Chương 724: Ngươi Lừa Ta
Chương 724: Ngươi Lừa Ta
Yêu Đế tháp lơ lửng giữa không trung, uy thế vô song. Ba mươi ba tầng tháp bắn ra ngàn vạn tia sáng diễm lệ, trấn giữ bốn phương. Yêu khí đen kịt, nồng đậm bao bọc lấy Lâm Phi, không ngừng chèn ép hắn, yêu lực ngưng tụ vừa nặng nề vừa hung ác.
Lâm Phi đứng trên kiếm mang, mỗi cử động đều vô cùng gian nan, tựa như đang đội cả một bầu trời. Hắn dứt khoát không di chuyển nữa mà đứng sững giữa không trung. Một vầng minh nguyệt treo cao sau đầu, tỏa ra ánh sáng vô tận, kiếm ý lan tỏa, ngăn cản đám yêu vân và diễm quang kia ở ngoài bảy trượng.
Cùng lúc đó, Thái Ất hóa thành kim long, chín vòng quấn quanh bảo vệ Lâm Phi, khí tức chí thần chí thánh lan ra, ngăn cách hết thảy tà khí ô uế. Hi Nhật kiếm khí cùng bốn đạo kiếm khí còn lại thì rủ xuống giữa không trung, bao quanh hộ vệ, bắn ra vô số kiếm mang lộng lẫy chói mắt, cũng dài đến mười ngàn trượng, đối chọi với yêu quang diễm lệ bắn ra từ trong yêu tháp. Chúng vừa tiếp xúc, vô số tia lửa đã tóe ra, khiến cho hỏa diễm và lôi đình trong đại trận càng thêm hung hãn ập tới.
Ba phe thế lực giằng co không dứt, giữa đôi bên đều là sát ý ngập tràn.
Nhưng nói đi cũng phải nói lại, vẫn là Yêu Đế tháp mạnh hơn một bậc. Nó cổ xưa, to lớn, uy áp như biển, cả lực phòng ngự lẫn lực công kích đều kinh người dị thường. Kiếm quang rơi xuống, thân tháp không hề lay chuyển, mà trong yêu quang diễm lệ bắn ra từ bảo tháp lại là sát khí đẫm máu tươi của vô số sinh linh, sát khí ngút trời. Nơi nó đi qua, hỏa diễm tiêu tán, lôi đình vỡ nát. Cho dù Lâm Phi tung ra ngàn vạn đạo kiếm quang cũng chỉ có thể ngăn cản đôi chút, rồi nhanh chóng tan thành hư vô trong sát khí tanh nồng. Thứ hung lệ tích tụ từ xương cốt của hàng chục triệu sinh linh ấy, không gì cản nổi.
Trong trận, yêu vân tràn ngập như thiên quân vạn mã, giữa một vùng đen kịt là tiếng gầm rú không dứt. Chúng cuồn cuộn ngưng tụ, giương nanh múa vuốt tấn công về phía Lâm Phi.
"Vạn Trận Tiên lệnh có thể phòng ngự chân hỏa, thần lôi, nhưng lại không cách nào phòng ngự được uy lực của yêu tháp. Ta đã nói hôm nay ngươi phải chết, thì hôm nay ngươi chắc chắn phải chết."
Sắc mặt Nghiễm Thành chân nhân hơi tái nhợt, quanh thân vô số quang mang chớp động. Thỉnh thoảng, hai mươi đạo kim mang không ngăn được ba mươi sáu luồng chân hỏa và bảy mươi hai đạo lôi đình, liền để lại một vệt máu trên người hắn. Nhưng Nghiễm Thành chân nhân không hề để tâm, thúc giục Yêu Đế tháp, từng bước tiến lại gần Lâm Phi.
Ai ngờ, đúng lúc này, Lâm Phi lại đột nhiên bật cười. Hắn đưa tay lên đỉnh đầu, gỡ tấm lệnh bài xuống, nói: "Lệnh bài này là một thứ tốt, nhưng tác dụng của nó không chỉ có thế."
Nói xong, Lâm Phi liền ném tấm lệnh bài về phía bầu trời do Huyền Minh chân hỏa hội tụ thành.
Nghiễm Thành chân nhân nhíu mày, yêu khí mãnh liệt lập tức hóa thành một con yêu vượn tám tay, dựa vào yêu vân cuồn cuộn, vươn cánh tay chụp tới tấm lệnh bài kia.
Keng!
Vầng minh nguyệt sau lưng Lâm Phi tỏa ra ánh trăng vô tận, ánh sáng xanh đầy trời lập tức tụ lại thành một khối mây mù, bao bọc lấy lệnh bài. Cánh tay yêu vượn vừa đưa tới, mới tiếp xúc đã bị nguyệt mang quấn lấy, tám cánh tay đồng loạt bị nghiền nát. Ánh trăng dịu dàng đi tới đâu, cả con yêu vượn cũng tan vỡ tới đó.
Lại có một luồng yêu quang xanh biếc đánh tới, cuốn vào với ánh trăng đầy trời. Chỉ thấy cả hai như băng tuyết gặp phải nắng gắt, không ngừng tan rã. Chỉ trong một khoảnh khắc như vậy, lệnh bài đã chui vào trong biển lửa.
Nghiễm Thành chân nhân đang định thúc giục yêu quang dò vào biển lửa thì thấy một bàn tay người cháy đen đột nhiên thò ra từ trong biển lửa ngập trời, một tay nắm lấy tấm lệnh bài, sau đó đột ngột nhảy ra. Người nọ vừa xuất hiện, còn chưa đứng vững đã kêu rên không ngớt.
"Lâm Phi, tên tiểu nhân nhà ngươi! Ngươi lừa ta!"
"Ta không tin ngươi nữa! Dám giao cho ta cái việc nguy hiểm chết người này! Độc ác quá mà!"
"Cứu mạng! Mau cứu ta!"
Theo những tiếng kêu thảm thiết liên hồi, Tôn Thanh vừa sợ vừa giận, lại vừa hối hận, mọi cảm xúc dâng lên trong lòng khiến khuôn mặt hắn trở nên dữ tợn. Hắn điên cuồng gào tên Lâm Phi, lớn tiếng kêu cứu, đồng thời nắm chặt tấm lệnh bài màu trắng, định lao đi thật xa, như thể có Tử thần đang truy đuổi sau lưng.
Đáng tiếc, lực bất tòng tâm.
Uy áp của Yêu Đế tháp bao trùm khắp nơi, một khi ra khỏi biển lửa, hắn liền như sa vào vũng lầy, dù dùng sức lớn đến đâu cũng chỉ có thể gắng gượng bước về phía trước một bước nhỏ.
Tôn Thanh nghe tiếng rít gào và thét dài từ phía sau truyền đến, chỉ muốn khóc.
Lúc này, hắn thật sự thảm hại đến cực điểm, giống như một khúc gỗ bị đốt cháy khét, toàn thân bốc khói, trên tóc còn vương tia lửa. Khói đen bay ra, còn có tiếng lách tách vang lên, một luồng điện quang lướt qua liền khiến cơ thể hắn cháy đen một mảng. Đạo bào trên người thì bị liệt hỏa và lôi đình xé nát tơi tả, bây giờ chỉ có thể miễn cưỡng che thân.
Sau khi phát hiện mình không thể nào chạy thoát, Tôn Thanh nói không nên lời, khuôn mặt hoảng sợ quay đầu nhìn lại.
Thứ đầu tiên hắn nhìn thấy là pháp bảo chân linh của long văn đao bị liệt hỏa đột ngột đánh bật ra. Toàn thân nó phủ lớp vảy đỏ đen, giờ phút này đã bong tróc lở lói, máu thịt be bét. Dưới ánh liệt hỏa rào rạt, nó bị chiếu rọi trông như một con xích long. Vừa xuất hiện giữa không trung, pháp bảo chân linh liền hóa thành long văn đao, trở lại trong cơ thể Tôn Thanh.
Ngay sau đó, một con chim loan xanh dài đến ngàn trượng từ trong Huyền Minh chân hỏa lao ra. Cùng lúc đó, một con ngân xà ngàn trượng cũng xuất hiện. Cả hai uy thế cuồn cuộn, mang theo sức mạnh không thua gì yêu vương, đột ngột lao về phía Tôn Thanh!
"..."
Cảm giác ngạt thở ập đến, Tôn Thanh hoàn toàn tuyệt vọng, thật sự cảm thấy mình sắp chết đến nơi rồi.
Nhưng đúng lúc này, một tia sáng sẫm màu lóe lên, vạch một đường bên cạnh chim loan xanh và ngân xà, mở ra một khe hở, đưa hai chân linh của trận pháp trở về trong hỏa diễm và lôi đình!
Nguy cơ lập tức được giải trừ. Tôn Thanh hoảng hốt trong giây lát, lúc này mới nhìn rõ Lâm Phi. Niềm vui còn chưa kịp hiện lên trên mặt đã hóa thành nộ khí!
"Ngươi có còn là người không, lại để ta đi chống đỡ hai cái gã cấp yêu vương kia!? Ta suýt nữa bị chúng nó nuốt chửng rồi!"
Tôn Thanh gầm lên một tiếng, cảm thấy trên đầu nóng rực, vội vàng dùng tay vỗ, lại dập tắt được một dải tia lửa. Ánh mắt hắn có chút thẫn thờ, nhớ lại tình cảnh như ác mộng địa ngục mình vừa trải qua, lòng đầy sợ hãi, lại thêm lửa giận: "Nếu không phải ta vận khí tốt, sớm đã hóa thành một đống xương vụn rồi, ngươi cũng đừng hòng thực hiện kế hoạch mai phục gì nữa."
Xung quanh Lâm Phi có kiếm khí bao bọc, ngăn cản toàn bộ yêu vân mãnh liệt và yêu quang sắc bén ở ngoài bảy trượng. Nghe vậy, hắn bật cười: "Đây là nhiệm vụ mà ngươi yêu cầu đổi, tự mình chọn, trách ai được?"
"..." Nghe vậy, Tôn Thanh tức đến đỏ bừng mặt, nghiến răng nói: "Vậy sao ngươi lề mề thế? Chẳng phải đã nói vào trận là sắp xếp kế hoạch ngay sao?! Ngươi cố ý phải không?"
Lâm Phi sờ sờ mũi, cười nhạt không nói.
Hắn thật sự không cố ý, mà là vẫn luôn đối đầu với Nghiễm Thành chân nhân.
Nếu bàn về một chọi một, so đấu đạo pháp và chiến lực, tuy tu vi của Lâm Phi kém một bậc, nhưng nếu thật sự lao vào trận chiến sinh tử, hắn cũng không sợ. Chỉ là cái Yêu Đế tháp kia quả thực khiến hắn có chút đau đầu. Bất kể là yêu khí hay yêu quang bên trong đều có thể khắc chế bảy đạo kiếm khí. Dù hắn đã luyện hóa hai đạo yêu quang, khiến bảy đạo kiếm khí mạnh hơn xưa, đối mặt với yêu tà chi vật cũng không đến mức không thể hoàn thủ, nhưng cũng không chịu nổi hàng chục, hàng trăm đạo yêu quang cùng lúc bắn ra.
Đề xuất Linh Dị: Thần Cung Côn Luân - Ma Thổi Đèn