Chương 83: Một đợt sóng chưa lặng, một đợt sóng khác lại dâng lên

Tinh Nghệ Entertainment, phòng họp cấp cao.

Giữa phòng là chiếc bàn dài bằng gỗ nguyên khối sơn vàng, từ tổng giám đốc đến các quản lý, phó quản lý các bộ phận, khoảng hai mươi người đều có mặt trong cuộc họp này.

Tại vị trí chủ tọa, Hoàng Dịch Thông - Tổng giám đốc kiêm Chủ tịch Tinh Nghệ Entertainment, đập mạnh một xấp tài liệu xuống bàn, nước bọt văng tung tóe: "Khang Thế An, nhóm xử lý khủng hoảng do anh phụ trách làm cái quái gì thế, loại scandal bắt gió bắt bóng này chẳng lẽ không nên làm rõ ngay lập tức sao."

Hoàng Dịch Thông là CEO của Tinh Nghệ, nói CEO thì không chính xác lắm, anh ta là Tổng giám đốc kiêm Chủ tịch do hội đồng quản trị bổ nhiệm, nhưng CEO là giám đốc điều hành, ở Tinh Nghệ thực tế không tồn tại chức danh này. Cách hiểu đánh đồng CEO với Tổng giám đốc, Chủ tịch trong môi trường công sở trong nước là một sự hiểu lầm.

Hoàng Dịch Thông ngoài ba mươi, tuổi tác còn nhỏ hơn Khang Thế An, ngoại hình đương nhiên là một bậc nhân tài, nhưng gã này tính tình không đứng đắn cho lắm, thường xuyên dính scandal với các sao nữ, làm việc cũng khá tùy hứng, thuộc kiểu công tử đào hoa. May mà năng lực thực sự không tồi, nếu không dù có ông bố là cổ đông lớn thì gã cũng chẳng ngồi nổi vào cái ghế này.

Khang Thế An mặt không cảm xúc lau đi những giọt nước bọt trên mặt, cầm tài liệu lên xem, đó là bản in những tin đồn về Tần Bảo Bảo trên mạng.

"Sếp Hoàng, nhóm quan hệ công chúng của chúng ta đã đăng bài đính chính rồi, nhưng hoàn toàn vô dụng, anh cũng biết cư dân mạng đa phần thiếu lý trí mà. Hơn nữa, hợp đồng quy định rõ ràng trong thời gian tại chức không được có bạn trai, nói đi cũng phải nói lại là Tần Bảo Bảo vi phạm hợp đồng rồi. Tôi đề nghị phong sát cô ta."

"Phong sát cái con khỉ ấy, anh có bằng chứng không? Anh tin mấy cái tin đồn trên mạng à?" Phong cách nói chuyện của Hoàng Dịch Thông cũng cực kỳ hổ báo và tùy hứng: "Khang Thế An, anh dù sao cũng là phó giám đốc công ty, chút nhãn lực này mà cũng không có à? Một chiếc Lamborghini đậu ở đài truyền hình, chính chủ còn chẳng có trong hình, loại tin tức không đáng tin này mà anh cũng tin?"

Khang Thế An thản nhiên nói: "Tôi biết sếp Hoàng trọng dụng Tần Bảo Bảo, nhưng cô ta đang gặp khủng hoảng danh tiếng là sự thật. Chúng ta họp bây giờ là để quyết định xử lý cô ta thế nào. Cá nhân tôi đề nghị phong sát."

Hoàng Dịch Thông vặn nắp bình giữ nhiệt, hớp một ngụm trà, trầm ngâm một lát: "Được, chuyện scandal tạm gác lại, chúng ta bàn về việc xử lý Tần Bảo Bảo thế nào."

"Tần Bảo Bảo người này thì mọi người đều thấy rồi, ngoại hình cũng ổn đúng không. Hát cũng hay, là một mầm non tốt. Tôi nói cô ta là nghệ sĩ có tiềm năng nhất trong số những người chúng ta ký hợp đồng năm nay, mọi người không phản đối chứ." Hoàng Dịch Thông nhìn quanh một lượt, thấy họ gật đầu liền nói tiếp: "Trên thương trường thì nói chuyện làm ăn, đã xác định cô ta là một món hàng chất lượng cao thì chúng ta bàn về vấn đề đầu tư và chi phí. Các anh đều là người cũ trong ngành này, để đóng gói, quảng bá một ngôi sao hạng ba thì cần đầu tư bao nhiêu kinh phí? Cứ lấy Từ Lộ làm ví dụ, năm đó để lăng xê cô ta, công ty đã tốn bao nhiêu tài nguyên? Ngược lại nhìn Tần Bảo Bảo xem, đầu tư gần như bằng không. Chúng ta chỉ cung cấp cho cô ta nền tảng là chương trình 'Ca Sĩ'. Chỉ trong một tháng cô ta đã coi như là sao hạng ba. Đầu tư nhỏ, lợi ích lớn, vụ làm ăn này thế nào chắc tôi không cần phải nói thêm rồi. Khủng hoảng danh tiếng thì minh tinh nào chẳng có, vài năm trước vụ Từ Lộ hát nhép công ty cũng tốn bao nhiêu tài nguyên để dẹp yên? Chẳng lẽ chỉ vì chuyện này mà phong sát một cổ phiếu tiềm năng? Tôi nghĩ làm ăn không phải kiểu đó đâu."

Anh ta nhìn sang Khang Thế An, Khang Thế An vẫn mặt không cảm xúc.

"Mở cuộc họp này là muốn nghe ý kiến của mọi người. Tôi biết ai cũng bận, không tốn thời gian vào việc này nữa, biểu quyết đi, ai đồng ý phong sát Tần Bảo Bảo thì giơ tay. Ai không đồng ý thì không giơ tay."

Khang Thế An và đám tay chân thân tín đồng loạt giơ tay, còn phía Hoàng Dịch Thông cùng phe trung lập thì không giơ tay.

Chẳng ai là kẻ ngốc, cục diện nhìn cái là hiểu ngay, vì chút chuyện nhỏ này mà phong sát một tân binh tiềm năng thì không đáng.

Số phiếu không quá bán, đề nghị phong sát bị bác bỏ.

Hoàng Dịch Thông đập bàn quát: "Lập tức cút đi liên hệ với truyền thông cho tôi."

Hai giờ chiều, bộ phận quan hệ công chúng của Tinh Nghệ Entertainment ra thông cáo, lên án những lời đồn thổi vô căn cứ trên mạng, kêu gọi cư dân mạng đừng tin theo. Đồng thời bảo lưu quyền truy cứu trách nhiệm pháp lý.

Tóm lại là một bản thông cáo rất công thức hóa và chẳng mấy thành ý.

Dưới sự đẩy thuyền của những kẻ có tâm địa xấu, không những không làm rõ được gì mà còn có dấu hiệu càng tô càng đen.

"Bắt đầu tẩy trắng rồi đấy."

"Hê hê, không tẩy trắng nổi đâu."

"Có hình có bằng chứng, các người bảo chúng tôi tin thế nào được?"

"Lamborghini là giả, được, tôi tạm tin, nhưng người đàn ông kia là ai."

"Mộc nhĩ đã đen, tẩy trắng kiểu gì."

"Tần Bảo Bảo cút khỏi showbiz đi, cút khỏi 'Tôi Là Ca Sĩ'."

Điện thoại Tần Trạch kêu "ting ting" liên tục, tin nhắn từ nhóm "Ký túc xá 303".

Triệu Bát Lưỡng: "Xem tin tức hôm nay chưa? Không ngờ Tần Bảo Bảo lại là loại người như vậy."

Lưu Tự Cường: "Mày cút đi, nữ thần của tao không phải loại người đó."

Triệu Bát Lưỡng: "Ghê nhỉ, mày thành fan cuồng của Tần Bảo Bảo từ bao giờ thế."

Lưu Tự Cường gửi một cái icon "vô tội": "Yêu từ cái nhìn đầu tiên."

Lý Lương: "Ngực khủng chân dài mặt hồ ly, ai nhìn mà chẳng yêu từ cái nhìn đầu tiên. Tao mà có điều kiện thì cũng muốn quy tắc ngầm một phen."

"Cút ngay," Lưu Tự Cường gửi một cái icon "nổi trận lôi đình", @Triệu Bát Lưỡng: "Mau xin lỗi đi, nhận sai đi, không thì không anh em gì hết."

Lý Lương: "Chuyện thường mà, sao nữ nào chẳng cặp đại gia? Chẳng lẽ lại đi lấy một thằng nghèo kiết xác? Làm gì mà cứ sồn sồn lên thế."

Triệu Bát Lưỡng: "Nhưng tại sao cô ta lại lừa dối tình cảm của khán giả, cứ nói thẳng là tài nguyên của công ty cho đi, rõ ràng là có tật giật mình. Nhân phẩm kém thật."

Lý Lương: "Cũng đúng, tội nghiệp thằng em đổ vỏ cho bả, nếu bả thực sự có em trai."

Lưu Tự Cường gửi một loạt icon "đập đầu".

Lý Lương và Triệu Bát Lưỡng chẳng thèm chấp thằng fan cuồng này, tự mình trò chuyện, Lý Lương còn gửi tấm hình bóng lưng Tần Bảo Bảo và Tần Trạch sóng đôi, kèm icon "cười hì hì": "Có thấy người đàn ông này hơi giống Tần Trạch không! @Tần Trạch."

Triệu Bát Lưỡng không hề nương tay mà mỉa mai: "Cao hơn Tần Trạch một chút, tóc ngắn hơn một chút, dáng người hiên ngang hơn một chút, ngoài ra thì cũng có một tẹo giống thật."

Tần Trạch sau hơn hai tháng rèn luyện, luyện khí, chiều cao đã nhích lên được vài phân, thể hình cường tráng, thoạt nhìn bóng lưng quả thực có vài phần hiên ngang thanh tú.

Khóe miệng Tần Trạch nở nụ cười, gõ chữ: "Mấy ông đừng có quậy, đây chẳng phải là tôi sao."

Lý Lương gửi lại một cái icon cười lăn lộn: "Pha này tôi cho 10 điểm."

Triệu Bát Lưỡng: "666"

Lưu Tự Cường: "@Tần Trạch, mày cút xéo cho tao."

Lý Lương đùa: "Mà nói đi cũng phải nói lại, Tần Trạch chẳng phải cũng có một bà chị sao. Tần Bảo Bảo vừa hay cũng có một thằng em. Thực ra hai người họ là chị em ruột đấy... Haha, tao không bịa tiếp được nữa rồi."

Lưu Tự Cường "hê hê" nói: "Ở Thượng Hải người họ Tần không một ngàn thì cũng tám trăm. Nữ thần của tao bảo nhạc của cô ấy đều do em trai viết, nhìn xem, đúng là em trai nhà người ta. Còn Tần Trạch nhà mình, tao chỉ muốn cười nhẹ một cái."

Nhìn đám bạn cùng phòng đứa một câu đứa hai câu dìm hàng mình, Tần Trạch vừa bực vừa buồn cười, cuối cùng mới nhớ ra họ không phải là bạn bè theo dõi nhau trên Weibo, cả ba thằng bạn cùng phòng đều không đụng tới Weibo, nếu không phải vì chuyện của Tần Bảo Bảo thì chính cậu cũng chẳng mấy khi dùng Weibo. Vì vậy họ không hề biết đến cái ID #Đứng ở nơi xa nhìn tuổi thơ#.

Tần Trạch động lòng, soạn tin nhắn: "Ông cũng thấy cô ấy cặp đại gia là bình thường à? @Lý Lương"

Lý Lương: "Tất nhiên rồi, nói rồi mà, không cặp đại gia chẳng lẽ lấy cái loại nghèo kiết xác như mày? Showbiz có bao nhiêu sao nữ gả vào hào môn, bao nhiêu sao nữ mơ ước gả vào hào môn, không thiếu một mình Tần Bảo Bảo đâu."

Khóa màn hình điện thoại, trong lòng Tần Trạch nảy ra một sự thấu hiểu.

Nếu Tần Bảo Bảo cặp đại gia, hơn nữa là phú nhị đại, chứ không phải kiểu cặp đại gia già truyền thống, thì trong showbiz là chuyện quá đỗi bình thường. Phản ứng trên mạng tại sao lại dữ dội như vậy, cứ như thể một ngôi sao hạng nhất nào đó ngoại tình bị bắt quả tang không bằng.

Điều này không khoa học.

Đáp án rất rõ ràng, có người đang thuê thủy quân, mua tin tức để bôi nhọ Tần Bảo Bảo.

Nhân khí là sinh mạng của minh tinh, danh tiếng bị tổn hại thì nhân khí cũng thay đổi theo. Một tân binh vừa ra mắt không lâu, dù có nổi tiếng nhanh chóng thì rốt cuộc nền móng vẫn còn nông cạn. Nói một cách dễ hiểu, Tần Bảo Bảo tuy thu hoạch được một lượng lớn người hâm mộ nhưng độ trung thành không cao, rất dễ bị ảnh hưởng bởi tin tức tiêu cực mà phản bội, từ fan chuyển thành người qua đường, thậm chí là antifan.

Vậy thì ai muốn bôi nhọ Tần Bảo Bảo?

Trong lòng Tần Trạch có vài suy đoán, không ngoài hai khả năng: Một là đối thủ cạnh tranh của Tinh Nghệ Entertainment. Hai là đối thủ cạnh tranh của Tần Bảo Bảo.

Trong phòng, Tần Bảo Bảo cũng đang gọi điện thoại cho người đại diện.

Giọng bà chị rất gắt: "Chuyện này là sao, bộ phận quan hệ công chúng của công ty ăn hại hết rồi à? Mấy câu vô thưởng vô phạt đó có tác dụng gì? Weibo của tôi bị người ta đánh sập rồi này, bà đây còn chẳng biết từ bao giờ nhân khí của mình lại cao đến thế."

Thay vào bất kỳ ai thì tâm trạng cũng không thể tốt nổi.

Lý Diễm Hồng: "Bảo Bảo, em không thực sự có bạn trai đấy chứ?"

"Bạn trai cái con khỉ," Tần Bảo Bảo bực bội: "Đó là em trai tôi."

"Phía công ty chị đang thúc giục đây, đang nhìn chằm chằm bộ phận quan hệ công chúng mua tin tức, thuê thủy quân cho em."

"Nhờ cậy cả vào chị Lý đấy, vài ngày nữa là ghi hình chương trình rồi, dư luận trên mạng ồn ào thế này ảnh hưởng tới tôi dữ lắm."

"Bảo Bảo, bài hát em tập luyện chị nghe rồi, hay lắm, chắc chắn sẽ hot. Áp lực dư luận có ảnh hưởng nhưng không thể gây tác động quá lớn đến nó được đâu."

Tần Bảo Bảo cúp máy, tức đến mức đau cả lòng. Cô bực bội ném điện thoại lên giường.

Cửa mở, Tần Trạch bê bát canh đậu xanh đi vào, an ủi: "Uống bát canh đậu xanh đi cho hạ hỏa."

Cậu mỗi ngày đều đổi món nấu đủ loại canh dưỡng sinh, lúc thì chè bột báng hoa hồng, lúc thì chè sữa dừa tuyết nhĩ, lúc thì canh đậu xanh ý dĩ. Sau khi nguội thì để vào tủ lạnh cho mát.

Tần Bảo Bảo và Vương Tử Khâm đều rất thích uống.

Tần Bảo Bảo nhận lấy bát, hớp vài ngụm, lườm em trai một cái, bĩu môi: "Coi như em còn có lương tâm."

"Chuyện trên mạng em biết rồi." Tần Trạch nói.

"Tất cả là tại em, tối ngày cứ muốn chiếm hời của chị. Giờ thì hay rồi đấy." Tần Bảo Bảo ấm ức vô cùng.

Ơ... chị đừng có đổ vỏ cho em mãi thế, chính chị lúc đó cũng đồng ý để em ôm eo mà.

Tần Trạch thức thời không tranh cãi, ngồi bên giường bóp vai cho bà chị: "Phải có lòng tin vào bài hát của mình chứ."

Nhắc đến bài hát mới, trên mặt Tần Bảo Bảo lộ ra nụ cười, cô rất tự tin. Nhờ có bài hát mới làm chỗ dựa nên cô mới không hoảng loạn. Mà bài hát mới vốn là trụ cột tinh thần ấy lại chính là do thằng em đang nịnh nọt xoa bóp đây dâng tặng, không có em trai thì không có Tần Bảo Bảo ngày hôm nay.

Nghĩ vậy, bà chị lập tức thay đổi thái độ, dịu dàng nói: "A Trạch, chị không hề oán trách em đâu nhé, chị yêu em nhất mà."

Tần Trạch dùng ánh mắt kỳ quặc nhìn cô một cái, dựa trên nền tảng thâm sâu từ lúc còn mặc quần thủng đáy đã biết mặt nhau, phán đoán của cậu là: Không dưng mà tỏ ra ân cần, chắc chắn là có mưu đồ gì đây.

Tần Bảo Bảo không mưu cũng chẳng đồ, thuần túy chỉ là muốn tăng độ thiện cảm của em trai thôi, cô thở ngắn than dài: "Em cũng hai mươi ba rồi, tuổi này nên tìm bạn gái đi thôi, nhưng em là đinh duy nhất trong nhà mà, không được buông thả đâu nhé, còn nhỏ mà đã chìm đắm trong nữ sắc là không được. Thời đại học yêu đương đa phần chẳng có kết quả tốt đẹp gì đâu. Ra xã hội yêu đương đa phần cũng chẳng có kết quả, vì em làm gì có vốn liếng đâu? Tìm một cô bạn gái, người ta đòi nhà đòi xe thì em tính sao?"

Ý là bảo em cứ tiếp tục làm kiếp độc thân chứ gì, là ý này đúng không.

"Nhà mình đâu có thiếu nhà ở đâu." Tần Trạch nói. Tuy những kẻ đại phú đại quý toàn là người nơi khác đến, nhưng người bản địa cũng có ưu thế của người bản địa: Không thiếu nhà.

"Sao lại không thiếu nhà được." Tần Bảo Bảo trợn mắt: "Con gái bây giờ kiêu kỳ lắm, không chịu ở chung với bố mẹ chồng đâu. Em kết hôn rồi định bảo bố mẹ dọn ra ngoài ở à?"

Tần Trạch phát hiện mình thực sự không nói lại được.

Này này, chính chị cũng là kiếp độc thân mà, cái giọng điệu "người từng trải" này là sao đây.

Nói đi cũng phải nói lại, sao tự dưng lại lái sang chuyện yêu đương của em thế, định làm gì đây.

Lạc đề xa quá rồi đấy.

"Dù em có muốn tìm bạn gái thì em cũng không được sờ mông chị." Tần Bảo Bảo phồng má, vẻ mặt giận dữ trông vừa đáng yêu vừa quyến rũ.

Tần Trạch cười khan hai tiếng, thực sự không biết phải tiếp lời thế nào.

Chị ơi, cầu xin chị đừng nói nữa, em sắp chết vì ngượng rồi đây.

Tần Bảo Bảo định tiếp tục tâm sự với em trai, đúng lúc này, chuông điện thoại vang lên.

Người đại diện Lý Diễm Hồng gọi tới.

Tần Bảo Bảo bắt máy: "Chị Lý."

Giọng Lý Diễm Hồng dồn dập: "Bảo Bảo, có chuyện rồi."

"Lại có chuyện gì nữa ạ!?" Tần Bảo Bảo nhướng mày.

Đề xuất Linh Dị: Tam Tuyến Luân Hồi
BÌNH LUẬN