Chương 15: Lựa chọn!

Cố Thanh Sơn vẫn không bỏ cuộc, hỏi tiếp: "Doanh trại quân đội thì sao? Người tuy chết hết, nhưng kho quân bị chắc vẫn còn đó chứ, chẳng lẽ không còn lại món vũ khí nào à?"

Triệu Lục ngẩn ra, nói: "Tôi có chìa khóa phòng quân bị, nhưng tôi không biết dùng vũ khí nên chưa từng vào đó bao giờ. Hay là anh cùng tôi đi xem thử xem."

Cố Thanh Sơn mừng rỡ nói: "Được."

Hai người mở toang cánh cửa phòng quân bị, giơ nến lên quan sát bốn phía.

Từng dãy giá vũ khí đều trống không. Hai người đi từ đầu đến cuối, chỉ thấy một thanh loan đao tiêu chuẩn bị gãy mất một nửa trên giá vũ khí ở hàng cuối cùng.

Cố Thanh Sơn nhíu mày, lại sờ soạng một hồi trên những bức tường xung quanh, cuối cùng phát hiện ra một ổ khóa chìm.

Đằng sau ổ khóa chìm là nơi các sĩ quan cao cấp trong doanh trại cất giữ vật phẩm.

Điểm này lại giống hệt như kiếp trước.

Ở kiếp trước, mỗi khi người chơi nhìn thấy cứ điểm bỏ hoang của tu hành giả, việc đầu tiên chính là tìm kiếm bảo vật. Càng về sau, các loại phương pháp và thủ đoạn đều phát triển thành cả một môn học.

Đến nỗi ở giai đoạn cuối của trò chơi, còn sản sinh ra cả nghề nghiệp thợ săn kho báu.

Cố Thanh Sơn nhìn ổ khóa chìm, cảm thấy khá chắc ăn.

Hắn nói: "Ổ khóa chìm ở đây cấp bậc tương đối cao, e rằng chỉ có tướng quân trấn thủ doanh trại mới có chìa khóa."

Triệu Lục nhìn ổ khóa chìm, có chút kinh ngạc, bất giác nói: "Tướng quân đã chết trận từ lâu rồi."

Cố Thanh Sơn hỏi: "Anh có biết doanh trại của ông ấy ở đâu không?"

"Cái này thì tôi biết."

"Đi, chúng ta qua đó xem thử."

Hai người quay về, tìm kiếm một lúc lâu trong doanh trại của tướng quân, cuối cùng cũng bị Cố Thanh Sơn tìm ra được chiếc chìa khóa.

Cố Thanh Sơn cầm chìa khóa trở lại phòng quân bị, mở ổ khóa chìm trên tường ra. Bên trong là một cuốn sách nhỏ và một cái mâm tròn đen thui.

Trên cái mâm tròn có rất nhiều vết nứt, vài chỗ hoa văn đã bong tróc.

"Trận bàn?"

Tim Cố Thanh Sơn đập thịch một cái, vội vàng bước tới, vớ ngay lấy cái mâm tròn.

"Trận bàn cấp thấp (đã hư hỏng), dùng để bố trí cố định Mê Huyễn Pháp Trận."

"Lĩnh ngộ phương thức bố trí Mê Huyễn Pháp Trận, cần tiêu hao 17 điểm Hồn Lực."

—— 17 điểm, vượt xa giới hạn Hồn Lực cao nhất của Cố Thanh Sơn, căn bản không thể lĩnh ngộ.

Nhưng thứ Cố Thanh Sơn quan tâm không phải là cái này.

Chỉ thấy Cố Thanh Sơn lật trận bàn lại, ấn vào một khớp nối ở chính giữa, trận bàn lập tức được mở ra.

Những đốm sáng màu xanh nhạt từ trên trận bàn rơi xuống, vương vãi khắp nơi.

Cố Thanh Sơn lại nhẹ nhàng ấn vào một chỗ khác trên trận bàn, càng nhiều điểm sáng hơn rơi xuống đất.

"Linh thạch!"

Triệu Lục hét lên, lao xuống đất nhặt lia lịa.

Cố Thanh Sơn cũng thầm thở phào nhẹ nhõm.

Trận bàn tuy đã hỏng, nhưng linh thạch trên đó gần như chưa từng được sử dụng, ngay cả số linh thạch dự phòng cũng còn nguyên vẹn.

Chỉ sợ là vị tướng quân trấn thủ doanh trại đã bất ngờ tử trận, những người khác lại không biết chuyện này, nên số linh thạch mới còn sót lại.

Đây đúng là một niềm vui bất ngờ.

Hai người nhặt toàn bộ linh thạch lên, đếm sơ qua, có tới bảy mươi lăm viên!

Như vậy, pháp trận ẩn nấp của doanh địa lại có thể duy trì thêm được mười ngày nữa.

Cố Thanh Sơn đặt trận bàn xuống, cầm lấy cuốn sách nhỏ kia, tiện tay lật xem.

"Quân Thể Luyện Khí Pháp,

Tầng thứ nhất: Khúc Trì,

Tầng thứ hai: Ân Môn,

Tầng thứ ba: Thiểu Thương,

Tầng thứ tư: Thái Âm,

Tầng thứ năm: Xu Trung,

Tầng thứ sáu: Linh Khư,

Tầng thứ bảy: Thần Đường;

Lĩnh ngộ ba tầng cảnh giới đầu, cần hao phí 1 điểm Hồn Lực;

Lĩnh ngộ tầng cảnh giới thứ tư, thứ năm, cần hao phí 2 điểm Hồn Lực;

Lĩnh ngộ tầng cảnh giới thứ sáu, cần hao phí 3 điểm Hồn Lực;

Lĩnh ngộ tầng cảnh giới thứ bảy, cần hao phí 6 điểm Hồn Lực."

Đây là phương pháp tu hành trong quân đội, là loại bình thường nhất trong tất cả các pháp môn luyện khí, không thể so sánh với bí pháp tu hành của các môn phái hay thế gia.

Nhưng loại pháp môn luyện khí này cũng có ưu điểm của nó.

Đó là nền tảng được xây dựng vô cùng vững chắc, có lợi cho việc đột phá cảnh giới Trúc Cơ sau này. Đồng thời, người tu tập pháp quyết này ở đâu cũng có, không hề gây chú ý.

Đúng là đang buồn ngủ lại gặp chiếu manh, nhưng mà, tăng cấp không phải cần dùng điểm kinh nghiệm sao?

Sao Hồn Lực cũng có thể dùng được?

Trong lòng Cố Thanh Sơn khẽ động, liền thấy một hàng chữ nhỏ như đom đóm xuất hiện trên giao diện Chiến Thần.

"Phát hiện phương pháp tu hành hoàn chỉnh, giao diện thao tác Chiến Thần đã sẵn sàng."

"Bắt đầu từ bây giờ, người chơi có thể lựa chọn dùng Hồn Lực thay thế điểm kinh nghiệm để tăng cấp độ cá nhân."

"Hồn Lực có tính độc quyền, một khi đã sử dụng Hồn Lực, sẽ không bao giờ có thể sử dụng điểm kinh nghiệm để thăng cấp nữa, mời lựa chọn cẩn thận."

Hệ thống này cũng linh hoạt thật, có pháp môn rồi thì việc thăng cấp cũng giống như lĩnh ngộ kỹ năng, chỉ cần Hồn Lực là đủ.

Cứ như vậy, Hồn Lực lại càng trở nên quan trọng hơn.

Cố Thanh Sơn nhìn giao diện kỹ năng của Chiến Thần, chìm vào trầm tư.

"Rốt cuộc Hồn Lực là gì?" Hắn hỏi.

Giao diện Chiến Thần đáp lại: "Là sức mạnh căn bản nhất của chúng sinh, bắt nguồn từ bản nguyên của linh hồn."

Hai từ "căn bản" và "bản nguyên" cực kỳ hiếm thấy trong game, chúng đại diện cho một loại giới hạn nào đó.

Thứ sức mạnh cực hạn như vậy chắc chắn có những đặc điểm riêng của nó.

Cố Thanh Sơn lập tức để tâm.

Điểm kinh nghiệm đến giai đoạn cuối của trò chơi, mỗi lần thăng một cấp đều cần một con số thiên văn, gây ra trở ngại cực lớn cho người chơi.

Mà Hồn Lực, dường như là một loại sức mạnh cao cấp hơn. Lựa chọn Hồn Lực có thể tránh được sự ràng buộc của điểm kinh nghiệm, nhưng con đường phía trước rốt cuộc sẽ ra sao, không ai biết được.

Thế nhưng biết bao nhiêu người chơi tài năng kinh diễm như vậy, đến cuối cùng vẫn không thể đạt tới trình độ sức chiến đấu cao nhất của thế giới này, điểm kinh nghiệm chính là thủ phạm hàng đầu.

Kiếp này làm lại, chẳng lẽ còn muốn đi vào vết xe đổ?

Vậy thì cược lớn một phen.

Cố Thanh Sơn suy nghĩ một lát rồi dứt khoát nói: "Ta chọn sử dụng Hồn Lực để thăng cấp."

"Người chơi đã lựa chọn Hồn Lực, tiến thêm một bước trên con đường trở thành Chiến Thần, hãy tiếp tục cố gắng."

Cùng với giọng nói lạnh như băng của Hệ thống, cột "Điểm kinh nghiệm" trên giao diện cá nhân của Cố Thanh Sơn hoàn toàn biến mất, chỉ còn lại "Giá trị Hồn Lực".

Cố Thanh Sơn lặng lẽ nhìn giao diện Chiến Thần, nhét cuốn sách nhỏ trong tay vào lòng.

Hai người rời khỏi phòng quân bị, đi về phía doanh trại, trên đường đi Triệu Lục vui không khép được miệng.

Hai người tách ra, ai về phòng nấy. Cố Thanh Sơn đóng cửa lại, ngồi xuống giường, đặt cuốn sách nhỏ về Quân Thể Luyện Khí Pháp lên đầu gối.

Cố Thanh Sơn đã sớm đả thông Khúc Trì, Ân Môn và Thiểu Thương, vì vậy hắn trực tiếp bỏ qua ba tầng cảnh giới này, nhìn thẳng đến tầng thứ tư và thứ năm.

Lúc này lại có được một bản pháp quyết tu hành, nếu muốn nâng cao thực lực, tăng giới hạn Hồn Lực, đây chính là lựa chọn tốt nhất.

Cố Thanh Sơn là người quyết đoán, nghĩ đến đây liền không do dự nữa.

"Ta lựa chọn lĩnh ngộ phương pháp đột phá cảnh giới tầng thứ tư, Thái Âm."

"Bắt đầu lĩnh ngộ, tiêu hao 2 điểm Hồn Lực, Hồn Lực còn lại: 2/5."

Một dòng năng lượng ấm áp từ cuốn sách nhỏ tuôn ra, chảy thẳng vào thức hải của Cố Thanh Sơn.

Chỉ trong một hơi thở, phương thức vận hành linh lực, tiết tấu hô hấp, và pháp môn vận chuyển khí huyết cần thiết để đột phá tầng cảnh giới này đã được khắc sâu vào tâm trí Cố Thanh Sơn.

Cố Thanh Sơn nhắm mắt lại, lặng lẽ vận chuyển linh lực, bắt đầu đột phá cửa ải trong cơ thể.

Hắn giống như một tu sĩ Luyện Khí tầng bốn, quay đầu nhìn lại, một lần nữa ôn tập quá trình này.

Quân Thể Luyện Khí Pháp tuy đơn giản thô sơ, nhưng tuyệt đối không có sai sót, càng không thể tẩu hỏa nhập ma, có thể yên tâm tu hành.

Linh lực xoay chuyển tại cửa ải, đột nhiên co rút lại rồi lại phình ra, lập tức phá tan "Thiểu Thương".

Cố Thanh Sơn nội thị một lượt, đã thấy linh lực trong đan điền chậm rãi luân chuyển, đã lớn mạnh hơn trước một vòng...

Đề xuất Voz: Khi Miền Ký Ức Giao Thoa
BÌNH LUẬN