Chương 85: Huyênh hoang
"Chị, em nghĩ ra cách rồi." Tần Trạch bỗng hét lớn.
Tần Bảo Bảo giật mình run rẩy, đôi mắt đỏ hoe, lệ nhòa, sợ sệt ngẩng đầu nhìn cậu.
"Em nghĩ ra cách rồi." Tần Trạch lặp lại lần nữa.
"Cách gì mà làm người ta giật cả mình." Tần Bảo Bảo bĩu môi, chẳng mấy hào hứng, rõ ràng là thiếu tin tưởng vào thằng em.
Tần Trạch đã có kế hoạch, đúng là chuông buộc phải do người buộc chuông tháo, khởi nguồn sự việc là hành động thân mật của Tần Bảo Bảo và cậu bị chụp trộm, tin đồn bị thêu dệt tung lên mạng. Qua hàng loạt sự việc phát sinh, cư dân mạng đã định hình rằng Tần Bảo Bảo dựa vào việc cặp đại gia để có tài nguyên, nhạc nguyên tác gì đó căn bản không phải do em trai cô viết. Sau đó thông qua sự kích động của thủy quân, dẫn dắt ác ý, khiến danh tiếng Tần Bảo Bảo bị hủy hoại, tam nhân thành hổ, giờ trên mạng nhắc đến Tần Bảo Bảo là ai cũng nhổ toẹt một cái: Chỉ là loại đàn bà dựa vào thân xác để thăng tiến thôi.
Làm sao để phá giải đây? Đích thân cậu ra mặt làm rõ chuyện này. Nhưng cư dân mạng chưa chắc đã tin cậu, thủy quân nhất định sẽ phá đám. Chính vì lối mòn suy nghĩ này nên Tần Trạch mới phủ định ý định tự mình ra mặt.
Nhưng, nếu là video thì sao? Nếu có bằng chứng thì sao?
Trong phòng khách, Tần Bảo Bảo cầm máy quay, ống kính hướng về phía Tần Trạch đang ngồi trước bàn trà kính. Cô hoài nghi hỏi: "Làm thế này có tác dụng không?"
"Dù sao cũng tốt hơn là không làm gì." Trước mặt Tần Trạch bày hai chiếc điện thoại, một đen một hồng, là cặp điện thoại đôi của cậu và chị gái.
"Bắt đầu được chưa?" Tần Bảo Bảo hỏi.
"Bắt đầu đi." Tần Trạch gật đầu.
"Tôi là em trai Tần Bảo Bảo, ừm, cũng chính là tác giả của tất cả các bài hát nguyên tác của cô ấy. Xét thấy sự việc đang gây xôn xao dư luận gần đây, tôi xin có một lời giải thích tại đây. Người đi cùng Tần Bảo Bảo đến đài truyền hình tập luyện hôm đó là tôi, chính là người đàn ông trong ảnh. Những kẻ có tâm địa xấu xa đã chụp lén ảnh, đồng thời thêu dệt tin đồn, thuê thủy quân, tôi biết kẻ đó là ai, nhưng vì chưa có bằng chứng nên tôi không nêu đích danh. Tôi cũng biết nói suông thì mọi người sẽ không tin lời tôi, được thôi, chúng ta hãy để sự thật lên tiếng."
Nói đoạn, Tần Trạch mở khóa hai chiếc điện thoại, mở ứng dụng "Piano" đã tải sẵn từ trước.
Tần Bảo Bảo chớp chớp đôi mắt long lanh, vừa mong chờ vừa tò mò, không biết thằng em định giở trò gì. Tần Trạch chỉ bảo cô giúp quay phim.
Lúc này, một nốt nhạc vang lên. Sau một nhịp nghỉ ngắn, các nốt nhạc tiếp theo nối đuôi nhau tuôn trào như dòng nước.
Tần Bảo Bảo trố mắt kinh ngạc, đây là... bản nhạc piano!
Tần Bảo Bảo từng nghe bản nhạc này, vì nó quá nổi tiếng, là một trong mười bản nhạc piano hay nhất thế giới, "Nữ Thần Ánh Sáng", sáng tác năm 1946 tại Pháp, tác giả là một nhà thơ lãng mạn kiêm nhạc sĩ người Pháp. Khi đó Thế chiến II vừa kết thúc. Nước Pháp trăm bề đổ nát, dân sinh tiêu điều. Dù chiến tranh đã kết thúc nhưng cuộc sống vẫn khốn khó đến mức tuyệt vọng. Bản nhạc này ra đời trong bối cảnh như vậy.
Nửa đầu bản nhạc piano trầm lắng u sầu, như nức nở như oán than, mỗi nốt nhạc đều khiến người ta thấy u uất, cảm thấy cuộc đời vô vọng. Đúng như xã hội Pháp lúc bấy giờ. Nhưng đến nửa sau, bản nhạc đột ngột chuyển mình, từ trầm lắng sang cao vút, từ u sầu sang kích động. Nhịp điệu tăng dần đều, tràn đầy nhiệt huyết phấn đấu và kỳ vọng vào tương lai.
"Nữ Thần Ánh Sáng" đại diện cho khát vọng của người sáng tác về cuộc sống tương lai, kỳ vọng vào đất nước, tái thiết quê hương từ đống đổ nát, tìm kiếm chân lý trong khổ đau. Tin rằng bóng tối chỉ là tạm thời, nhân dân Pháp cuối cùng sẽ đón ánh bình minh.
Tần Bảo Bảo ngẩn người nhìn và nghe, lòng dâng trào cảm xúc, cứ như thể vừa mới quen biết lại Tần Trạch vậy. Cô chưa bao giờ nghĩ em trai mình lại có kỹ năng "làm màu" thần sầu thế này.
Trên ghế sofa, ngay sát bên cạnh, người đàn ông này đang thẳng lưng, ngón tay bay múa như bướm lượn. Góc nghiêng tuấn tú, ánh mắt tập trung. Thằng em lúc này quyến rũ thật đấy, bất kỳ người phụ nữ nào nhìn thấy cũng sẽ rung động con tim.
Nốt nhạc cuối cùng từ từ tan biến, bản nhạc piano kết thúc.
Tần Bảo Bảo theo bản năng hỏi: "Được chưa em?"
Tần Trạch làm động tác "suỵt", thản nhiên nói: "Em không chỉ định đàn một bản nhạc đâu, em tin người biết đàn 'Nữ Thần Ánh Sáng' thì nhiều vô kể, nhưng người viết ra được sáu bài hát cực phẩm thì lại không nhiều. Nghe xong bản nhạc em sắp đàn đây, mọi người sẽ tin em thôi. Em thực sự là người sáng tác nhạc, và Tần Bảo Bảo cũng chẳng hề có chuyện cặp đại gia, vì tất cả nhạc đều do em viết."
Tần Bảo Bảo sững sờ, lúc này mà có cái gương chắc cô cũng không giữ nổi bình tĩnh với biểu cảm của mình.
Đỉnh quá em trai ơi, sao em không lên trời luôn đi.
Vô hình trang bức mới là chí mạng nhất.
Tần Bảo Bảo ra sức nháy mắt với Tần Trạch, bảo cậu đừng chỉ mải làm màu, lời to tát nói ra rồi dễ bị vả mặt lắm. Nhưng Tần Trạch chẳng thèm để ý đến cô, ánh mắt tập trung, thần thái thoát tục, cứ như thể mình thực sự là một đại nghệ sĩ piano vậy.
Khẽ chuẩn bị tâm lý, ngón tay lại bắt đầu bay múa trên phím đàn ảo.
Một bản nhạc piano mà Tần Bảo Bảo chưa từng nghe qua ra đời, đây là một bản nhạc rất êm đềm, không có sự u sầu thê lương, không có sự phẫn uất với đời, không có sự phấn đấu hướng tới ánh sáng.
Nó nhẹ nhàng du dương, nhịp điệu tuyệt đẹp, sâu lắng, tươi đẹp, hạnh phúc, vui tươi sảng khoái.
Tần Bảo Bảo không kìm được lòng mình, nhắm mắt lại lắng nghe bản nhạc, trong đầu phác họa ra hình ảnh một người phụ nữ dịu dàng, xinh đẹp. Cô ấy đang trò chuyện với người tình, phát ra tiếng cười trong trẻo như chuông bạc, giai điệu sôi nổi như giọng nói tươi vui, minh mẫn của một thiếu nữ. Bản nhạc lớp lớp tiến triển, nhiệt huyết không thể kìm nén như ngọn lửa bùng cháy. Khi âm nhạc dần trở nên dịu dàng, tựa như một đôi tình nhân đang nắm tay nhìn nhau, định vị trong âm nhạc dần tan biến...
Cô nghe đến say sưa, bản nhạc kết thúc lúc nào không hay.
"Bản nhạc này em sáng tác hồi đầu năm, tên là 'Gửi Tần Bảo Bảo'." Giọng nói của Tần Trạch kéo cô về thực tại.
"Gửi Elise", cậu đổi từ kho tàng âm nhạc ra bản nhạc piano này, không giống các bài hát thị trường khác đồng giá 30 điểm tích phân, bản này tốn tới 60 điểm, gấp đôi luôn. Thế giới song song cũng có mười bản nhạc piano hay nhất, Tần Trạch thấy cái tên này thuận mắt nên đổi luôn, tiện tay đổi luôn kỹ năng piano tinh thông cấp trung. Cộng với "Nữ Thần Ánh Sáng" tổng cộng tiêu tốn 160 tích phân ("Nữ Thần Ánh Sáng" là quà tặng kèm khi tinh thông piano).
Tiêu tiền thì dễ kiếm tiền mới khó.
Tần Bảo Bảo lưu video lại, nhẹ nhàng đặt máy quay xuống sofa.
"A Trạch, viết cho chị à?" Đôi mắt phượng của Tần Bảo Bảo tỏa ra ánh sáng rực rỡ.
"Vâng." Tần Trạch gật đầu.
Vừa dứt lời, cậu đã bị bà chị áp chế mạnh mẽ xuống sofa, rồi bị chị bôi đầy nước miếng lên mặt.
Tần Bảo Bảo thẳng người dậy, hớn hở nói: "Chị thưởng cho nụ hôn nồng thắm nè, bất ngờ không, ngạc nhiên chưa......"
Tần Trạch gật đầu: "Bất ngờ bất ngờ." Thầm nghĩ, chiêu này cũ rích.
Tần Bảo Bảo tựa vào người cậu, vui vẻ lướt Weibo với những bình luận đang tăng vọt: "Thế này là chị được tẩy trắng rồi, không đúng, chị không cần tẩy trắng. Chị vốn dĩ trong sạch mà."
"Trong showbiz mấy chiêu bôi nhọ thế này nhiều lắm, chị xem trên mạng hở tí là đồn scandal của ai đó," Tần Trạch thở dài: "Nổi tiếng thì lắm thị phi, cũng phải đề phòng đám paparazzi nữa, tuyệt đối đừng có đi cùng đàn ông vào khách sạn, dù chẳng có gì thì cũng là tình ngay lý gian, nói chẳng ai tin đâu."
"Xì, em mới tình ngay lý gian ấy." Tần Bảo Bảo lườm.
"Em biết đàn piano từ bao giờ thế?" Tần Bảo Bảo hỏi.
"Học ở câu lạc bộ trong trường ấy mà," Tần Trạch tùy tiện tìm một lý do.
Tần Bảo Bảo lại hôn cậu một cái, ngưỡng mộ nói: "A Trạch giỏi quá đi."
Đề xuất Voz: BÀI THƠ CHO AI ĐÓ YÊU THẦM VÀ BỎ