Chương 91: Khóc náo
Hiện trường nổ tung.
Bài hát này không phải rock, nhưng còn gây chấn động lòng người hơn cả rock.
Mọi người đều cảm thấy bài hát này đang hát về chính mình, mình chính là nhân vật chính trong bài hát, cảm giác đồng cảm tràn trề, thế là ai nấy đều muốn giống như nhân vật nhỏ bé kia, gào thét thật to, dùng sự phù khoa, dùng cách làm trò để thu hút sự chú ý. Chỉ vì sự quan tâm đầy bi lương đó.
Nhiều khán giả cảm nhận được sự tương đồng, nhớ lại những nỗi xót xa đã từng trải qua, hoặc đang trải qua.
"Tần Bảo Bảo."
"Tần Bảo Bảo."
"Tần Bảo Bảo."
"Tần Bảo Bảo."
Một người.
Một trăm người.
Năm trăm người.
Tiếng hô càng lúc càng đều, càng lúc càng lớn.
Hậu trường, Lý Vinh Hưng trêu chọc: "Wells, cậu bảo cậu chưa bao giờ thua. Nếu như, tôi nói là nếu như, cậu PK với cô ấy, cậu nghĩ mình có cơ hội thắng không."
Wells im lặng, qua màn hình tivi chuyển tiếp từ sân khấu, anh thấy khán giả đang rơi vào điên cuồng. Cảnh tượng này nồng nhiệt hơn gấp mấy lần so với lúc anh biểu diễn. Thật sự đổi lại là anh đi PK, anh không có nắm chắc.
Sân khấu hôm nay, điểm sáng không phải là anh.
Buổi ghi hình chương trình này, sau khi Tần Bảo Bảo gào thét bài Phù Khoa, đã đạt đến cao trào, sau đó hạ nhiệt dần. Wells, chàng soái ca lai đến từ phương xa, đã không thể nổi đình nổi đám như mong đợi, cùng lắm chỉ là để lại ấn tượng quen mặt với khán giả.
Điều đáng nhắc đến là, vòng bỏ phiếu của Tần Bảo Bảo và Từ Lộ, tỉ lệ phiếu bầu có thể nói là thê thảm. Tần Bảo Bảo dẫn trước gần hai trăm phiếu, không chút nể tình mà một lần nữa nghiền nát ngôi sao hạng nhất.
Trên đường lái xe về nhà, Vương Tử Khâm và Tần Trạch ngồi ghế sau, người lái xe là Tần Bảo Bảo.
Vương Tử Khâm hất cằm về phía cô, ném cho Tần Trạch một ánh mắt, đại ý là: Hai người vẫn chưa làm hòa à?
Tần Trạch bĩu môi, ánh mắt đáp lại: Đừng để ý bà ấy, vài ngày là hết thôi.
Tần Bảo Bảo giận dữ như vậy là chuyện rất hiếm thấy, lần trước vụ sờ mông, chưa đầy ba ngày đã tha thứ cho Tần Trạch.
Giờ chị gái đã chiến tranh lạnh với cậu mấy ngày rồi. May mà hai người ở chung hơn hai mươi năm, kinh nghiệm đầy mình, tình huống tương tự không phải là không có. Hồi cấp ba, chị gái vì muốn làm ngôi sao mà suýt bị bố mẹ treo lên đánh. Tần Trạch vì thấy mới lạ nên đã hớn hở đứng xem toàn bộ quá trình bố mẹ mỗi người một cái chổi lông gà, song đấu nam nữ. Cậu không hề hét lên "Đừng đánh chị con, có giỏi thì đánh con đây này" và cũng chẳng thèm lao vào đỡ đòn cho chị gái.
Tần Bảo Bảo đau lòng thấu tận tâm can, cảm thấy mình bị cả nhà bỏ rơi, lại không dám giận dỗi bố mẹ, thế là chiến tranh lạnh với Tần Trạch ròng rã nửa tháng trời.
Cái cuộc khủng hoảng suýt đoạn tuyệt quan hệ chị em còn vượt qua được, thì chút chuyện trước mắt này hoàn toàn chẳng là cái đinh gì.
Chiến thuật cũ: Lâu ngày sinh tình, à không, để thời gian chữa lành vết thương.
Thứ sáu.
Buổi tối.
Tập 5 của Tôi Là Ca Sĩ lên sóng.
Độ hot của tập này tương đối thấp, không giống tập 3 khi Tần Bảo Bảo mắng chửi Lưu Học Cương trên Weibo, tràn đầy điểm bán hàng. ✊💚 ඏ☆ Tập 4, ngôi sao hạng nhất Từ Lộ gia nhập Ca Sĩ. Nếu cố tìm một điểm nóng, đại khái là vụ lùm xùm dư luận của Tần Bảo Bảo, đừng thấy tình tiết đảo ngược mà lầm, người chửi Tần Bảo Bảo vẫn còn nhiều lắm. Anh hùng bàn phím chửi người cần lý do sao?
Người ta làm từ thiện còn bị ném đá, bị mắng là giả tạo nữa là.
"Tập này không biết ca sĩ bổ sung là ai nhỉ."
"Easter egg tập trước có gợi ý, chỉ bảo là khách mời bí ẩn, không lộ danh tính. Đúng là biết cách thả thính."
"Từ Lộ tập này cũng là điểm sáng, tôi khá mong chờ cô ấy sẽ hát bài gì."
"Bài Nghe Biển của Tần Bảo Bảo cũng khá hay, tôi thích."
"Xì, nghe chán rồi, mấy ngày nay tôi toàn nghe đi nghe lại, nhưng mà nghe bản của Từ Lộ, cô ấy hát mới hay, Tần Bảo Bảo hát cái thứ gì không biết."
"Tần Bảo Bảo cũng chỉ dựa vào em trai cô ta thôi, nhắc mới nhớ, em trai cô ta trông thế nào nhỉ, hóng xem mặt quá. Chắc chắn là một soái ca."
"Chưa chắc, chị em ruột cũng có khi khác nhau một trời một vực."
"Đừng nói nữa, khách mời ra kìa."
............
"Oa, đẹp trai quá."
"Đẹp mù mắt tôi luôn rồi. Oppa ơi."
"Hàng thuần chủng không đẹp bằng hàng lai rồi."
"Đây là ai thế? Làng nhạc trong nước không có người này. Người nước ngoài à?"
Doãn Giai giới thiệu sơ qua về lý lịch và nguồn gốc của Wells, khán giả vây quanh máy tính lại một phen xôn xao.
"Thật hay giả vậy? Lợi hại thế sao?"
"Đẹp trai thì thôi đi, lại còn tài hoa thế này nữa, nhìn lại mình 26 tuổi, bụng bia, không nhà không xe không gấu. Đúng là người so với người chỉ có nước chết."
"Tổ chương trình gắt thật, mời được cả thiên tài ca hát nước ngoài, đúng là chịu chi."
"Không công bằng chút nào, trẻ tuổi mà ưu tú thế này. Trong nước mình có ca sĩ nào như vậy không? Không phải mấy cái loại tiểu thịt tươi chỉ dựa vào nhan sắc đâu, người ta vừa có sắc vừa có tài nhé."
"Em trai Tần Bảo Bảo chẳng phải là người như vậy sao, đó mới là quỷ tài âm nhạc thực thụ, so ra thì Wells chẳng có cửa để đứng chung mâm với người ta đâu."
"Làm gì có, ngay cả mặt còn chưa lộ. Chỉ là người trong "truyền thuyết" thôi, vâng, tôi đang nói về ca hát chứ không phải sáng tác."
Một công ty quảng cáo nọ.
"Hình ảnh của Wells này khá tốt, nghe nói anh ta định phát triển ở Trung Quốc một thời gian, tin tức có chính xác không?"
"Chúng tôi đã liên hệ với ekip của anh ta, là thật."
"Thử ký hợp đồng với anh ta đi, tranh thủ lúc chưa nổi tiếng, phí quảng cáo không cao."
"Sếp tin chắc là anh ta sẽ nổi tiếng sao?"
"Ừ."
"Thế còn Tần Bảo Bảo?"
"Cô ta cứ gác lại đã, đợi chương trình Ca Sĩ kết thúc rồi tính, nền tảng của cô ta quá mỏng, còn nhiều yếu tố không chắc chắn. Wells thì khác, anh ta đã rất hot ở nước ngoài rồi, lại có ekip riêng, các mặt đều có thể hợp tác thuận lợi. Tần Bảo Bảo ấy à, đợi cô ta đứng vững chân ở Tinh Nghệ rồi nói sau."
Trận PK đầu tiên bắt đầu.
"Vãi, bắn nốt cao suốt cả bài luôn à? Giọng hát gì mà kinh dị thế."
"Chấn động luôn."
"Đúng là tận hưởng thính giác, có thể đi hát opera được rồi đấy."
"Tuy nghe không hiểu nhạc Anh, nhưng với trình bắn nốt cao này thì đúng là đỉnh của chóp."
"Không hổ danh ca sĩ tâm hồn, ở lứa tuổi này, trình độ này, có thể coi thường cả giới trong nước rồi."
"Bất ngờ quá, soái ca lai nước ngoài, chính thức vào fanclub thôi."
"Hoàng Vũ Đằng thua không oan, nhưng anh ấy có thể trở lại ở vòng hồi sinh, không sao."
"Hàng nhập khẩu đúng là xịn hơn hàng nội địa."
Sau đó, trận PK thứ hai.
Từ Lộ hát trước, một bài dân ca phong cách phóng khoáng, có thêm yếu tố nhạc trẻ. Bản gốc là của một nữ ca sĩ dân ca vô danh. Các chương trình âm nhạc đều thích lấy những bài hát không nổi tiếng này để cover, một là dễ vượt qua bản gốc, vạn nhất mà hot thì đúng là hốt bạc. Những bài kinh điển quá khó vượt qua, ngược lại chẳng ai muốn hát.
"Nữ thần hát vẫn đỉnh, được."
"Khá có gu đấy, hay hơn bản gốc, bản gốc tôi nghe rồi, hoàn toàn không cùng đẳng cấp."
"Từ Lộ là ca sĩ chuyên nghiệp xuất thân mà, lần trước thua Tần Bảo Bảo hoàn toàn là tai nạn thôi."
"Có lý, bài Thanh Hoa Sứ quá nghịch thiên, thống trị bảng xếp hạng âm nhạc số một mấy ngày liền, Từ Lộ thua không oan. Vốn dĩ bài Nghe Biển của Tần Bảo Bảo có hy vọng tỏa sáng lần nữa, nhưng cư dân mạng nghe hết rồi, có người còn nghe đi nghe lại mấy lần, cảm thấy chẳng còn gì để mong đợi nữa. Tần Bảo Bảo lần này nguy rồi."
"Về phần Tần Bảo Bảo, tôi chỉ muốn nói: Xem ý trời đi."
"Haha, hài hước thật."
Vài phút sau, những người không coi trọng Tần Bảo Bảo đã bị vả mặt.
"Phụt, cách ăn mặc này của Tần Bảo Bảo, thú vị đấy."
"Xấu đau đớn, tuy nữ thần trang điểm kiểu khói nhìn rất quyến rũ và có chút 'hư hỏng', nhưng tại sao lại đội cái vương miện ngọc trai xấu điên đảo thế kia, còn cái áo choàng như váy này là sao, ngực khủng chân dài của tôi đâu rồi?"
"Phù Khoa?"
"Tên bài hát hay đấy."
"Ơ, nhạc Quảng à? Cô ấy còn biết hát nhạc Quảng nữa à?"
"Lời hay đấy."
"Mấy ông bớt chát chít đi, nghe bài này đi này......"
Màn hình chát im bặt khoảng hai ba phút, cho đến khi trong khung hình, Tần Bảo Bảo dùng sức giật phăng vương miện ngọc trai, ngọc trai bay tung tóe khắp trời, tán loạn như hoa rơi ngọc vỡ.
Đã chấn động vô số người.
"Đoạn cao trào đã qua, mau về vị trí cũ."
"Đù mớ, bài này làm tôi khóc luôn rồi, không phải kiểu buồn bã như Thanh Hoa Sứ, mà là nỗi bất lực và thê lương rất hợp với hoàn cảnh của tôi."
"Phù Khoa? Cô ấy đã hát ra tiếng lòng của tôi rồi."
"Đù, khăn giấy ướt hết rồi...... Mẹ ơi, con không dùng khăn giấy làm chuyện bậy bạ đâu, đây thật sự là nước mắt mà."
"Mẹ hỏi tại sao tôi lại quỳ chơi máy tính."
"Một bài Phù Khoa, tiếng gào thét của một kẻ nhỏ bé, đây mới thực sự là ca sĩ tâm hồn."
"Tần Bảo Bảo lại cho tôi một bài hát chấn động linh hồn, yêu cô ấy quá đi mất. Sau này đứa nào dám bôi đen cô ấy, tôi chửi chết."
"Tôi yêu bài hát này rồi, máu trong người đang sôi sùng sục đây."
"Tôi nổi hết cả da gà da vịt rồi."
"Bài này đỉnh quá, em trai Tần Bảo Bảo đỉnh quá, người gì đâu mà viết được bài hát chạm đến linh hồn thế này."
"Đây không phải tiếng gào của Tần Bảo Bảo, mà là tiếng gào của vô số người."
Ngày hôm sau!
Tỉ lệ người xem chương trình Tôi Là Ca Sĩ lại lập kỷ lục mới, Wells nổi tiếng, nhưng người nổi tiếng nhất là Tần Bảo Bảo, và bài hát Phù Khoa của cô.
Truyền thông mạng giật tít: Bài hát chạm đến linh hồn
Tần Bảo Bảo lại tung ra thần khúc
Phù Khoa thay thế Thanh Hoa Sứ trở thành số một bảng xếp hạng ngày
Tỉ lệ tìm kiếm Phù Khoa nổ tung
Một thiên vương dự đoán Phù Khoa có thể đoạt giải
Lộ diện thân phận em trai bí ẩn của Tần Bảo Bảo
Người đàn ông đứng sau Tần Bảo Bảo
Tiếp sau bản nhạc piano Gửi Tần Bảo Bảo, Tần Trạch lại nổi tiếng thêm một phen, cư dân mạng thần thông quảng đại thậm chí còn đào bới được thông tin của Tần Trạch. Nhưng lại là ảnh tốt nghiệp cấp hai của cậu.
Lúc đầu Tần Trạch giật nảy mình, nhưng sau đó, lại có thêm một thanh niên họ Tần khác bị đào bới, rồi người thứ hai, thứ ba, trên mạng xuất hiện một đống em trai Tần Bảo Bảo. Từng đứa em trai giả mạo tràn lan trên mạng, đứa em trai chính chủ như cậu ngược lại bị lãng quên, bởi vì Tần Trạch hồi cấp hai có ngoại hình bình thường như một người qua đường Giáp vậy.
Ngày hôm sau, lúc ăn sáng Tần Bảo Bảo nhắc đến vấn đề bản quyền bài hát.
"Bản quyền bài Phù Khoa bán chưa?"
"Bán rồi."
"Thế là cậu lại ném vào chứng khoán à?"
"Ừ."
Tần Bảo Bảo lườm em trai một cái sắc lẹm, nghiến răng nghiến lợi: "Nếu cậu mà thua lỗ sạch sành sanh trong chứng khoán, tôi sẽ liều mạng với cậu."
Em mới không thèm nói cho chị biết là em đã kiếm được mấy vạn rồi đâu.
Tần Trạch cúi đầu ăn bánh bao.
Chị gái chẳng có khả năng quản lý tài chính gì, nhưng lại cứ thích quản tiền, đặc biệt là hăng hái quản tiền của em trai, lúc Tần Trạch mới vào đại học, Tần Bảo Bảo năm lần bảy lượt quấy rầy ông già, yêu cầu tiền tiêu vặt của em trai phải chuyển vào thẻ của cô, để cô quản lý hợp lý. Lý do là sợ Tần Trạch chơi bời lêu lổng ở trường. Ông già đúng là gừng càng già càng cay, nhân cơ hội cắt luôn sinh hoạt phí của Tần Trạch, bảo là, nếu con đã thích quản tiền của em trai như vậy, thì chi bằng con chi trả sinh hoạt phí cho nó luôn đi.
Chị gái "trộm gà không thành còn mất nắm gạo", thế là phải nuôi Tần Trạch suốt hai năm. Tần Bảo Bảo luôn mồm bảo "chị đây một tay nuôi cậu khôn lớn" là có nguyên nhân này đấy.
"Giám đốc bộ phận marketing của Tinh Nghệ lại tìm tôi nói chuyện rồi, muốn mua bản quyền mấy bài hát đó." Tần Bảo Bảo đá em trai một cái dưới gầm bàn.
"Nếu là bản quyền mạng thì không còn đâu." Tần Trạch đá lại một cái.
Sáng sớm nay, nền tảng chính thức của Bảng Phong Vân Âm Nhạc đã gọi điện tới, hai bên từng hợp tác khá vui vẻ, Tần Trạch đã bán bài Phù Khoa rồi. Tiền kiếm được lại ném vào chứng khoán.
Tần Bảo Bảo mặt không đổi sắc tung ra một tràng Phật Sơn Vô Ảnh Cước, thản nhiên nói: "Các bản quyền khác, ví dụ như KTV, CD, vân vân. Tinh Nghệ đưa ra mức giá cũng rất hợp lý, có cả mua đứt và chia phần trăm. Chị dù sao cũng là nghệ sĩ của Tinh Nghệ...... Á!"
Tần Bảo Bảo kêu đau một tiếng, mắt rưng rưng. Cô bị Tần Trạch đá trúng khớp mắt cá chân rồi.
Vương Tử Khâm cúi đầu nhìn xuống gầm bàn, bĩu môi, thôi rồi, mấy lời cô nói coi như đổ sông đổ biển hết.
Lúc này, chị gái chịu thiệt thòi lớn đang giận dữ lao vào Tần Trạch, thề phải giành lại tôn nghiêm của người làm chị.
Tần Trạch mấy ngày trước đuối lý nên chỉ biết chống đỡ chứ không phản kháng, hai bên bên công bên thủ, đại chiến hơn mười hiệp, Tần Bảo Bảo chớp thời cơ, ngồi cưỡi lên đùi Tần Trạch, ngón tay sắc bén chọc thẳng vào mũi cậu.
Tần Trạch nghiêng đầu né tránh, cảm thấy không thể cứ nhường nhịn chị gái mãi được, mụ này đúng là được đằng chân lân đằng đầu. Cậu tung chiêu cuối, chụm ngón tay như kiếm, đâm thẳng vào mạng sườn chị gái. Tần Bảo Bảo bị tấn công vào tử huyệt, cơ thể run lên, khí thế lập tức xì hơi, hốt hoảng định rời khỏi đùi em trai định chạy trốn.
Tần Trạch ấn chị gái ngược trở lại, hai tay thay nhau chọc, chọc bên trái rồi lại chọc bên phải.
Tần Bảo Bảo hét lên đẩy em trai ra, nhưng sức không bằng cậu, toàn thân nhũn ra, Tần Trạch chọc một cái là cô lại kêu một tiếng, vừa khóc vừa cười: "Tử... Tử... Tử Khâm....... cứu tao."
Tần Trạch biết điểm yếu của chị gái là ở mạng sườn, cứ chọc vào đó là cô mất khả năng chiến đấu.
"Tao ăn no rồi."
Vương Tử Khâm mắt không thấy tâm không phiền, đeo túi xách đi làm.
Tần Trạch chơi đến mức vui quên trời đất, chị gái cứ ngọ nguậy trên đùi cậu mà không tài nào thoát ra được.
Tần Bảo Bảo vừa khóc vừa cười, mặt đỏ bừng, nhũn người nằm trong lòng em trai, nức nở khóc.
"Chị?" Tần Trạch lập tức dừng tay, đẩy đẩy cô.
Tần Bảo Bảo gạt tay cậu ra, khóc nói: "Cậu chỉ biết bắt nạt tôi thôi, cậu mau cút về đi, tôi không thèm ở với cậu nữa."
"Là chị ra tay trước mà." Tần Trạch nhỏ giọng nói.
"Cậu đá đau tôi."
"Chị đá em trước mà."
"Tôi......" Tần Bảo Bảo đuối lý, hậm hực nói: "Tin tôi mách lẻo với lão già không."
Tần Trạch bĩu môi.
Tần Bảo Bảo lau nước mắt: "Mau nói cậu sai rồi đi."
"Em sai rồi."
Tần Bảo Bảo sụt sịt mũi, rời khỏi đùi em trai, thầm nghĩ, đúng là quả báo mà, hồi nhỏ bắt nạt em trai quen rồi, không chịu xây dựng hình tượng người chị uy nghiêm. Giờ phong thủy luân chuyển, đổi lại là mình bị nó bắt nạt, thỉnh thoảng còn bị nó chiếm chút tiện nghi nữa chứ.
Đề xuất Tiên Hiệp: Toàn Chức Pháp Sư (Dịch)