Chương 80: Lại thấy nhiệm vụ

"Đôi cá chép hoa xanh trắng hiện lên sống động nơi đáy bát."

"Lúc mô phỏng chữ Tống ký tên lại thầm nhớ đến nàng."

"Nàng ẩn giấu bí mật ngàn năm trong lò gốm."

"Cực kỳ tinh tế tựa như tiếng kim thêu rơi xuống đất."

"Ngoài rèm lá chuối vướng mưa rào, vòng cửa vướng rêu xanh."

"Còn ta đi ngang qua trấn nhỏ Giang Nam lại vướng phải nàng."

"Trong bức tranh sơn thủy đậm nhạt."

"Dáng hình nàng dần ẩn hiện từ nơi sâu thẳm của mực tàu."

............

Weibo im lặng, một sự im lặng không hề có điềm báo trước, thật không ngờ đám "anh hùng bàn phím" không sợ trời không sợ đất cũng có lúc câm nín.

Mãi cho đến khi bài hát kết thúc. Những dòng danmu im lìm cuối cùng cũng bừng tỉnh, rồi nổ tung.

Tần Trạch và hai bà chị lại một lần nữa chứng kiến hiện tượng danmu tràn ngập màn hình, những dòng chữ trắng xen lẫn xanh, đỏ, tím đủ loại màu sắc che lấp cả chương trình.

"Đệch, một bài hát suýt chút nữa làm tôi lên đỉnh."

"Vãi chưởng thật!"

"Sứ Thanh Hoa? Nhạc cổ phong? Nguyên tác?"

"Nguyên tác, lại là nguyên tác. Mẹ nó, hát làm tôi khóc luôn rồi."

"Trong lòng thấy khó chịu quá, đờ mờ, ghét nhất mấy loại nhạc này, chẳng thèm nể nang gì mà kéo người ta vào bầu không khí bi thương u sầu."

"Đừng có lải nhải nữa, để tôi dư vị nốt ba phút."

"Đỉnh của chóp Bảo Bảo ơi, lần này tôi không dìm hàng nữa."

"Bài này đúng là thần khúc rồi, đứa nào bảo Tần Bảo Bảo bị loại thì bước ra đây, tôi không phục đầu tiên."

"Vả mặt đau quá, sưng hết cả mặt rồi."

"Lời bài hát quá có ý cảnh, vùng sông nước Giang Nam, mưa phùn lất phất, con đường đá xanh dài ngoằn ngoèo bên trấn nhỏ ven sông, bình gốm Sứ Thanh Hoa vẽ đóa mẫu đơn, cô gái Giang Nam mặc đồ thiếu nữ... tự dưng trong đầu hiện ra khung cảnh đó luôn."

"Tôi yêu chết người phụ nữ này rồi, mộc nhĩ có đen tôi cũng hốt."

Tần Trạch vừa hay nhìn thấy dòng này, không nhịn được, "phụt" một tiếng cười ra hơi.

Tần Bảo Bảo giận dữ cực kỳ, không hề nương tay mà véo mạnh vào cánh tay Tần Trạch, Tần Trạch thì né, Tần Bảo Bảo thì không chịu buông tha.

"Chị Tử Khâm, nếu không phải nể mặt chị, xem em có dạy dỗ Tần Bảo Bảo một trận không..." Tần Trạch không quên kéo cả Vương Tử Khâm vào cuộc, trong lúc đùa giỡn quay đầu lại, bỗng khựng lại, chỉ thấy Vương Tử Khâm đang thẫn thờ nhìn máy tính, gương mặt trái xoan trắng ngần đẫm nước mắt.

"Chị Tử Khâm?" Tần Trạch nhìn chị gái một cái rồi dịu dàng gọi.

Vương Tử Khâm hốt hoảng lau nước mắt, cố tỏ ra thoải mái, cười nói: "Không có gì, bài hát này hay quá, chị thấy hơi xúc động chút thôi."

Tần Trạch thấy bà chị mình lén dùng khẩu hình nói với mình: "Nữ văn nghệ!"

Đúng rồi, Vương Tử Khâm là nữ văn nghệ khoa Trung văn Đại học Bắc Kinh mà.

Cái bệnh văn nghệ này đúng là nan y, đặc biệt là mấy cô nàng văn nghệ sĩ giai đoạn cuối. Họ đa sầu đa cảm, tâm tư tinh tế, rất dễ đồng cảm với đủ loại cốt truyện bi thương, vào vai chỉ trong một giây. Nếu bạn thấy một em gái nào đó trên đường bỗng nhiên khóc thút thít không lý do, thì một là thất tình, hai là bệnh văn nghệ tái phát.

Để xoa dịu bệnh văn nghệ của Vương Tử Khâm, Tần Trạch nhanh trí chuyển chủ đề: "Tần Bảo Bảo, kỹ thuật hát của chị vẫn còn chút tì vết đấy."

Tần Bảo Bảo nghiêng đầu, bày ra vẻ mặt "để xem cái mồm này phun ra được hoa gì".

"Đầu tiên, dung tích phổi của chị rất tốt, đây là nền tảng để trở thành ca sĩ xuất sắc. Thứ hai, phương pháp hát của chị, từ hơi thở đến nhịp điệu đổi giọng đều rất điêu luyện. Nhưng điều em muốn nói là, bài hát của chị thiếu cảm xúc. Cứ lấy bài 'Sứ Thanh Hoa' này làm ví dụ, cảm xúc có đầu tư đấy nhưng chưa đủ mãnh liệt. Lúc chuyển đổi nốt cao thấp, chị thực sự chỉ đang chuyển đổi nốt thôi chứ cảm xúc không thay đổi mấy. Lúc nốt thấp, chị nên lồng ghép sự bi thương u sầu vào. Lúc nốt cao, cảm xúc không được giảm mà phải tăng thêm, nhưng chị hoàn toàn không có, chị cứ như một con quạ rơi từ trên trời xuống ấy."

"Ý em là sao?" Tần Bảo Bảo chớp chớp đôi mắt xinh đẹp.

"Chuyển động thẳng đều đấy." Tần Trạch dạy dỗ: "Một ca sĩ có linh hồn thực sự, đầu tiên phải làm rung động chính mình, sau đó mới làm rung động khán giả. Chị chỉ mới làm rung động chính mình, còn với khán giả thì chưa đủ, chị phải hát đến mức tất cả mọi người đều đau lòng bật khóc thì mới gọi là công đức viên mãn."

Bà chị bĩu môi: "Không hát cho tất cả mọi người khóc được, thật là có lỗi quá đi à."

Hôm nay là thứ Sáu, đã lâu không cùng Tần Trạch chơi game, bà chị bỗng nhiên lương tâm trỗi dậy, cảm thấy thời gian qua quả thực có hơi lạnh nhạt với thằng em độc thân, thế là đề nghị chơi với Tần Trạch một ván. Nhưng Tần Trạch của hiện tại sớm đã không còn là thằng nhóc ăn không ngồi rồi chơi game lướt diễn đàn như ngày xưa. Ban ngày đi dạy kèm, xem bảng điện tử, quan tâm đến sự thay đổi nhân khí của chị gái, thực sự không có thời gian chìm đắm trong game. Lúc rảnh rỗi, cậu thà đi lấy lòng Vương Tử Khâm, xem có thể tán đổ người đẹp này không.

Vì mọi người ở chung một nhà nên Tần Trạch lại thấy ngại khi tung "đạn bọc đường", bạn cứ nghĩ mà xem, mấy lời sến súa thốt ra mà không được đáp lại, rồi ngồi trong phòng khách nhìn nhau trân trân? Thế thì có mà chết vì ngượng mất.

Cách chung sống khác nhau thì cách theo đuổi cũng phải thay đổi tương ứng.

Tần Trạch áp dụng kế hoạch "lâu ngày sinh tình", chữ "ngày" ở đây theo nghĩa đen, không có ý gì khác.

Đêm đã khuya, Vương Tử Khâm đi tắm.

Tần Bảo Bảo ở phòng khách tập mấy động tác giãn cơ đơn giản, cúi người chạm vào mũi chân, vòng ba được bao bọc trong chiếc quần đùi bò càng thêm căng tròn, như quả đào mật chín mọng.

Tần Trạch tựa lưng vào sofa, chiêm ngưỡng vóc dáng lồi lõm quyến rũ của bà chị, tiện thể mơ tưởng chút về tương lai.

Đúng lúc đó, "ting" một tiếng, hệ thống phát nhiệm vụ mới: "Sờ mông Tần Bảo Bảo, thành công thưởng 90 điểm tích phân, thất bại trừ điểm tương ứng."

Lâu rồi không gặp, cái nhiệm vụ quái đản này...

Cái thứ gọi là liêm sỉ, người không có mà hệ thống chắc cũng chẳng có nốt.

Nếu ông trời cho tôi một cơ hội nữa, tôi sẽ quay đầu về phòng ngủ ngay lập tức, tuyệt đối không thèm ngắm dáng bà chị nữa...

Đầu Tần Trạch đầy rẫy những lời chửi thề.

Nhiệm vụ quái đản lần trước là tranh thủ lúc Tần Bảo Bảo ngủ mà hôn lên môi chị ấy.

Thấy Tần Bảo Bảo đang tự mình giãn cơ, Tần Trạch vừa giả vờ nhìn ngắm phong cảnh xung quanh vừa tiếp cận chị gái, sau đó nhanh tay sờ mông chị một cái, tranh thủ lúc chị chưa kịp phản ứng thì lầm bầm: "Tránh ra tránh ra, đừng cản đường."

"Hừ!" Tần Bảo Bảo quả nhiên bị thu hút sự chú ý, hừ nhẹ một tiếng rồi né ra vài bước, tiếp tục công cuộc giãn cơ.

Tần Trạch đắc ý quay lại sofa, mở giao diện hệ thống ra xem, nhiệm vụ hiển thị: Chưa hoàn thành!

Nụ cười lập tức cứng đờ.

Còn chơi với nhau được không thế, mày muốn cái quái gì?

Tần Trạch rất muốn mở não ra tẩn cho hệ thống một trận, nhưng nghĩ lại người bị thương là mình nên thôi.

Chạm vào mông bà chị không khó, Tần Trạch không phải chưa từng đánh mông chị. Nhưng hệ thống rõ ràng không chơi chữ với cậu, tổng kết kinh nghiệm thì đánh mông không phải là sờ mông, bà chị có thể chịu được việc bị cậu đánh mông, nhưng sờ mông lại là một tầng ý nghĩa khác. Đánh mông có thể hiểu là dạy dỗ chị, sờ mông thì là cái quái gì, quấy rối à? Tần Bảo Bảo chắc chắn sẽ liều mạng với cậu.

Chạm nhẹ không tính là sờ mông? Nhất định phải giống như trên phim, mặt đầy vẻ "anh đang trêu ghẹo em đây" thì mới tính là sờ mông à?

Tần Trạch phải thừa nhận sự thực về ham muốn trong lòng mình, lúc nãy nhìn bóng lưng với vòng ba hoàn hảo của bà chị, cậu cũng có chút suy nghĩ hơi quá đà.

Tần Trạch kiên quyết khẳng định mình chỉ đơn thuần là "lóe lên linh cảm" thôi.

Vấn đề đặt ra là, sờ hay không sờ đây.

Tần Trạch mở giao diện hệ thống, liếc mắt thấy số tích phân còn lại: 205!

Đây là đã tính cả 90 điểm nhận được từ việc "vô hình trang bức" ở nhà Phó Nam Mạn hôm đó.

Đổi lấy kỹ năng cổ cầm tinh thông cấp cao mất 150 điểm, số tích phân hiện tại cùng lắm chỉ cho cậu đổi thêm một loại kỹ năng cấp cao nữa là cậu sẽ rơi vào tình trạng cạn kiệt tài chính.

Mà chương trình "Ca Sĩ" mới đến tập thứ tư, giữa chừng nếu có thêm vài biến cố, cậu chưa chắc đã có đủ tích phân để ứng phó.

Vì vậy, nhiệm vụ này tuyệt đối không thể từ bỏ.

Thế thì vấn đề lại đến, làm sao để sờ mông bà chị mà thần không biết quỷ không hay đây?

Thần không biết quỷ không hay thì hơi khó...

"Kìa con bướm vàng"... rồi nhanh tay sờ một cái. Không được không được, trừ khi bà chị mất cảm giác, nếu không dù đĩa bay của người ngoài hành tinh có tới cũng không che giấu được sự thật là bị thằng em sờ mông.

Hơn nữa lúc nãy cũng thử rồi, không ăn thua.

"Thiếu nữ à, tôi thấy cô thiên tư vạn lạt, cốt cách tinh kỳ, đặc biệt là xương mông rất lạ, hay là để tại hạ sờ xương xem tướng cho cô một phen?"

Cái này cũng không xong, cái tát sẽ tới ngay lập tức.

Đột nhiên, Tần Trạch nảy ra một ý, nhớ tới một mẩu chuyện cười trên mạng. Lập tức có kế hoạch.

"Chị, gần đây cơ thể em có chút vấn đề." Tần Trạch ho một tiếng thu hút sự chú ý của chị, sau đó giọng điệu cố tỏ ra trầm trọng.

Tần Bảo Bảo vẫn rất quan tâm em trai, nghe vậy vội hỏi: "Vấn đề gì? Chỗ nào không khỏe? Có cần chị đưa em đi bệnh viện không."

"Chắc là thuộc loại bệnh nan y," Tần Trạch nghĩ ngợi, giơ bàn tay phải lên: "Tay em không biết bị làm sao, đôi khi cứ không tự chủ được mà làm mấy chuyện kỳ quặc. Hoàn toàn không phải do ý muốn của em đâu."

Nói rồi, cậu không hề có điềm báo trước mà tự tát mình một cái, vừa giòn tan vừa vang dội.

Bà chị kinh hãi, vội vàng chạy tới, hốt hoảng: "Á, đúng là thế thật này."

"Vâng, hoàn toàn không theo sự điều khiển của em."

"Chát!" Lại tự tát mình một cái nữa.

"Là chứng tăng động à? Hay bệnh cưỡng chế? Để chị lên mạng tra xem." Tần Bảo Bảo móc điện thoại ra.

Tần Trạch thấy màn dạo đầu đã hòm hòm, mặt không biến sắc đưa tay về phía vòng ba của bà chị. Không quên lặp lại: "Chắc là bệnh cưỡng chế rồi, tóm lại là em cũng không khống chế nổi."

Tần Bảo Bảo phản ứng cực nhanh, một tay chặn lại, tay kia "chát" một cái tát vào mặt thằng em, đương nhiên cô xót em nên không dùng lực quá mạnh.

"Làm sao giờ, tay chị cũng mắc chứng không tự chủ được rồi này." Tần Bảo Bảo tát xong lùi lại vài bước, cười lạnh: "Suýt chút nữa thì tin mày thật rồi. Đồ biến thái."

Đệch, sao chị không diễn đúng kịch bản thế!

Tần Trạch ôm mặt, khóc không ra nước mắt: Truyện cổ tích đều là lừa đảo cả thôi...

Vương Tử Khâm thay đồ ngủ bước ra từ phòng tắm, mái tóc ướt sũng xõa ngang vai, dưới váy ngủ là đôi chân trắng nõn nà, thon thả mịn màng. Cô thấy hai chị em trong phòng khách thì ngẩn người, buồn cười nói: "Hai người lại làm sao thế."

Tần Bảo Bảo tựa lưng vào sofa, vắt chéo chân, khoanh tay trước ngực, khuôn mặt nhỏ nhắn hằm hằm, vẻ giận dữ vẫn chưa tan.

Tần Trạch ủ rũ ngồi cách cô một đoạn, không dám lại gần, mặt đầy vẻ chán nản.

Sau một tháng chung sống, Vương Tử Khâm đã có thể nhạy bén nhận ra sự thay đổi trong mối quan hệ của cặp chị em này, lúc nào là đùa giỡn, lúc nào là thực sự giận nhau.

Tần Bảo Bảo liếc xéo Tần Trạch một cái, đứng dậy kéo Vương Tử Khâm về phòng: "Tử Khâm chúng ta đi, đừng thèm để ý đến đồ biến thái này."

Vương Tử Khâm bị cô kéo vào trong phòng, không quên ngoái đầu ném cho Tần Trạch một ánh mắt thắc mắc.

Tần Trạch há miệng định nói gì đó, nhưng rồi lại thôi, em biết làm sao bây giờ, em cũng bất lực lắm chứ bộ.

Nhiệm vụ không hoàn thành, lại còn "mất cả chì lẫn chài".

Đề xuất Tiên Hiệp: Chí Quái Thư
BÌNH LUẬN