Chương 299: Thiên Tuyển Kỹ: Lắng nghe
Diệp Phi Ly đột nhiên cảm ứng được gì đó.
"Loại khí tức này..."
Diệp Phi Ly đột nhiên ngẩng đầu, nhìn về một hướng.
Chỉ thấy trên quầy bar, một người đàn ông trẻ tuổi đang ngồi quay lưng về phía anh.
Người đàn ông này nhận một chai rượu từ tay bartender, tự rót cho mình một ly rồi uống cạn.
"Hắn tới." Diệp Phi Ly nói xong, đứng dậy sải bước đi tới.
"Ai cơ?" Liêu Hành đang tán gẫu cực kỳ sôi nổi với mấy cô nàng, nhất thời không hiểu gì.
Diệp Phi Ly đi tới trước quầy bar, ngồi xuống bên cạnh Cố Thanh Sơn.
Cố Thanh Sơn bèn rót cho anh một ly.
"Quán bar vui không?" Cố Thanh Sơn hỏi.
"Lão Sắc Quỷ cứ nằng nặc đòi đến, chứ tôi thì sao cũng được." Diệp Phi Ly nâng ly lên.
Hai người cụng ly, uống một hơi cạn sạch.
Diệp Phi Ly cau mày nói: "Uống không quen loại rượu mạnh thế này."
Cố Thanh Sơn nhìn chai rượu.
Đây là một trong những loại rượu mạnh nhất thế giới.
Diệp Phi Ly lại thích rượu có vị nhạt và hơi ngọt.
"Xin lỗi, đây là khẩu vị của tôi, để tôi đổi cho cậu bình khác."
Cố Thanh Sơn nói xong, định gọi bartender.
Diệp Phi Ly ngăn anh lại, nói: "Không cần, thỉnh thoảng uống một lần cũng không sao."
Cố Thanh Sơn cầm chai rượu, rót đầy ly.
"Làm ly nữa nhé?"
"Được."
Hai người lại uống cạn ly rượu.
Diệp Phi Ly nhăn mặt nhíu mày, nói: "Thích uống loại rượu mạnh thế này, chắc hẳn đã từng trải qua không ít khoảnh khắc khó khăn nhỉ."
"Ai mà chẳng có chứ?" Cố Thanh Sơn cười cười.
Anh nói tiếp: "Uống rượu cũng không thể khiến cậu dễ chịu hơn đâu. Cậu nghĩ nó có thể gây tê liệt, nhưng nó không có tác dụng đó, nó sẽ chỉ cháy âm ỉ trong lồng ngực cậu —— nó sẽ cháy dai dẳng một lúc, cho cậu một khoảnh khắc trống rỗng ngắn ngủi."
Diệp Phi Ly gật đầu, cầm chai rượu tự rót cho mình một ly, rồi lại rót đầy cho Cố Thanh Sơn.
"Cậu bận gì thế, trông mệt mỏi quá vậy." Anh hỏi.
"Đi cứu hai thế giới." Cố Thanh Sơn đáp gọn.
Phụt!
Một cô gái xinh đẹp ngồi cạnh bật cười.
Bạn trai cô ta đã say khướt, cười to nói: "Cứu thế giới! Ha ha ha, cứu thế giới!"
Hai người coi như không nghe không thấy.
"Kính cậu."
"Được."
Cố Thanh Sơn uống cạn, quay sang quan sát Diệp Phi Ly.
Diệp Phi Ly cũng chẳng thèm để tâm đến những kẻ rảnh rỗi, cũng nâng ly uống cạn.
"Rượu này không hợp khẩu vị của cậu, sao hôm nay lại uống hăng thế?" Cố Thanh Sơn lấy làm lạ.
"Chút chuyện vặt thôi."
Diệp Phi Ly nói xong, lại đưa tay định lấy chai rượu.
Cố Thanh Sơn gạt tay anh ra, cầm chai rượu rót đầy cho cả hai.
"Chuyện của cậu không có cái nào là chuyện nhỏ cả, nói tôi nghe đi." Anh nghiêm túc nói.
Diệp Phi Ly do dự, mãi một lúc lâu sau mới lên tiếng: "...tôi muốn đi tìm bạn gái."
Cố Thanh Sơn cầm ly rượu lên, nhấp một hớp.
"Nói tiếp đi." Cố Thanh Sơn nói.
Diệp Phi Ly tiếp tục: "Tôi muốn đi gặp cô ấy một chút."
Cố Thanh Sơn không nhịn được hỏi: "Cậu nói là… cô bạn gái cũ kia à?"
"Đúng vậy."
"Vì sao?"
"Gần đây, tôi luôn nghe thấy tiếng cô ấy khóc bên tai."
"Cậu nghe được tiếng cô ấy khóc? Là Thiên Tuyển Kỹ à?"
"Đúng vậy, đây là Thiên Tuyển Kỹ của tôi, Lắng Nghe."
"Bây giờ cậu đã quen với Thiên Tuyển Kỹ đến đâu rồi?"
"Cũng tàm tạm," Diệp Phi Ly nói, "Nghe được từng đoạn một, vào những thời điểm khác nhau thì động tĩnh nghe được cũng khác nhau."
"Kỹ năng hay đấy, cậu nghe được những gì?" Cố Thanh Sơn hỏi.
"Hiện tại tôi đã biết, ví dụ như giờ thứ nhất, tôi có thể nghe thấy âm thanh bên ngoài bức tường, cứ thế suy ra, giờ thứ hai có thể nghe thấy âm thanh dưới lòng đất, giờ thứ ba nghe thấy âm thanh của mọi loài thực vật, giờ thứ tư nghe thấy tiếng lòng của động vật, giờ thứ năm nghe thấy âm thanh từ ngoài vũ trụ, giờ thứ sáu nghe thấy tiếng lòng người khác, giờ thứ bảy —— tôi cũng không biết âm thanh này thuộc loại gì."
Diệp Phi Ly nói bổ sung: "Âm thanh từ giờ thứ tám trở đi, tôi vẫn chưa thử ra được."
"Cậu nghe thấy tiếng bạn gái cũ khóc vào giờ thứ sáu à?" Cố Thanh Sơn hỏi.
"Không, là giờ thứ bảy." Diệp Phi Ly nói.
"Hơi lạ nhỉ." Cố Thanh Sơn trầm ngâm.
"Đúng thế, nên tôi mới muốn đi xem rốt cuộc là thế nào."
"Cậu muốn đi gặp bạn gái cũ?"
"Ừm."
"Vậy còn chờ gì nữa, đi đi."
Diệp Phi Ly lại do dự, nói: "Trước đây cô ấy từng nói, không muốn gặp lại tôi nữa."
"Lúc tận thế ập đến, cô ấy đã bỏ rơi tôi để đi theo một gã Quý Tộc."
"Cô ta làm vậy thật chẳng ra gì," Diệp Phi Ly bực bội nói, "Tôi không muốn chạm mặt cô ta nữa —— cô ta chắc chắn đang ân ái ngọt ngào trong vòng tay kẻ khác, tôi thật sự không muốn nhìn thấy cảnh đó."
Anh cố giải thích: "Tôi chỉ muốn tìm hiểu cặn kẽ về Thiên Tuyển Kỹ của mình thôi, nên mới phải đi một chuyến."
Cố Thanh Sơn nhìn anh, búng tay một cái.
"Thưa ngài?" Bartender bước tới, lịch sự hỏi.
Cố Thanh Sơn thì thầm vài câu với bartender.
Bartender nhanh chóng mang rượu cùng hoa quả, đĩa nhỏ, muối và các nguyên liệu khác đặt lên bàn Cố Thanh Sơn.
Cố Thanh Sơn thành thạo pha một ly cocktail.
Anh đặt ly rượu trước mặt Diệp Phi Ly.
"Đây là gì?" Diệp Phi Ly hỏi.
"Margarita, Rượu Tình Nhân, tôi đoán nó hợp khẩu vị của cậu." Cố Thanh Sơn nói.
"Cảm ơn."
Diệp Phi Ly liền uống cạn ly rượu.
Loại rượu này quả thực hợp khẩu vị của anh.
Anh đặt ly xuống, bèn dốc bầu tâm sự: "Năm đó trường tổ chức đi dã ngoại, tuy tôi thích cô ấy nhưng suốt đường đi chẳng nói với cô ấy câu nào, mãi đến lúc sắp kết thúc, cô ấy mới đỏ mặt đưa cho tôi một chai nước, hỏi tôi có thể chụp chung một tấm ảnh không."
Diệp Phi Ly hoài niệm nói: "Lúc đó tôi ngạc nhiên lắm, không ngờ cô ấy lại để ý đến mình, sau đó chúng tôi đến với nhau, mãi cho đến khi tốt nghiệp đi làm vẫn ở bên nhau."
"Cô ấy thích cười lớn, thích chơi game, cứ lôi tôi đi đánh xếp hạng, chúng tôi nói với nhau câu nào, đối phương đều có thể bắt nhịp được."
Cố Thanh Sơn nhìn dáng vẻ của anh, bèn pha cho anh thêm một ly lớn hơn.
Cố Thanh Sơn vẫn chăm chú nhìn anh, đợi đến khi anh uống cạn cả ly mới mở miệng hỏi: "Cậu vẫn luôn nghĩ về cô ấy à?"
"Ba năm rồi, chai nước ngọt đó đã hết hạn từ lâu, nhưng tôi vẫn luôn cất giữ, chưa từng mở ra."
Diệp Phi Ly nhìn chằm chằm vào ly rượu nói: "Tôi muốn đi gặp cô ấy một lần nữa, chỉ nhìn từ xa thôi, không để cô ấy phát hiện."
Cố Thanh Sơn quan sát anh.
Gương mặt Diệp Phi Ly tràn đầy vẻ do dự và bất an, xen lẫn một chút hoài niệm.
Chẳng có chút khí thế nào của Vua Quỷ Sát Nhân, cũng không có sự điên cuồng của Gã Hề Sát Lục.
Diệp Phi Ly vừa nói xong, lập tức lại lắc đầu, tự mâu thuẫn nói: "Thôi bỏ đi, cô ta đã đá tôi rồi, tôi còn mặt dày muốn đi gặp cô ta làm gì, thật vô nghĩa."
"Vậy thì không đi nữa." Cố Thanh Sơn nói thử.
"Nhưng cô ấy cứ khóc bên tai tôi mãi, tôi cũng không biết phải làm sao nữa." Diệp Phi Ly ngẩn ngơ nói.
Cố Thanh Sơn im lặng một lúc, hỏi: "Cậu đang sợ điều gì?"
Diệp Phi Ly cầm chai rượu lên, tu một ngụm lớn rồi nói: "Tôi chỉ cảm thấy là một người đàn ông, không nên cứ thế xuống nước đi gặp cô ấy —— tôi vốn đã thua một lần, làm vậy chẳng khác nào tôi lại một lần nữa thừa nhận thất bại của mình."
"Không, cậu sai rồi."
"Sai?"
"Đừng bận tâm đến bất kỳ quy tắc trần tục nào, cũng đừng để ý đến cái nhìn của người khác, cậu nên làm điều mà trái tim mình thực sự khao khát." Cố Thanh Sơn nói.
Diệp Phi Ly nghe vậy, cúi đầu xuống, vò đầu bứt tai.
Leng keng!
Leng keng!
Leng keng!
Chiếc đồng hồ cổ trong quán rượu vang lên từng tiếng.
Một giờ mới lại bắt đầu.
Diệp Phi Ly đột nhiên dừng lại.
"Cậu nghe đi," anh lộ vẻ lắng nghe, "Cô ấy lại bắt đầu khóc rồi. Trước đây cô ấy chỉ toàn cười, nhưng bây giờ ngày nào cũng khóc."
"Hỏi cô ấy xem, tại sao lại khóc." Cố Thanh Sơn nói.
"Không được, cô ấy ở xa tôi lắm, với lại chắc chắn cô ấy không biết tôi có thể nghe thấy đâu." Diệp Phi Ly nói...
Đề xuất Voz: Kỹ Năng Tán Gái Cao Cấp