Chương 105: Thùng Cơm
"Tất cả thức tỉnh đã hoàn thành, hồn lực còn thừa: 530/20."
Làm xong tất cả những chuyện này, Cố Thanh Sơn tỏ ra như không có gì, chỉ cúi đầu tiếp tục ăn linh thực.
Nửa giờ sau.
Cả một thùng linh thực lớn đã bị một mình hắn chén sạch.
Cố Thanh Sơn nhìn cái thùng gỗ trống trơn, có chút không hiểu nổi.
Mình biến thành thùng cơm từ lúc nào vậy nhỉ?
Hắn thoáng kinh ngạc, nhưng sau khi ngẫm lại thì cũng đã hiểu ra.
Tu sĩ bình thường chắc chắn không thể ăn nhiều đến thế.
Chắc chắn là Tần Tiểu Lâu đã dùng thủ pháp gì đó trong nguyên liệu nấu ăn.
Có thể khiến một người ăn hết cả thùng linh thực lớn mà không hề hay biết, lại còn không bị no căng bụng, đúng là bản lĩnh.
Cố Thanh Sơn ngược lại có chút khâm phục đối phương.
"Tam sư đệ."
Ngỗng trắng đứng ở cửa đại điện, vẫy cánh về phía hắn.
"Ra ngoài hoạt động một chút đi, làm quen với cảnh giới mới."
"Vâng ạ."
Cố Thanh Sơn vui vẻ đáp lời.
Hắn bước ra ngoài, chỉ thấy Tú Tú đang ngồi dưới chân tường hoàng cung, tay bưng một cái bát lớn, từng miếng từng miếng ăn vặt.
Trên khoảng sân trống trước cung điện, Tần Tiểu Lâu cầm một thanh trường đao, múa vun vút như hổ xuống núi.
"Hóa ra Nhị sư huynh là đao khách." Cố Thanh Sơn nói.
Tần Tiểu Lâu mặt đỏ bừng, giả vờ như không nghe thấy.
Ngỗng trắng lại chớp lấy cơ hội, thì thầm: "Trước kia hắn cũng thích đeo kiếm lắm, nhưng trong lần tuế thí trước, vừa gặp Ninh Nguyệt Thiền đã to gan lớn mật đi tán tỉnh người ta."
Ngỗng trắng hừ một tiếng.
Cố Thanh Sơn chợt nhớ lại lời Công Tôn Trí từng nói.
"...Những kiếm tu đó cứ sáp lại gần, ra vẻ ân cần, rồi lại không nhịn được mà động tay động chân, thế là bị ăn đòn."
"Nàng ấy luôn đánh cho đến khi đối phương quỳ xuống đất xin tha mới chịu dừng tay."
...Cố Thanh Sơn hoàn toàn có thể tưởng tượng ra cảnh tượng đó.
Cố Thanh Sơn nhìn về phía ngỗng trắng, phát hiện nó cũng đang nhìn mình.
Một người một ngỗng nhìn nhau, ánh mắt cả hai đều đầy ẩn ý.
"Vậy... sư tôn không ra mặt giúp Nhị sư huynh sao?" Cố Thanh Sơn hỏi.
"Sư tôn còn tặng cho Ninh Nguyệt Thiền mấy cây linh dược quý, lại còn nói một tiếng cảm ơn nữa." Ngỗng trắng đáp.
Chậc!
Cố Thanh Sơn chép miệng, cũng nghiêm túc ngẫm lại.
—— Hình như chính mình cũng về phe Ninh Nguyệt Thiền.
"Đến đây sư đệ," Tần Tiểu Lâu vung trường đao, "Hôm nay sư huynh sẽ đỡ chiêu cho ngươi, giúp ngươi củng cố cảnh giới."
Hắn vốn đã đẹp trai, vừa nói vừa múa thanh trường đao trong tay, trong nháy mắt đã tạo ra bảy đóa đao hoa, khiến Tú Tú cũng phải reo lên một tiếng.
"Đa tạ sư huynh." Cố Thanh Sơn có chút do dự, rồi hỏi: "Xin hỏi sư huynh đang ở cảnh giới nào ạ?"
Ngỗng trắng chen vào: "Nó nhập đạo cùng đợt với Ninh Nguyệt Thiền, bây giờ mới là Trúc Cơ trung kỳ."
Ninh Nguyệt Thiền đã là Nguyên Anh cảnh giới đại viên mãn.
Tần Tiểu Lâu lườm ngỗng trắng một cái, nói: "Ninh Nguyệt Thiền là yêu nghiệt, ta thế này mới là bình thường."
"Bình thường cái con khỉ! Ngồi xuống chưa được nửa khắc đã ngủ gật, múa đao một phút đã kêu mệt, tu hành nửa ngày là đòi đi nghỉ ăn vặt, ngươi mà cũng gọi là tu sĩ à?" Ngỗng trắng tức giận nói.
"Ta... ta đang lĩnh hội lục nghệ mà." Tần Tiểu Lâu đuối lý, vội quay đầu sang nói với Cố Thanh Sơn: "Sư đệ, lại đây, chúng ta làm vài chiêu."
"Vâng." Cố Thanh Sơn vui vẻ rút Địa Kiếm ra.
Tần Tiểu Lâu cầm đao thủ thế, nghiêng người đứng nói: "Ngươi là sư đệ, ngươi tấn công trước đi."
"Vậy ta đến đây." Cố Thanh Sơn cầm trường kiếm trong tay, xông về phía trước.
Kiếm thứ nhất rất bình thường, tốc độ cũng không nhanh, tu sĩ nào cũng có thể đỡ được.
Đây là lễ nghi khi luận bàn so chiêu trong môn phái.
Trong môn phái, mọi người ngẩng đầu không thấy cúi đầu gặp, nếu ngươi vừa ra một chiêu đã hạ gục sư huynh đệ, thì mặt mũi của người ta biết để vào đâu, sau này mọi người làm sao mà sống chung với nhau được nữa?
"Đến hay lắm." Tần Tiểu Lâu nhìn qua, gật gật đầu, cũng vung đao đón đỡ.
Đao kiếm giao nhau.
Ầm!
"A a a a!"
Trên bầu trời vang vọng tiếng hét của Tần Tiểu Lâu.
Hắn bị một kiếm quét bay, vọt qua bức tường cung điện cao vút, bay thẳng lên trời cao rồi hóa thành một chấm đen nhỏ, cuối cùng biến mất không còn tăm hơi.
Cố Thanh Sơn ngẩn người.
Hắn vội vàng nhìn về phía ngỗng trắng, giải thích: "Ta không dùng sức, ngay cả linh lực cũng chưa dùng mà."
Ngỗng trắng đột nhiên cười ha hả, vỗ cánh nói: "Là do hắn cùi bắp quá thôi. Với lại, cảnh giới của ngươi tăng lên nên Địa Kiếm cũng được giải phong một phần sức mạnh, không trách ngươi được."
Ngỗng trắng nói: "Mà này, Nhị sư huynh của ngươi là do cắn thuốc lên cấp, còn đao pháp ấy à... hôm nay hình như là lần thứ năm hắn cầm đao kể từ lúc quyết tâm luyện đao đến giờ thì phải?"
Cố Thanh Sơn sa sầm mặt.
Thế này mà cũng gọi là Trúc Cơ Cảnh?
Tiểu Lâu sư huynh à, huynh tu hành kiểu gì mà lên được cấp vậy? Sao không thể dồn chút tâm huyết vào như lúc học lục nghệ chứ?
Một phút sau.
Tần Tiểu Lâu mặt mày bầm dập, vẻ mặt đầy oán niệm ngồi sang một bên.
Cố Thanh Sơn cầm Địa Kiếm, chậm rãi múa từng chiêu từng thức.
"Hóa ra sau khi đột phá, mình có thể dùng Địa Kiếm với sức mạnh tương đương sáu ngàn cân." Hắn lẩm bẩm.
Ngỗng trắng đứng bên cạnh, nói: "Ngươi phải học cách dùng linh lực để giao tiếp với Địa Kiếm, để thanh kiếm hiểu được suy nghĩ và cảm nhận được cảm xúc của ngươi."
"Vâng."
Cố Thanh Sơn đáp một tiếng, vung Địa Kiếm, tiếp tục luyện tập kiếm chiêu.
Mỗi lần hắn múa kiếm, ký ức về việc dùng kiếm trong đầu lại tỉnh táo thêm một chút.
Hắn múa kiếm càng lúc càng nhanh, những cảm ngộ và nhận thức về kiếm đạo cũng được hồi tưởng lại với tốc độ chóng mặt.
Giờ khắc này, Cố Thanh Sơn đang mạnh lên một cách thần tốc.
Còn nhớ kiếp trước, hắn luyện kiếm bảy năm, điên cuồng như ma nhập, đến cuối cùng trong lòng chỉ còn lại một chữ kiếm.
Có một ngày, hắn đang tác chiến ở tiền tuyến, bỗng nhiên thấy Bi Ngưỡng Đại Sư, một trong tam thánh, đang đấu pháp với Yêu Thánh.
Mặc cho yêu ma thi triển đủ loại thủ đoạn, Bi Ngưỡng Đại Sư chỉ dùng một chiêu để nghênh địch.
Cố Thanh Sơn quan sát, bỗng nhiên đốn ngộ về hư thực của kiếm chiêu.
Tất cả kiếm quyết, suy cho cùng, chẳng qua cũng chỉ là sự biến hóa của chiêu thức và cường độ mà thôi.
Hắn đã lĩnh ngộ được kiếm ý thực sự thuộc về mình.
Từ đó, Cố Thanh Sơn mới dần dần bứt phá, từng bước một leo lên đỉnh cao, thành tựu vị trí Kiếm Tiên.
Đời này, cùng với sự thức tỉnh của kiếm quyết, tiến cảnh của Cố Thanh Sơn có thể dùng hai từ "thần tốc" để hình dung.
Ngỗng trắng nhìn một lúc, bỗng nhiên nheo mắt lại.
Nó khẽ lẩm bẩm: "Kiếm thuật tiến bộ nhanh thật, có chút giống thiên phú của Tần Tiểu Lâu trong lục nghệ, xem ra đúng là trời sinh để dùng kiếm."
Đến chiều, Tần Tiểu Lâu cuối cùng cũng không nhịn được, lại nhảy ra đòi so chiêu với Cố Thanh Sơn.
Thân là sư huynh mà lại thua trong tay sư đệ, thật sự quá mất mặt.
Huống chi Cố Thanh Sơn mới vừa Trúc Cơ, cảnh giới còn thấp hơn mình một bậc, nếu mình mà đánh không lại thì còn mặt mũi nào nữa.
Hai người qua lại vài chiêu, Cố Thanh Sơn nhẹ nhàng vung một kiếm, đánh bay trường đao của Tần Tiểu Lâu.
Tần Tiểu Lâu kinh ngạc, rồi phá lên cười ha hả ba tiếng, lại thở dài ba tiếng, lúc này mới đi nhặt lại trường đao.
Ngỗng trắng lấy làm lạ: "Ngươi vừa cười cái gì?"
"Ta cười vì," Tần Tiểu Lâu nói: "Trong tông môn chúng ta, huynh là một con ngỗng, ta thì lười tu hành, Tú Tú lại còn nhỏ. Lần này có Tam sư đệ là một kiếm tu chân chính, cuối cùng cũng có người giữ thể diện cho chúng ta rồi."
Ngỗng trắng lại hỏi: "Vậy ngươi thở dài cái gì?"
Tần Tiểu Lâu vác đao đi đến trước mặt ngỗng trắng, nói: "Đại sư huynh, ta nhớ huynh từng cho ta một bản tuyệt thế đao phổ."
"Ừ." Ngỗng trắng đáp.
"Ta không biết vứt đâu mất rồi, huynh có thể cho ta một bản khác được không?" Tần Tiểu Lâu nói.
"Ngươi còn muốn à? Muốn để làm gì?" Ngỗng trắng hỏi.
"Tu hành." Tần Tiểu Lâu đáp.
Ngỗng trắng trợn to mắt, có chút không thể tin nổi.
Nó không biết lấy từ đâu ra một cái ngọc giản rồi đưa cho hắn.
Tần Tiểu Lâu nhận lấy ngọc giản, nói: "Ta thua Thanh Sơn thì cũng chẳng sao, nhưng bây giờ đã có Thanh Sơn rồi, nếu ta vẫn cứ lười biếng cả ngày, sau này người khác liếc mắt một cái là có thể nhìn ra tu vi của nó cao hơn ta."
"Tu vi của nó cao hơn ta cũng không sao, nhưng như vậy sẽ khiến người ta thấy sư tôn có mắt nhìn người không tốt, lại chọn một tên đồ đệ vô tích sự như ta."
"Thế thì không được, không ai được phép nói xấu sư tôn của ta."
"Ta phải cố gắng một phen, ít nhất cũng phải làm cho người ta nhìn ra được chút thành tựu trên con đường đao đạo."
"Đến lúc đó ta lười biếng tiếp cũng chưa muộn."
"Sư huynh, sư đệ, sư muội, ta quyết định bế quan một thời gian."
Nói xong, hắn cất ngọc giản, khí thế hừng hực rời đi.
Trên khoảng sân trống trước cung điện, một khoảng lặng bao trùm.
Cố Thanh Sơn khen một tiếng: "Nhị sư huynh cũng được đấy chứ."
Tú Tú cũng gật đầu nói: "Vừa rồi tự nhiên thấy huynh ấy có chút đẹp trai."
Ngỗng trắng hừ một tiếng, nhưng trong mắt lại ánh lên vẻ vui mừng.
"Thằng nhóc này, cuối cùng cũng trưởng thành một chút rồi."
Ngỗng trắng nói: "Thanh Sơn, làm tốt lắm, lần sau so chiêu với Tiểu Lâu, ngươi có thể dùng năm phần sức."
Tú Tú giật mình: "Cái gì? Vừa rồi Tam sư huynh không dùng toàn lực sao?"
Ngỗng trắng liếc nhìn Cố Thanh Sơn, nói: "Nó mới dùng ba phần sức thôi."
Thấy Cố Thanh Sơn có vẻ hơi khó xử, ngỗng trắng nói: "Không sao đâu, cứ đánh cho nó một trận nữa đi, ta phát hiện ra cái thằng nhóc này thuộc loại không ưa dỗ ngọt, cứ phải ăn đòn mới nên người."
"Thôi được," Cố Thanh Sơn thở dài, nói: "Ngày nào cũng ăn linh thực huynh ấy nấu, cứ đả kích huynh ấy thế này cũng ngại quá."
"Nhắc đến chuyện ăn uống," Tú Tú đột nhiên hỏi: "Nhị sư huynh bế quan rồi, chúng ta ăn gì bây giờ?"
Một sự im lặng khó tả bao trùm.
Ba người chìm vào trầm tư.
Ngỗng trắng đột nhiên nói: "Không được, ta phải đi nói với nó, bế quan thì bế quan chứ không thể quên nấu cơm được."
Nói xong, ngỗng trắng vỗ cánh bay đi...
Đề xuất Tiên Hiệp: Huyền Giới Chi Môn (Dịch)