Chương 99: Đặt bài hát

Lời của Từ Vận Hàn khiến mọi người có mặt đều ngẩn ra, ngay sau đó ai nấy đều mắt sáng rỡ.

Người quản lý vỗ tay một cái, giống như được khai sáng, trên mặt lộ ra vẻ kích động: "Đúng rồi, tìm Tần Bảo Bảo giúp đỡ, em trai cô ấy là quỷ tài trong giới âm nhạc, là một tên biến thái không thể dùng lẽ thường để suy đoán. «Ly Ca», «Thanh Hoa Từ», «Phù Khoa»... bài sau còn kinh điển hơn bài trước. Nếu mời cậu ấy ra tay, mọi vấn đề đều sẽ được giải quyết dễ dàng."

Sao lại không nghĩ ra nhỉ, còn tìm nhạc sĩ nào nữa chứ, còn tốn chất xám làm gì, có đại thần như Tần Bảo Bảo ở đây, Tinh Nghệ Entertainment ai mà thiếu bài hát hay.

Cô bé trợ lý vẻ mặt đắc ý, cảm thấy mình vừa lập được công lớn.

Một lãnh đạo nhỏ của bộ phận marketing bỗng nhiên nói: "Vô vọng thôi, lần trước công ty tìm Tần Bảo Bảo hỏi mua bản quyền mấy bài hát đó, em trai cô ấy đã từ chối rồi. Không phải hạng người dễ nói chuyện đâu."

Đến mặt mũi công ty còn không nể, đừng nói là cô.

Một lãnh đạo nhỏ khác cũng nói: "Hơn nữa, có bài hát hay sao lại đưa cho cô, Tần Bảo Bảo hiện đang tham gia «Ca Sĩ» mà."

Mọi người dường như bị dội một gáo nước lạnh, dập tắt ngọn lửa hy vọng vừa nhen nhóm.

Nghĩ kỹ lại, thấy cũng rất có lý. Người ta có bài hát hay tất nhiên phải nghĩ đến chị gái mình trước, lẽ nào lại đưa cho bọn họ. Hơn nữa, Từ Vận Hàn và Tần Bảo Bảo cũng chẳng có giao tình gì, nếu không phải thời gian này chuẩn bị album mới thường xuyên đến công ty nên có duyên gặp mặt vài lần, hai người họ có lẽ đến cơ hội gặp nhau cũng không có.

Từ Vận Hàn thở dài một tiếng.

Cô bé trợ lý mím môi, ánh mắt ảm đạm.

Người quản lý nói: "Tôi và Lý Diễm Hồng có giao tình khá tốt, để tôi đi hỏi thử xem."

Từ Vận Hàn hỏi: "Có được không?"

Người quản lý bất đắc dĩ nói: "Được hay không cũng phải thử một lần." Nghĩ đoạn, cô lấy điện thoại ra: "Để tôi gửi tin nhắn hỏi trước đã."

Cô soạn một tin nhắn ngắn gọn: "Diễm Hồng, nhờ bà một việc."

"Việc gì thế."

"Vận Hàn sắp phát hành album mới, bà biết rồi chứ."

"Ừ, bảng kế hoạch quý này của công ty: tháng Bảy album Từ Lộ; tháng Tám album Từ Vận Hàn." Lý Diễm Hồng trả lời tin nhắn ngay lập tức: "Chúc mừng nhé."

"Chúc mừng cái gì chứ, tôi nói cho bà biết, nhạc sĩ bị công ty quản lý khác cướp mất rồi."

"Sao lại có chuyện đó được."

"Ai mà ngờ được lại có chuyện này, cũng tại tụi tôi, lúc đó chỉ ước định bằng miệng, không ký hợp đồng ngay lập tức."

"Cho nên..." Lý Diễm Hồng có chút hiểu ra.

"Thế nên mới nghĩ đến việc nhờ bà giúp đỡ đây."

"Tôi thì giúp được gì chứ."

"Ôi trời, chị gái của tôi ơi, bà chẳng phải là quản lý của Tần Bảo Bảo sao. Bây giờ ca sĩ dưới trướng công ty, phàm là ai muốn đặt bài hát, chẳng phải đều nghĩ đến Tần Bảo Bảo đầu tiên sao. Coi như tôi cầu xin bà đấy."

Lý Diễm Hồng rất hưởng thụ sự tâng bốc của bạn bè, cô ngồi ghế lạnh bao nhiêu năm nay, cuối cùng cũng có ngày nở mày nở mặt, khổ tận cam lai. Lập tức trả lời: "Để tôi hỏi giúp bà xem, thành hay không thì không dám hứa chắc đâu nhé."

"Cảm ơn nhé!"

Người quản lý đặt điện thoại xuống, thở phào một cái, tất cả mọi người đều nhìn cô.

Từ Vận Hàn thấp thỏm hỏi: "Thế nào rồi!"

"Đồng ý hỏi giúp chúng ta rồi, nhưng không hứa chắc chắn sẽ thành công." Người quản lý nói.

Lãnh đạo nhỏ kia tiêu cực nói: "Lý Diễm Hồng không quản nổi Tần Bảo Bảo đâu, cô ta không phải là một quản lý mạnh mẽ. Cầu xin cô ta cũng vô dụng."

Lòng mọi người nặng trĩu.

Khoảng năm phút sau, cửa phòng họp vang lên hai tiếng gõ, sau đó Lý Diễm Hồng đẩy cửa đi vào. Theo sau là một người phụ nữ trẻ tuổi kiều diễm quyến rũ, chính là người được nhân viên nam trong công ty bí mật bình chọn là "Đệ nhất mỹ nhân Tinh Nghệ" - Tần Bảo Bảo.

"Diễm Hồng!" Người quản lý của Từ Vận Hàn nhiệt tình đón tiếp, liếc nhìn Tần Bảo Bảo, "Ôi trời, đại minh tinh Tần cũng đến rồi."

Chào hỏi hai người ngồi xuống, rồi ra lệnh cho cô trợ lý: "Còn ngây ra đó làm gì, mau đi rót nước đi chứ."

Cô trợ lý bĩu môi, đứng dậy đi rót nước.

"Chẳng phải bà nhờ tôi giúp sao," Lý Diễm Hồng cười rạng rỡ: "Tôi vừa nói với Bảo Bảo một tiếng, cô ấy bảo không vấn đề gì, thế là lên đây luôn."

Mấy người đồng loạt nhìn về phía lãnh đạo nhỏ của bộ phận marketing kia, vừa nãy ai nói gì ấy nhỉ, Lý Diễm Hồng không quản nổi Tần Bảo Bảo? Khó nói chuyện?

Tin lời ông có mà bán lúa giống.

Từ Vận Hàn nở nụ cười trên mặt: "Bảo Bảo, cô thực sự sẵn lòng giúp tôi sao?"

Tần Bảo Bảo đôi mắt sáng khẽ cười, nói: "Chị Từ, chúng ta cùng một công ty, giúp đỡ lẫn nhau là chuyện nên làm mà."

Từ Vận Hàn cười, một câu nói của Tần Bảo Bảo đã vô hình trung kéo gần khoảng cách giữa hai người. Ấn tượng về Tần Bảo Bảo càng thêm sâu sắc, một cô gái có EQ cao, không kiêu ngạo không tự phụ, nhớ lại mấy lời đồn đại về Tần Bảo Bảo trong công ty mấy ngày trước...

Chỉ là lời đồn mà thôi.

"Cảm ơn nhé." Từ Vận Hàn cảm kích nói: "Chị Từ ghi nhận tình cảm này của cô, sau này có việc gì cứ việc tìm chị."

Cô lớn hơn Tần Bảo Bảo ba tuổi, lại là tiền bối lâu năm, tự xưng một tiếng "chị Từ" cũng là hợp tình hợp lý.

Tần Bảo Bảo xua tay, "Chuyện chỉ bằng một cuộc điện thoại thôi mà, tối nay chị Từ mời em ăn cơm là được rồi."

Tính cách Tần Bảo Bảo không kiêu ngạo là thật, nhưng bảo cô nhiệt tình giúp người thì chắc chắn là giả. Từ Vận Hàn thiếu bài hát hay không thì liên quan quái gì đến cô. Nếu không thì Tần Trạch đã chẳng bảo chị mình vô tâm vô tính. Thế nhưng, Lý Diễm Hồng nói, muốn đứng vững gót chân trong công ty, bồi dưỡng các mối quan hệ nhân mạch là điều bắt buộc. Một người không thân thiết với ai, tuy rằng bớt được nhiều phiền phức, nhưng khi thực sự gặp chuyện, cũng sẽ chẳng có ai đứng về phía mình.

Tần Bảo Bảo cũng đã lăn lộn ở nơi công sở hai năm, tán thành đạo lý này nên mới đồng ý. Từ Lộ ở Tinh Nghệ như cá gặp nước, chẳng phải vì cô ta thâm niên cao, nhân mạch rộng sao. Ngày nào đó chị đây cũng sẽ bồi dưỡng nhân mạch, ê-kíp riêng, lớn mạnh thế lực. Con mụ Từ Lộ kia mà còn dám cướp tài nguyên của mình, xem lão nương có tát cho rụng răng không.

Tần Bảo Bảo nói: "Để em gọi điện cho em trai em."

Mọi người trong phòng họp vô thức ngồi thẳng lưng, bày ra tư thế lắng nghe. Đặc biệt là cô trợ lý nhỏ kia, đôi mắt sáng lấp lánh, nhìn chằm chằm vào điện thoại của Tần Bảo Bảo.

Lát sau, cuộc gọi được kết nối.

"Chị, có chuyện gì thế."

Đầu dây bên kia truyền đến giọng nói của một người đàn ông trẻ tuổi.

Tần Bảo Bảo bày ra tư thế rất có uy nghiêm của người chị, "Bạn chị sắp phát hành album mới, đang thiếu bài hát, em giải quyết cho chị."

"Em đang bận việc, không có thời gian viết nhạc đâu." Tần Trạch thoái thác.

Tích phân không còn nhiều, phải tiết kiệm chứ bà chị ơi.

Sắc mặt người quản lý tối sầm lại.

Từ Vận Hàn không giấu nổi vẻ thất vọng.

Cô trợ lý nhỏ bĩu môi, như thể vừa chịu uất ức.

Bao nhiêu người đang nhìn thế này, Tần Bảo Bảo cảm thấy mất mặt, khuôn mặt xinh đẹp sa sầm xuống: "Không muốn đúng không."

Tần Trạch nghe giọng điệu của chị gái không ổn, liền vội vàng cười nói: "Muốn chứ, tất nhiên là muốn rồi. Chị muốn bài hát, em viết ngay. Thậm chí nếu chị muốn hái sao trên trời, em cũng hái xuống cho chị."

Tần Trạch hiểu rõ Tần Bảo Bảo, giống như hiểu rõ "cậu em nhỏ" của mình vậy... ví von thế này có chút không đứng đắn. Mấy ngày nay, mỗi khi Tần Bảo Bảo nghĩ đến việc bị em trai dỗ dành hôn môi, là mặt lại nóng bừng bừng, cảm thấy vai diễn người chị của mình đang dần trệch đường ray, nhất định phải tìm cách lấy lại ưu thế. Thế là thỉnh thoảng lại dọa em trai bắt chuyển về nhà ở. Tần Trạch dỗ dành cô, cô liền tự cho là mình đã nắm thóp được em trai.

Cảm thấy mình đã trở lại làm một người chị "nghiêm túc".

Ờ... mọi người trong phòng họp nghe thấy thế, sắc mặt kỳ quặc. Trong ấn tượng, nghệ sĩ piano chẳng phải đều nên ưu nhã cao quý như một quý ông, và cá tính nồng đậm sao, sao đến chỗ em trai Tần Bảo Bảo, phong cách lại có gì đó sai sai thế này.

Cười nịnh nọt đến thế là cùng.

"Chị muốn bài hát thế nào?" Tần Trạch hỏi.

"Hay là được." Tần Bảo Bảo cũng không rõ lắm.

"Bài «Hướng Thiên Tái Tá Ngũ Bách Niên» nhé." Tần Trạch nảy ra ý hay.

"Không được." Tần Bảo Bảo vừa nghe tên bài này đã gạt phắt đi ngay. Bài này không hợp cho phụ nữ hát.

"Từ Vận Hàn em biết chứ, đại ca sĩ Từ Vận Hàn đó, phong cách của cô ấy thế nào thì em viết phong cách đó." Tần Bảo Bảo nói lớn.

Đầu dây bên kia im lặng.

"Em giả chết đấy à." Tần Bảo Bảo hơi giận, hôm nay em trai chẳng ngoan chút nào.

"Đang nghe đang nghe đây, em đang tra Baidu xem Từ Vận Hàn là ai." Tần Trạch vội vàng đáp lại.

Cái này thì đúng là ngại ngùng vãi chưởng.

Phòng họp trong chốc lát im lặng như tờ.

Khóe miệng Từ Vận Hàn giật giật.

Những người khác giả vờ như không nghe thấy.

Tần Bảo Bảo che điện thoại lại, gượng cười: "Em, em trai em bình thường không quan tâm đến giới giải trí lắm."

Từ Vận Hàn cũng gượng cười: "Đại sư piano mà, nghệ sĩ mà..."

Đầu dây bên kia, Tần Trạch lẩm bẩm: "Người phụ nữ này trông thì khá xinh, nhưng phong cách hát hò có vẻ không được đứng đắn lắm."

Không được đứng đắn?

Từ Vận Hàn suýt nữa thì hộc máu mồm.

"Bài hát thành danh là tình ca, sau đó lấy rap làm phong cách chủ đạo, rồi sau nữa lại chơi rock, ôi trời đất ơi, cô ta biết chơi thật đấy. Phong cách thay đổi xoành xoạch, rốt cuộc cái nào mới là phong cách của cô ta đây." Tần Trạch phàn nàn.

Trong phòng họp tĩnh lặng như tờ.

"Đây điển hình là kiểu cái gì cũng biết một chút, nhưng cái gì cũng không tinh thông. Phong cách bản thân không rõ ràng, chị..."

Tần Bảo Bảo mặt mũi nóng bừng ngắt lời Tần Trạch, "Em im miệng ngay cho chị."

Cô lại gượng cười nói: "Xin lỗi nhé, em trai em nó thế đấy, khẩu xà tâm phật."

Từ Vận Hàn lại gượng cười: "Hiểu mà, hiểu mà."

Những người khác thực sự không biết nên biểu lộ cảm xúc thế nào.

Một sự ngại ngùng khó tả.

Cô trợ lý nhỏ cố gắng nhịn cười.

Ôi trời ơi, đại sư piano này hài hước quá đi mất.

Từ Vận Hàn yếu ớt nói: "Tốt nhất là tình ca, phong cách thiên về kiểu cổ tích."

Không thể để cặp chị em này tiếp tục nói nữa, cứ như đang diễn tấu hài vậy. Quá dìm hàng người ta rồi.

Tần Bảo Bảo truyền đạt lại yêu cầu cho em trai, lại nói: "Tốt nhất là trong vòng hai ngày phải có bài mới, thời gian khá gấp rút."

Tần Trạch nói: "Không cần đâu, bây giờ em đưa cho chị luôn."

Tần Bảo Bảo ngẩn ra.

Từ Vận Hàn ngẩn ra.

Hai người quản lý cũng ngẩn ra.

Câu này có nghĩa là gì? Là bảo bây giờ viết xong luôn sao?

Là ý này sao?

Đề xuất Voz: Đặt tên là "Cơn mưa ngang qua"