm xong thì ra đây, mẹ có chuyện muốn nói với con."
"Không có gì để nói cả." Tần Bảo Bảo lớn tiếng nói.
"Không có gì?"
"Con.... ý con là, là...." Giọng Tần Bảo Bảo dần yếu đi, Tần Trạch nháy mắt ra hiệu cho cô, chị gái lập tức tỏ vẻ giận dữ: "Mẹ, mẹ phiền quá đi, con không muốn nói chuyện với mẹ, có chuyện gì ngày mai về nhà rồi nói."
Biến đi giùm cái.
Cầu xin mẹ đấy.
Mẹ Tần dùng giọng điệu không cho phép từ chối: "Mau tắm đi, mẹ ở bên ngoài đợi con."
Ngoài cửa không còn tiếng động.
Tần Bảo Bảo nhìn về phía em trai: "Bây giờ làm sao đây? Em lén lút chuồn ra ngoài?"
Tần Trạch khóe miệng giật giật: "Đừng đùa, phòng khách có thể nhìn thấy đấy. Chị đang tắm trong phòng, kết quả mẹ thấy em đi ra, chị nói xem bà sẽ có phản ứng gì?"
Tần Bảo Bảo nghĩ nghĩ: "Ngốc, chị ra ngoài là được mà, chị đi đuổi bà về nhà."
Hai người bọn họ đều sắp bị dọa thành thiểu năng trí tuệ cả lũ.
Tần Bảo Bảo bước xuống bậc thềm đi ra khỏi bồn tắm.....
Tần Bảo Bảo khoác áo choàng tắm lên, nói nhỏ: "Chị ra ngoài đây!"
Tần Trạch đang định gật đầu, bất ngờ liếc thấy dấu hôn trên cổ chị gái, thất kinh: "Khoan đã nào (Chotto matte), chị ơi!!"
Tần Bảo Bảo mờ mịt, giọng điệu lén lút như làm trộm: "Sao thế."
Tần Trạch chỉ chỉ vào cổ.
Tần Bảo Bảo đi tới trước gương soi.....
Tần Bảo Bảo: (╯‵□′)╯︵┻━┻
Chị gái lại rụt về trong bồn tắm, ở trong nước giậm chân bình bịch, chực khóc: "Bị em hại chết rồi, đồ lòng dạ hiểm độc, em hôn lung tung cái gì hả."
Tần Trạch: "Em, em không chú ý."
Cái bộ dạng lúc đó rồi, ai còn có thể nghĩ đến những thứ này. Còn không phải chị cứ một mực ấn đầu em vào cổ sao.
Tần Bảo Bảo cảm giác trên đầu như có năm tiếng sét đánh xuống ầm ầm, sắp đánh tan nát cái khát vọng sống của cô rồi.
Đột nhiên phát hiện kế hoạch của mình cũng không hoàn hảo lắm, chỉ là lý thuyết suông thôi! Chỉ riêng việc lén lút vụng trộm sau lưng bố mẹ và em trai đã khó khăn trùng trùng, lúc nào cũng có nguy cơ bị phát hiện.....
Bên cạnh có động tĩnh, cúi đầu nhìn xuống, Tần Bảo Bảo nổ tung, nhe nanh múa vuốt: "Em còn có tâm trạng làm cái đó?"
Tần Trạch không để ý, tiếp tục dùng cánh tay Kỳ Lân thi triển đại pháp Ngũ Long Bão Trụ, vẫn không có phản ứng, cậu vẻ mặt tuyệt vọng ngẩng đầu lên: "Toang rồi....."
Tần Bảo Bảo: "......"
"Chị, chị giúp em thử xem, em cảm thấy em còn có thể cứu chữa được."
Tần Bảo Bảo thẳng thắn nói: "Cứng, cứng không nổi nữa à??"
Tần Trạch: "......"
Trong chớp mắt, bi thương ngược dòng thành sông.
Lúc mẹ vào cửa, cậu gần như đã đến thời khắc mấu chốt, lúc đó sợ đến mức rùng mình một cái.
Sớm nghe nói đàn ông vào thời khắc mấu chốt mà chịu kích thích kịch liệt thì sẽ xảy ra vấn đề, trước kia không tin, giờ không thể không tin.
Tần Bảo Bảo cuống lên: "Đi, đi bệnh viện không?"
Quả nhân chết cũng không đi bệnh viện, thế nào cũng phải tìm một bác sĩ tư nhân.....
Sắc mặt Tần Trạch biến đổi mấy lần, đẩy chị gái đến bên cạnh bồn tắm, lật người lại, để cô đưa lưng về phía mình: "Cọ cọ một chút, biết đâu cọ cọ một chút là khỏi."
Tư thế này của chị gái, bất kỳ người đàn ông nào nhìn thấy cũng phải bốc hỏa, Tần Trạch cần loại kích thích này để xoa dịu vết thương trong lòng cậu.
Tần Trạch như trút được gánh nặng, vỗ vỗ mông chị gái: "Chị, ngày tháng hạnh phúc của chị còn dài lắm."
Quả nhân có bệnh, nhưng không phải liệt dương.
Vạn hạnh vạn hạnh!
Thần khí trị liệt dương cọ cọ một chút, cảm giác lại get được kỹ năng mới rồi.
"Bảo Bảo, mẹ vào đây!"
Cửa phòng tắm bị gõ hai cái, cạch một tiếng, bị vặn ra.
Bởi vì chưa từng nghĩ đến chuyện sẽ bị bắt gian, trong nhà chỉ có hai người bọn họ, cho nên cửa phòng tắm cũng không khóa.
Tần Trạch vẻ mặt bi thương: Đm!
Không kịp bi thương, trong khoảnh khắc điện quang hỏa thạch, cậu không nghĩ ngợi gì, hít sâu một hơi, lặn xuống nước.
Mà Tần Bảo Bảo cũng ăn ý vớ lấy một túi hoa hồng khô bên cạnh bồn tắm, đổ ào hết vào trong bồn.
Mẹ Tần vào rồi!
Tần Bảo Bảo chột dạ ném cái túi rỗng đi, sau đó ngồi xổm xuống nước, lưng dán chặt vào mép bồn tắm, chỉ lộ ra một cái đầu trên mặt nước, dùng sự tức giận để che giấu sự hoảng sợ và thất thố của mình, gắt lên: "Mẹ, mẹ vào làm gì, con đang tắm mà!!"
"Thì sao nào, con là miếng thịt từ trên người mẹ rơi xuống, chỗ nào mà mẹ chưa từng thấy?" Mẹ Tần không lay chuyển, xoay người đóng cửa lại, đi đến bên bồn tắm, kéo một cái ghế ngồi xuống, quét mắt nhìn lớp cánh hoa hồng dày đặc nổi trên mặt nước: "Con rắc nhiều cánh hoa thế làm gì, lãng phí."
Tần Bảo Bảo đảo mắt liên tục: "Cánh hoa làm trắng da dưỡng nhan, con là đại minh tinh nha, con phải bảo dưỡng thật tốt."
Mẹ Tần: "Vậy mẹ xuống tắm cùng con."
"Không được!" Tần Bảo Bảo hét lên một tiếng, tự thấy thất thố, vội nói: "Lớn thế này rồi, đâu còn là trẻ con nữa, mẹ thật là, con đang tắm, mẹ về trước đi, ngày mai....." Nghĩ đến dấu hôn dù ngày mai cũng sẽ không tan, bèn đổi giọng: "Ngày kia con về nhà rồi nói."
Con trai mẹ còn đang ở dưới nước đây này, ngàn vạn lần đừng xuống a.
Vừa nghĩ đến cảnh mẹ Tần bất chấp tất cả mà xuống nước, trán Tần Bảo Bảo sắp toát mồ hôi lạnh rồi.
Ánh mắt mẹ Tần quét qua không gian rộng rãi của phòng tắm, bỗng nhiên ngưng lại, rõ ràng là nhìn thấy hai chiếc áo choàng tắm, bên cạnh hồ bơi còn có hai đôi dép lê: "Áo choàng tắm vứt lung tung, tắm xong giày dép cũng không để gọn gàng? A Trạch cũng lười đi rồi."
Tần Bảo Bảo: "Đúng thế đúng thế, A Trạch thật sự càng ngày càng quá đáng."
Trái tim nhỏ bé của chị gái sắp nhảy ra khỏi lồng ngực rồi, thầm nghĩ may mà trên đất không có quần áo và quần lót của thằng em, nếu không thì toang hẳn.
Tần Bảo Bảo quyết tâm: "Mẹ, mẹ đến thăm con, sợ không phải là xem sức khỏe con có tốt hay không đâu nhỉ."
Mẹ Tần tức giận nói: "Trong lòng con cũng biết rõ đấy nhỉ, mẹ mà không tự mình đi vào, có phải con định tắm cả tiếng đồng hồ không? Kéo dài cho đến khi mẹ về?"
Tần Bảo Bảo cứng miệng: "Con không có."
Mẹ Tần: "Nuôi con hai mươi sáu năm, con có cái đức hạnh gì mẹ lại không biết sao?"
Tần Bảo Bảo không nói gì nữa.
Mẹ Tần thở dài nói: "Mẹ biết tính con, hoặc là không động lòng, hoặc là chết tâm nhãn, mẹ biết sau khi con có bạn trai, rất vui mừng, cuối cùng cũng....." Bà dừng một chút, không nói tiếp, "Nhưng ai ngờ con lại xảy ra vấn đề, nói với mẹ xem nào, người đàn ông nào a, lại bắt nạt Bảo Bảo nhà ta như thế."
Cùng lúc đó, dưới đáy nước, Tần Trạch đang nín thở, nước không phải là môi trường truyền âm tốt, tiếng nói chuyện của chị gái và mẹ truyền vào tai cậu, mơ hồ không rõ.
Nín thở thì dễ thôi, họ ở trên tán gẫu mười mấy hai mươi phút, cậu vẫn có thể chịu được, nhưng cậu muốn biết mẹ và chị gái nói cái gì.
"Hệ thống, bật cái hack xem nào."
"Hack một đao 999 bá thể vô địch, hay là hack khởi đầu một con Côn nâng cấp toàn dựa vào nuốt?" Hệ thống trả lời.
"Ký chủ đều đến lúc sinh tử quan đầu rồi, hệ thống ngươi đừng có nhây nữa, cho cái radar thì thế nào."
"Không thành vấn đề thưa ký chủ, một trăm tích phân."
"Mày cướp tiền à, một trăm tích phân?"
"Yêu thì mua không yêu thì thôi."
"Mua mua."
Lời còn chưa dứt, trong đầu vang lên rõ ràng tiếng đối thoại của chị gái và mẹ, sóng âm do hệ thống làm môi giới, truyền trực tiếp vào trong đầu Tần Trạch.
Tần Bảo Bảo giả vờ như không có việc gì: "Không ai bắt nạt con cả, con là chia tay trong hòa bình, ừm, chia tay trong hòa bình."
Mẹ Tần thấp giọng nói: "Con đừng giả bộ nữa, lúc con mới về, bản thân bộ dạng thế nào không rõ sao? Chẳng có chút hồn vía nào, từ nhỏ đến lớn con có bao giờ như vậy đâu. Mẹ biết Bảo Bảo của mẹ trọng tình cảm, thích ai, là hận không thể móc tim móc phổi đối tốt với người đó, nhưng luôn có những người không biết trân trọng, cho nên tách ra cũng tốt, đau dài không bằng đau ngắn đúng không."
"Có phải nó lại quay lại tìm con không? Nhưng ngàn vạn lần đừng có ngốc nữa nha con gái, con xinh đẹp thế này, mẹ chỉ sợ con bị người khác bắt nạt, lãng phí thanh xuân vô ích, đến cuối cùng chẳng có gì cả."
Lời này nói trúng tim đen Tần Bảo Bảo, mũi cô cay cay.
Tần Trạch thầm nghĩ, hóa ra mẹ vội vàng chạy tới là để tư vấn tâm lý cho chị gái a.
"Bảo Bảo của mẹ là cô gái tốt biết bao, nhưng lại cứ không biết chọn đàn ông," Hai chị em đều không hiểu được sự chua xót và thâm ý trong câu nói này của mẹ, mẹ Tần nói mãi nói mãi, nước mắt cứ thế tuôn rơi: "Mẹ vì con mà nát cả lòng con biết không, không phải muốn chỉ tay năm ngón vào chuyện tình cảm của con, nhưng ít nhất con phải nói với bố mẹ chứ, cứ để lo lắng suông thế này, ăn không ngon ngủ không yên....."
Vành mắt chị gái đỏ lên.
"Làm cha mẹ nào có ai không muốn con cái tốt đẹp, nhìn con buồn bã thế này, trong lòng mẹ dễ chịu sao? Mặc kệ người đàn ông kia có xấu xa thế nào, chỉ cần Bảo Bảo thích, mẹ cũng đồng ý cũng thấu hiểu."
Tần Bảo Bảo khóc nói: "Mẹ anh ấy không xấu, anh ấy không xấu."
Mẹ Tần: "Vậy con nói cho mẹ biết, nó là ai, chỉ cần con thật lòng thích, mẹ đều có thể chấp nhận, mẹ đều nguyện ý chấp nhận mà...."
Tần Bảo Bảo nói: "Anh ấy.... Ái da!!"
Đùi bị Tần Trạch hung hăng nhéo một cái, Tần Bảo Bảo đau đến tỉnh cả người, từ trong bầu không khí bi thương mẹ tạo ra mà tỉnh táo lại.
"Con sao thế?" Mẹ Tần hỏi.
"Không sao, cái bàn chải còn ở trong bồn tắm chưa lấy ra, vừa nãy không cẩn thận ngồi lên, đâm chết con....." Tần Bảo Bảo kiếm cớ lấp liếm, sau đó nháy nháy mắt, gắng gượng nặn ra hai giọt nước mắt, nói: "Con biết rồi, mẹ con đảm bảo sẽ không bao giờ dây dưa với anh ta nữa, sau này tìm được đối tượng, chắc chắn trước tiên sẽ mang về cho mẹ xem."
Hai mẹ con bô lô ba la nói một hồi, mẹ Tần đủ kiểu thăm dò thân phận bạn trai, Tần Bảo Bảo tránh nặng tìm nhẹ, phát huy bản năng kịch sĩ, đủ kiểu đảm bảo, nói mình đã thoát khỏi cuộc tình thất bại rồi, nói trước ba mươi tuổi chắc chắn sẽ gả đi, nói mẹ nhất định phải sắp xếp đối tượng xem mắt cho con.
Mẹ Tần bất đắc dĩ gật gật đầu, "Con biết là tốt rồi, chịu ấm ức nhất định đừng có kìm nén, tìm được đối tượng nhất định phải nhớ mang về nhà, đừng có giấu..... Đúng rồi, em trai con sao còn chưa về."
Hai phút trước, Tần Trạch đã đang nhéo eo chị gái muốn chết rồi, Tần Bảo Bảo hiểu ý của cậu.
Mau bảo mẹ đi đi, ông đây sắp chết ngạt rồi.
"Tiếp khách mà, đều như vậy cả. Mẹ không có việc gì thì về trước đi, muộn lắm rồi." Tần Bảo Bảo đuổi người.
Mẹ Tần nghĩ nghĩ, "Hay là tối nay mẹ ngủ ở đây?"
Tần Bảo Bảo: "......."
Tần Trạch: "......"
Chị gái rốt cuộc vẫn là cô con gái thông minh, thuận theo lời bà nói: "Được nha, tối nay mẹ ngủ với con." Dừng một chút, đau khổ nói: "Con đói bụng rồi, buổi tối A Trạch không ở nhà, con tự mình ăn đồ gọi bên ngoài, chỉ ăn có một chút xíu, mẹ xuống bếp nấu cho con bát mì đi."
Mẹ Tần mắng yêu: "Chẳng biết chăm sóc bản thân gì cả, đợi đấy."
Dứt lời, cuối cùng cũng đi ra ngoài.
Người vừa đi, Tần Trạch từ trong nước chui ra, tham lam hít thở không khí mới mẻ, thở hồng hộc, vẫn còn sợ hãi: "Mẹ ơi, suýt chết suýt chết....."
Tần Bảo Bảo thở phào nhẹ nhõm, như hư thoát ngồi phịch trong bồn tắm.
"Vừa nãy chị suýt chút nữa bị mẹ lừa rồi chị biết không." Tần Trạch sợ hãi không thôi.
Tần Bảo Bảo xấu hổ nói: "Chị biết rồi mà, sau này chị sẽ không thế nữa."
Nước mắt của mẹ là đại sát khí đối với con cái, không cẩn thận là bị dắt mũi ngay.
Tần Bảo Bảo nhanh nhẹn leo lên bờ, mặc áo choàng tắm vào: "Chị xuống bếp, sau đó sẽ đóng cửa bếp lại, em lén lút chuồn ra ngoài, sau đó lại đi vào..... Nhớ về phòng mặc quần áo tử tế trước đã, động tác nhanh lên, bước chân nhẹ thôi, hiểu chưa."
"Biết rồi biết rồi."
"Đúng rồi, chị......" Tần Trạch nói.
Tần Bảo Bảo dừng lại ở cửa, quay đầu nhìn: "Chuyện gì."
Tần Trạch: "Tối nay đợi mẹ ngủ rồi, lại làm một lần nữa."
Tần Bảo Bảo tức muốn giết người, "Em không muốn sống nữa à?"
Bỏ lại hai chữ "ngu ngốc", chạy biến ra khỏi phòng tắm.
Tần Trạch cúi đầu, bi thương nhìn kẹo mềm, lẩm bẩm: "Không sao không sao, chị gái không giúp mày, hai cô bạn gái cũ của mày có thể giúp mày, mày nhất định làm được."
Ps: Được được, Đức thắng rồi, không hổ là quán quân khóa trước, từ nay antifan chuyển sang fan, 2:1, tôi thế mà lại trúng, viết cái con khỉ gì nữa, sau này dựa vào World Cup mà sống thôi, thắng thì hội sở người mẫu trẻ, thua thì lên sân thượng lấy số! (icon mặt cười)
Ngoài ra, vẫn là trận đấu của Tây Ban Nha và Bồ Đào Nha hay nhất.
Iceland cũng rất tốt, 33 vạn người chọn ra 11 người vào World Cup, nhìn lại quốc gia nào đó ở châu Á, mười mấy tỷ người ngay cả World Cup cũng không vào được, thật thấy mất mặt thay cho Ấn Độ.
Đề xuất Tiên Hiệp: Chấp Ma - Hợp Thể Song Tu (Dịch)