Chương 363: Giáng Lâm (3)

Được đối phương cho phép, Isa vui mừng quá đỗi.

Chỉ có sự tồn tại cỡ này mới có thể mặc kệ số lượng quân địch, chấm dứt trận đại họa ngập đầu này.

Dù cho sau này có phải trả giá nhiều hơn, nhưng giờ Isa chỉ có thể lo cho chuyện trước mắt đã.

Giữa hư không, một lá bài xuất hiện.

Trên mặt bài là hình một con Ma Quỷ toàn thân bốc cháy hừng hực, một tay giơ cao cờ hiệu mang biểu tượng Cừu Đực, tay kia nắm lấy chiếc sừng dài cong vút.

"Hiệu Lệnh Ma Thần."

"Mô tả: Lá bài này đại diện cho ý chí của Ma Thần. Ngài đang dõi theo thế giới của ngươi và cho phép ngươi hành sự dưới danh nghĩa của ngài."

Isa nắm lấy lá bài này, nhìn lên bầu trời.

Lũ Ma Nhân đã thích ứng được với phương thức tấn công của loài người.

Chúng càng thành thạo hơn trong việc tàn sát những người kháng cự.

Tình thế của quân Thánh Giáo vô cùng nguy cấp.

Số người tử trận quá nhiều, một vài trận địa đã đứng trên bờ vực sụp đổ.

Trận chiến dần nghiêng về một phía.

Chỉ một lát nữa thôi, những con người đang chống cự sẽ bị lũ Ma Nhân đầy trời tàn sát không còn một mống.

Đúng lúc này, một vầng sáng thiêng liêng đã thu hút sự chú ý của tất cả mọi người.

Những binh lính Thánh Giáo may mắn còn sống sót đồng loạt nhìn lại.

Đức Giáo Tông dang rộng đôi cánh thiêng liêng, đứng trên đống đổ nát của giáo đường.

"Là Đức Giáo Tông!"

"Chúng ta được cứu rồi!"

Mọi người mừng đến ứa nước mắt, cất tiếng hô vang.

Đại Thánh Đồ Hurt nhìn quanh tìm kiếm nhưng không thấy bóng dáng em trai mình đâu.

"Ivan..." Hắn thất thần khuỵu xuống đất.

Ánh sáng thiêng liêng mênh mông bao bọc lấy Đức Giáo Tông, đưa nàng bay lên trời cao, tựa như sao mai vừa ló rạng.

Mười lá bài đang được nàng nắm trong tay.

"Dừng tay." Nàng quát.

Quân Thánh Giáo đang chống cự đều đồng loạt ngừng tấn công.

Lũ Ma Nhân cảm thấy có gì đó không ổn, cũng lơ lửng giữa không trung, cảnh giác nhìn về phía nàng.

"Nhân danh Ác Linh Chi Chủ, ta cho các ngươi cơ hội cuối cùng: chấm dứt cuộc chiến này và vĩnh viễn không được xâm phạm nơi đây nữa." Đức Giáo Tông nói.

Vừa dứt lời, nàng kích hoạt lá bài "Hiệu Lệnh Ma Thần".

Lá bài tan thành vô số mảnh vụn ánh sao.

Lá bài Khế Ước được kích hoạt.

Chín lá bài còn lại trên tay nàng đột nhiên bay lên không trung, đồng thanh cất tiếng.

"Thấy cờ hiệu của ta, phải nghe hiệu lệnh của ta, phải phục tùng ý chí của ta."

Chín lá bài chỉ lớn bằng bàn tay lại phát ra giọng nói uy nghiêm như vậy, trông vô cùng nực cười và hoang đường.

Lũ Ma Nhân nhìn nhau.

Một tên Ma Nhân trong số đó phất tay, bắn ra một tia sáng vàng sắc lẹm, chém bay đầu của mấy binh lính Thánh Giáo.

Tên Ma Nhân này khiêu khích nhìn về phía Đức Giáo Tông.

Đức Giáo Tông cười khẩy.

Nàng nói với chín lá bài: "Chúng không tuân theo mệnh lệnh của ngài, con xin thỉnh cầu ngài giáng lâm."

"Được." Chín lá bài đồng thanh đáp lại.

Đức Giáo Tông nhanh chóng di chuyển hai tay, ghép chín lá bài thành một bức hình hoàn chỉnh.

Những lá bài này đều là hình các bộ phận cơ thể và nội tạng kỳ quái.

Sau khi được ghép lại, mười lá bài lớn lên vài phần, hợp thành một lá bài khổng lồ.

Thứ này trông không giống một lá bài nữa, mà giống như một bức bích họa thu nhỏ.

Trên bức bích họa, một nam thanh niên anh tuấn đứng trên lưng Cừu Đực, một tay cầm đóa tường vi trắng, tay kia nắm trường mâu, sau lưng là đôi cánh màu máu, trên đỉnh đầu là một vầng thánh quang màu đen.

Xung quanh nam thanh niên anh tuấn này là mười tám con ác linh màu xám đang vây quanh, chúng đều cúi đầu, ra vẻ phục tùng mệnh lệnh.

Đức Giáo Tông chắp tay cầu nguyện trước lá bài khổng lồ.

Nàng khẽ thì thầm: "Thiên Sứ Sa Ngã bị nguyền rủa, chủ nhân của ác linh, Cửu Ngục Chi Vương, Asmodeus, con kêu gọi ngài đến để sẻ chia những linh hồn hiếm có."

Lá bài khổng lồ hóa thành một làn khói trắng.

Giọng nói của chín người đồng thời vang lên: "Dù có Khế Ước, nhưng ngươi đã quấy rầy giấc ngủ của ta. Để chuộc lỗi, ngươi phải ở bên ta vài ngày trong Đêm Vĩnh Hằng."

Isa lảng tránh ánh mắt đối phương, nói: "Dựa theo Khế Ước, con sẽ cùng ngài hưởng chung những linh hồn hiếm có từ kỷ nguyên trước."

Làn khói trắng tan đi.

Một bóng người xuất hiện.

Đó chính là nam tử anh tuấn trên lá bài.

Dường như bị một hạn chế nào đó, thân hình hắn hư ảo mờ nhạt, trông như một ảo ảnh trong suốt.

Trên tay hắn không có bất kỳ vũ khí nào, càng không có tọa kỵ hay tùy tùng.

Nam tử anh tuấn nhìn quanh.

Tên Ma Nhân hung hãn đã ra tay tấn công lúc nãy, vung ra một sợi tơ vàng để thăm dò.

Sợi tơ vàng cắt rách không gian, trong nháy mắt đã đến trước mặt nam tử anh tuấn.

"Ngu muội."

Nam tử anh tuấn nói.

Sợi tơ vàng biến mất trước mặt hắn, rồi lại xuất hiện từ phía sau tên Ma Nhân hung hãn.

Tên Ma Nhân bị chính đòn tấn công của mình cắt thành hai nửa.

Cảnh này khiến tất cả Ma Nhân nổi giận.

Chúng gầm lên giận dữ, lao về phía nam tử anh tuấn.

Nam tử anh tuấn thở dài, nói: "Một lũ cừu non vô tri, ngay cả luật nhân quả cũng không nhìn ra."

"Isa, chỉ vì đám tép riu này mà ngươi cũng phải gọi ta đến sao? Ta bắt đầu nghi ngờ về giá trị của khế ước với ngươi rồi đấy."

"Không phải vậy đâu, Asmodeus, chúng đều đến từ địa ngục." Isa vội nói.

"Địa ngục?" Asmodeus cười nói, "Trên người chúng đâu có khí tức của địa ngục..."

Hắn đột nhiên ngừng lại, dời mắt về phía lũ Ma Nhân.

"Ta hiểu rồi, ý ngươi là chúng đến từ mảnh địa ngục kết nối với thế giới này."

Trong lúc họ nói chuyện, lũ Ma Nhân đã xông tới, gầm rú tấn công.

Asmodeus ngáp một cái, lẩm bẩm: "Mọi sự mạo phạm đối với ta đều là sự khinh nhờn đối với Luyện Ngục."

Vừa dứt lời, tất cả Ma Nhân đều đồng loạt khựng lại giữa không trung.

Chúng không hề nhúc nhích, kể cả ánh mắt và hành động, tất cả đều bị đóng băng ngay tại khoảnh khắc đó.

Asmodeus bay tới trước, nhẹ nhàng vặn đứt đầu một tên Ma Nhân.

Hắn luồn ngón tay vào cổ đối phương, quệt một ít máu thịt rồi đưa lên lưỡi nếm thử.

Asmodeus say sưa nói: "Tử linh tuyệt diệu, tử linh bất diệt, ta cảm nhận được sức mạnh của pháp tắc Hoàng Tuyền."

"Thế nhưng, linh hồn của kẻ chết lại xuất hiện ở Nhân Gian Giới, thật kỳ lạ?"

"... Thú vị đấy, trong này chắc chắn có vấn đề."

"Chẳng lẽ Thần Ma của địa ngục nơi này đã gặp phải phiền phức gì rồi?"

Sắc mặt Asmodeus trầm xuống.

Hắn nói: "Isa, chuẩn bị 1000 người sống để hiến tế, ta muốn dùng phân thân giáng lâm xuống thế giới này để giúp ngươi."

"Tuân theo ý chí của ngài, thưa các hạ." Isa nói.

"Lần này ngươi làm tốt lắm. Ta sẽ vận dụng sức mạnh của chín tầng Luyện Ngục để mở rộng giới hạn cho một lá bài Thiên Tuyển nữa của ngươi."

"Đa tạ các hạ." Isa mừng rỡ nói.

"Đi đi." Asmodeus nói.

"Nhưng mà... chúng thì sao ạ?" Isa do dự hỏi.

Nàng chỉ vào mấy trăm con Ma Nhân trên bầu trời.

"Pháp tắc Hoàng Tuyền trong thế giới của các ngươi đã mất kiểm soát, linh hồn của chúng đều nằm trong tay ta rồi."

Asmodeus xòe tay ra.

Vô số đốm sáng li ti xuất hiện trong lòng bàn tay hắn.

"Một thu hoạch bất ngờ, phải không?" Hắn cười khẽ.

"Ngài thật lợi hại." Isa thật lòng nói.

"Đừng nói nhảm nữa, mau chuẩn bị tế phẩm đi, ta muốn qua đó xem rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì."

"Vâng, thưa đại nhân Asmodeus."

Nói xong, Isa vội vàng bay xuống, bắt đầu sắp xếp các công việc liên quan.

Asmodeus lơ lửng giữa không trung, kín đáo liếc nhìn Isa.

Linh hồn quý giá từ Vụ Đảo... Đây mới là thứ mình hằng khao khát.

Còn về thế giới này xảy ra vấn đề gì, mình lười chẳng buồn quan tâm.

—— Chuyện có thể khiến cho Thần Ma chúa tể cả một vùng địa ngục gặp rắc rối, chắc chắn là chuyện không hề nhỏ.

Dù mình là chủ nhân của chín tầng Luyện Ngục, cũng không nên dính vào một sự kiện kinh khủng khó lường như vậy.

Dựa vào hiến tế để giáng lâm xuống thế giới này. Có được Isa rồi lập tức rời đi. Đây mới là việc mình cần làm.

Cứ thế, Asmodeus nhanh chóng đưa ra quyết định.

Đề xuất Huyền Huyễn: Trạch Thiên Ký
BÌNH LUẬN