Chương 98: Thân phận lộ diện

Video của Tần Trạch đã hot, đồng thời bài Gửi Tần Bảo Bảo cũng hot trở lại, một lần nữa dấy lên trào lưu diễn tấu. Những video trước đây, dù sao cũng là tiếng piano mô phỏng từ ứng dụng điện thoại, kinh diễm thì có kinh diễm, nhưng bảo là bữa tiệc thính giác thì hoàn toàn là nói nhảm. Chính vì thế, sau khi có những video bản piano thật lưu truyền trên mạng, rất nhiều người đều cảm thấy hay hơn bản gốc.

Nhưng khi đích thân Tần Trạch dùng piano diễn tấu bài Gửi Tần Bảo Bảo, cư dân mạng mới phát hiện ra, những bản "cover" trước đây trình độ hoàn toàn không đạt chuẩn.

Đúng là đại sư nguyên tác có khác, không thể so sánh nổi.

Nghe bản piano của Tần Trạch mới thực sự là tận hưởng thính giác.

Hay đến mức không chịu nổi luôn.

Quan trọng nhất là, nhan sắc của Tần Trạch còn cao đến mức bất ngờ.

Weibo của cậu sắp nổ tung đến nơi rồi, bài đăng Weibo gần nhất vốn chỉ có vài trăm bình luận, giờ đã lên tới mười mấy vạn.

"Em trai của Tần Bảo Bảo đây sao, thật không thật không, đẹp trai xỉu."

"Cuối cùng cũng thấy được diện mạo của em trai trong truyền thuyết rồi, ừm, quả nhiên không làm tôi thất vọng. Quay tay cái đã."

"Bắt sống một em trai hoang dã, ôm về đắp chăn cho ấm, cấm ai tranh với tôi."

"Khí chất quá, đẹp trai quá đi mất, đặc biệt là lúc đàn piano, đúng là găm thẳng vào tim tôi luôn."

"Tài hoa quá, đây mới đúng là bài Gửi Tần Bảo Bảo sao? Tiếng nhạc thiên đường."

"Trên mạng còn có người bảo cậu ấy đàn piano bình thường thôi, bình thường cái mịa gì, giỏi thì lên mà đàn, thế này mà gọi là bình thường?"

"Đã bảo mà, Tần Bảo Bảo đẹp thế kia, em trai sao mà kém được. Móa nó, cái nhan sắc này quả nhiên là do di truyền."

"Đây là chồng em, đây là chồng em, đây là chồng em...... Chuyện quan trọng phải nói ba lần."

"Tần Bảo Bảo trong chương trình bảo cậu ấy là trạch nam, tôi cứ tưởng là kiểu béo tròn, đeo kính gọng đen, mắt lờ đờ của mấy ông trạch béo cơ. Ai ngờ lại đẹp trai thế này, trời ơi. Liếm màn hình!"

"Thế này ở trường chúng tôi cũng là cấp bậc nam thần rồi, lại còn dáng vẻ đàn piano nữa, thực sự rất thu hút. Ôi, trái tim thiếu nữ của tôi......"

"Biết viết nhạc, biết đàn piano, đù mớ, lại còn đẹp trai thế này, bắt đám FA tụi tôi phải sống sao."

"Em vợ ơi, chú làm thế là không được rồi, đẹp trai thế này làm anh rể không dám theo đuổi chị chú nữa."

"Anh rể +1"

"Anh rể +2"

"Anh rể +10086"

Tần Trạch lướt xem bình luận, nụ cười trên môi không kìm nén được, cảm giác được người ta tâng bốc...... cũng khá là sướng.

Cậu coi như là hot girl mạng rồi, à không, hot boy mạng.

Lúc này, điện thoại cậu vang lên, hiển thị người gọi: Lưu Tự Cường!

Tần Trạch bắt máy, đầu dây bên kia là tiếng hét phấn khích của Lưu Tự Cường: "Tần Trạch Tần Trạch Tần Trạch......"

"Bị thần kinh à, tôi có điếc đâu, có chuyện gì nói đi." Tần Trạch dời điện thoại ra xa tai.

"Trong video có phải ông không, có phải ông không." Giọng Lưu Tự Cường đầy phấn khích.

"Video gì, không biết ông đang nói gì cả." Tần Trạch giả nai.

"Đừng có xạo với...... anh rể, ông có hóa thành tro tôi cũng nhận ra, mà sao ông đẹp trai lên nhiều thế, nghỉ hè đi phẫu thuật thẩm mỹ à?" Lưu Tự Cường nói.

Tần Trạch thở dài một tiếng, Lưu Tự Cường không phải là bố mẹ cậu, là thanh niên điện thoại không rời tay, lại quan tâm Tần Bảo Bảo như vậy, không thể nào không biết chuyện cậu bị lộ diện.

"Là tôi." Tần Trạch thừa nhận.

"Mẹ kiếp, đúng là ông thật à." Dù trong lòng đã khẳng định, nhưng khi nhận được câu trả lời xác nhận, Lưu Tự Cường vẫn không nén nổi sự chấn động và phấn khích trong lòng.

"Chị gái ông là Tần Bảo Bảo? Chị gái ông sao có thể là Tần Bảo Bảo được, ôi mẹ ơi, nữ thần của tôi, vậy mà lại là chị gái của thằng bạn tôi. Mấy năm nay tôi đã làm cái quái gì thế này, bỏ lỡ cơ hội 'gần quan được ban lộc', tôi muốn chết quá đi mất." Thằng nhóc này điên rồi.

Đúng là đồ thần kinh.

Tần Trạch bất lực nói: "Tôi đã bảo chị tôi rất đẹp rồi, các ông không tin."

"Chủ yếu là do ông trông quá bình thường, đúng là không giống cùng một bố mẹ sinh ra." Lưu Tự Cường cà khịa.

Câu này chạm vào vảy ngược của Tần Trạch, cậu mắng: "Cút đi, bố mày đang bận, không rảnh tán dóc với ông, cúp đây."

"Cúp cái gì mà cúp, tối nay ra ngoài ăn cơm, rủ chị ông theo luôn, tôi bao. Tôi bao tất." Lưu Tự Cường hăng máu.

"Thôi bỏ đi, bả bận lắm, không có thời gian đâu." Tần Trạch từ chối ngay lập tức, chị gái đang chiến tranh lạnh với cậu, mời không nổi. Hơn nữa, cái tiền lệ này không thể mở ra được, kiên quyết không để người ta lấy mình làm bàn đạp để tiếp cận Tần Bảo Bảo.

Phũ phàng cúp điện thoại của Lưu Tự Cường, chưa đầy vài giây sau, chuông lại reo.

Lần này là Triệu Bát Lưỡng, cái giọng loa phường của Triệu Bát Lưỡng vang dội: "Tần Trạch, để tôi làm anh rể ông nhé."

"Xin lỗi, tôi không có chị gái."

"Ông cút đi, trong video rõ ràng là ông, tôi hỏi Lưu Tự Cường rồi, nó cũng bảo là ông." Triệu Bát Lưỡng giọng ồm ồm, hoàn toàn không cho Tần Trạch cơ hội trả lời, lải nhải không ngừng: "Ôi mẹ ơi, Tần Bảo Bảo vậy mà là chị gái ông, sao ông không nói sớm, đau lòng quá đi mất, người anh em."

"Đi đi đi, hết thằng này đến thằng khác nhắm vào chị tôi, tôi nói cho các ông biết nhé, cửa cũng không có đâu." Tần Trạch toát mồ hôi hột.

"Tần Trạch, ông quá không nghĩa khí rồi, tình hữu nghị cách mạng bao nhiêu năm của chúng ta, chẳng lẽ lại không bằng một vị nữ thần sao? Ư ư ư."

Thực sự không chịu nổi một gã thô kệch mét tám học đòi con gái nũng nịu, Tần Trạch quát: "Cút cút cút, đừng có mơ."

Kết thúc cuộc gọi một cách thô bạo, chưa kịp thở dốc mấy hơi, điện thoại lại đến.

Lý Lương!

Mấy thằng này là hẹn nhau luân phiên dội bom cậu đúng không.

Bắt máy, Tần Trạch đi thẳng vào vấn đề: "Xin lỗi, Tần Bảo Bảo không phải chị tôi, người đàn piano cũng không phải tôi, ông nhận nhầm người rồi."

Lý Lương ngơ ngác: "Ông nói gì thế."

Tần Trạch ngẩn ra: "Không có gì, coi như tôi chưa nói gì đi."

Lý Lương nói: "Tần Trạch, tối nay dẫn ông đi Đông Phương La Mã quẩy tí không? Tôi bao."

Mắt Tần Trạch sáng lên: "Đúng là anh em tốt mà."

Lý Lương cười hì hì nói: "Đã là anh em tốt, mượn cúc hoa ông làm một nháy được không."

Tần Trạch cười mắng: "Tôi thấy Bát Lưỡng hứng thú với cúc hoa ông hơn đấy."

Lý Lương cuối cùng cũng lộ đuôi cáo: "Em vợ à, anh rể thương chú còn không kịp, sao có thể 'vùi hoa dập liễu' được, đúng rồi, chị chú tối nay có rảnh không? Anh rể muốn mời chị ấy dùng bữa tối dưới ánh nến."

Tần Trạch u u thở dài một tiếng: "Cuối cùng cũng hiểu thế nào là hồng nhan họa thủy."

Cậu thầm nghĩ, cầu xin ông đừng nhắc đến hai chữ anh rể nữa, hôm nay tôi đã thu hoạch được cả một xe tải anh rể rồi.

Lý Lương: "Ông nói gì thế, họa thủy xinh đẹp như vậy, cứ tận tình họa hại tôi đi."

"Ông cứ đi tìm mấy cô bồ nhí số 1 2 3 4 5 6 7 của ông đi. Chị tôi thì ông đừng có mơ, đừng có nghĩ đến." Tần Trạch lạnh lùng dập tắt ý đồ xấu của thằng bạn cùng phòng.

Anh em là anh em, nhưng một ngày nào đó anh em thật sự trở thành anh rể thì là chuyện vạn lần không thể chấp nhận được.

Lý Lương cười không thể bỉ ổi hơn: "Có phải ông 'gần tầng hầm mà không hưởng' không, đổi lại là tôi, có bà chị xinh đẹp như thế ở chung sớm tối, khó tránh khỏi cũng phải hơi rạo rực tí."

"Ông cút ngay cho tôi." Tần Trạch cúp điện thoại.

Cùng lúc đó, tại Tinh Nghệ Entertainment.

Từ Vận Hàn là ca sĩ hạng hai dưới trướng Tinh Nghệ Entertainment, năm nay hai mươi tám tuổi, trông rất xinh đẹp, hai mươi tuổi tham gia một chương trình tuyển chọn âm nhạc, một bước thành danh, sau đó được Tinh Nghệ Entertainment ký hợp đồng. Lặn lộn tám năm trong cái chảo nhuộm lớn mang tên showbiz này, có thể leo lên hạng hai là không dễ dàng. Khác với Từ Lộ cũng xuất thân ca sĩ, người sau hát vài năm rồi chuyển sang đóng phim, Từ Vận Hàn chưa bao giờ nhận đóng phim điện ảnh hay truyền hình, ngoài những buổi biểu diễn thương mại, đại diện cần thiết, cô chỉ phát hành album, tổ chức concert. Có một niềm đam mê cố chấp với âm nhạc.

Nhiều người cảm thấy theo sự thay đổi của thời đại, con đường của ca sĩ ngày càng hẹp lại, đã qua rồi cái thời của đĩa hát, băng cát-sét và CD. Thật ra không phải vậy, đĩa hát băng cát-sét thì ít đi thật, nhưng thứ như CD thì sẽ không bị thị trường đào thải hoàn toàn. Luôn có những nơi không thể thiếu CD, ví dụ như xe hơi.

Chỉ là mô hình marketing thay đổi thôi, tổ chức concert có kiếm tiền không? Bán bản quyền bài hát có kiếm tiền không? Trong KTV chọn một bài là phải thu phí bản quyền. Chương trình giải trí cover bài hát phải thu phí bản quyền. Website âm nhạc thu thập bài hát phải thu phí bản quyền.

Ca sĩ vẫn có thể kiếm bộn tiền, chỉ là không kiếm nhiều bằng ngôi sao điện ảnh thôi.

Trong phòng họp nhỏ, Từ Vận Hàn đang hút thuốc, nghe những người bên cạnh thảo luận không ngớt.

Hút thuốc không phải đặc quyền của đàn ông, đặc biệt là phụ nữ lăn lộn trong showbiz, rất nhiều người biết hút thuốc, tại sao, vì áp lực lớn. Hút thuốc còn là nhẹ, có những ngôi sao vì áp lực quá lớn mà cắn thuốc hít thuốc để giảm áp thì cũng đầy rẫy ra.

Mấy người trong phòng họp, hai trợ lý, một người quản lý, hai lãnh đạo nhỏ của bộ phận marketing. Mọi người tụ tập lại là để thảo luận về album mới của Từ Vận Hàn. Vốn dĩ đã bàn bạc xong với hai nhạc sĩ sáng tác, chỉ thiếu nước ký hợp đồng nữa thôi, kết quả lại bị một công ty quản lý nào đó hớt tay trên. Không cách nào khác, người ta đưa giá cao hơn.

Tinh Nghệ Entertainment không phải không có nhạc sĩ sáng tác riêng, nhưng thời gian trước, những nhạc sĩ giỏi đều được ưu tiên phân phối cho Từ Lộ, người ta là nhất tỷ của công ty, tài nguyên đương nhiên phải nghiêng về phía cô ấy.

Tuần sau là ngày phát hành album rồi, lúc này tìm đối tác mới thì cũng không kịp nữa.

Lãnh đạo nhỏ của bộ phận marketing liếc nhìn Từ Vận Hàn, đề nghị: "Hay là lùi ngày phát hành album lại?"

Từ Vận Hàn chưa kịp nói gì, người quản lý của cô đã lải nhải: "Lùi thế nào được? Trên Weibo đã công khai rồi, ông định để Vận Hàn nhà chúng tôi ăn nói thế nào với fan đây. Ảnh hưởng xấu lắm."

Một lãnh đạo nhỏ khác bất lực nói: "Phía nhạc sĩ sáng tác cũng đã ký hợp đồng với người khác rồi, trừ khi chúng ta sẵn sàng trả tiền bồi thường."

Từ Vận Hàn cười lạnh: "Công ty sẵn sàng bồi thường sao? Chẳng phải là lỗ nặng à."

Người quản lý nói: "Các ông là người phụ trách mảng này, chắc chắn quen biết không ít nhạc sĩ sáng tác chứ, có liên hệ được ai không."

"Có thì có, nhưng không phải đòi giá quá cao thì cũng là dạo này không có bài nào hay. Quan trọng là bài hát chủ đề bị người ta hớt tay trên rồi, bài bình thường thì không đạt yêu cầu."

"Đòi giá cao thì cứ cao thôi, không thể cứ bế tắc thế này được."

"Quan trọng là kinh phí có hạn, công ty đã đầu tư không ít vào album mới của Từ Lộ, xui xẻo là album đó lượt đặt mua thê thảm, hoàn toàn không thu hồi được vốn. Lần này công ty đã giới hạn kinh phí, yêu cầu chú ý giá thành."

"Ồ, tiền Từ Lộ làm lỗ thì tính lên đầu chúng tôi à."

"Lúc này đừng có nói lẫy nữa, chẳng có ý nghĩa gì đâu."

"Đáng lẽ lúc đầu nên mang theo hợp đồng luôn, chậc."

"Nói đi cũng phải nói lại, giờ nhạc sĩ sáng tác ưu tú cũng ít đi rồi, cái nghề ca hát này không còn hái ra tiền như trước nữa. Rất nhiều nhạc sĩ viết lời viết nhạc kỳ cựu đều giảm bớt sáng tác qua từng năm. Nếu không chúng ta cũng chẳng phải khó xử thế này."

Người quản lý nhìn quanh mọi người trong phòng họp, phát hiện một cô trợ lý nhỏ đang hăng hái lướt điện thoại, lập tức nổi đóa, đập bàn quát: "Chơi điện thoại chơi điện thoại, suốt ngày chỉ biết chơi điện thoại, đang họp đây này, để tâm chút được không, con bé này đúng là vô tâm vô tính."

Cô bé đó là em họ của bạn đại học của Từ Vận Hàn, đi cửa sau vào làm việc bên cạnh cô. Từ Vận Hàn bình thường rất quan tâm, bèn cười nói: "Lại chơi game mobile à."

Cô bé tự động phớt lờ người quản lý, nụ cười rạng rỡ: "Không phải, chị Vận Hàn ơi, là em trai Tần Bảo Bảo, người mà em luôn tò mò ấy, cậu ấy lộ diện thật rồi. Biểu diễn piano trực tiếp, bài Gửi Tần Bảo Bảo đó, thần sầu quá, hay quá đi mất. Hơn nữa, trông đẹp trai dã man, Tần Bảo Bảo đẹp thế kia, đã bảo là em trai cậu ấy cũng không kém mà."

Từ Vận Hàn cười khẽ: "Chị xem nào." Đón lấy điện thoại, phát video.

Tiếng đàn piano ưu mỹ vang vọng.

Cho đến khi bản nhạc piano kết thúc, mấy người trong phòng họp vẫn còn đắm chìm trong âm nhạc, có chút không thể dứt ra được.

Từ Vận Hàn kính phục không thôi, thở dài: "Đúng là quá lợi hại, Tần Bảo Bảo thật may mắn khi có đứa em trai như vậy."

Nếu mình cũng có một đứa em trai như thế, còn phải lo gì bài hát mới nữa chứ.......

Mắt Từ Vận Hàn bỗng nhiên phát ra tia sáng, phấn khích nói: "Tìm Tần Bảo Bảo, tìm Tần Bảo Bảo nhờ giúp đỡ đi."

Đề xuất Tiên Hiệp: Chàng Rể Mạnh Nhất Lịch Sử