Chương 102

Rút khăn tay, mình nhẹ nhàng tiến lại gần, đưa lên chấm những giọt nước mắt đang rơi chầm chậm trên mắt em. Phương giật mình, em liếc qua nhìn mình rồi lại quay đi chỗ khác, như không cần mình đứng ở đây vậy. Kéo ghế sát lại gần bên Phương, mình khẽ vòng qua vai kéo Phương lại gần, Phương tựa nhẹ vào vai mình. Hình như có gì đó đang vỡ òa trong em thì phải, Phương bắt đầu khóc nhiều hơn, không phải khóc lớn, mà là kiểu khóc dấm dứt như có điều gì đang làm em khó chịu, bức bối, ấm ức vậy.

- Sao lại khóc vậy em?
- .....................
- Chưa đến lúc đâu Cường!

Mình hơi bất ngờ, nhưng cũng ngay lập tức giữ bình tĩnh trở lại. Hình như mình đã quá tự tin rồi, Phương cần nhiều hơn thế, hơn là một cái ôm và những lời nói như đã rồi ở bên tai. Phương còn có kiêu kì của con gái nữa chứ! Dù cho có yêu mình đến mấy, cần mình đến thế nào thì cũng không thể vì vài câu nói mà dễ dàng hợp thức hóa một mối quan hệ như vậy.

- Xin lỗi Phương!
- Có gì đâu mà phải xin lỗi
- Vì tôi mà Phương phải chịu như vậy.
- Cường biết vì sao Phương lại dám ra mặt để nói chuyện với mẹ con người ta không?
- ...............
- Vì Phương nghĩ đây mới chỉ là một chuyện rất nhỏ thôi, nếu Phương đến với Cường, nếu nhé, thì lúc đó chỉ vì một chuyện nhỏ mà mình không dám đối mặt thì sao có thể lâu bền được.
- Phương can đảm hơn Cường nghĩ nhiều đấy. Cứ sợ Phương bị làm sao nên phóng vội đến đây.
- Phương can đảm vì cái gì Cường biết không?
- Biết chứ!
- Chưa chắc đã biết đâu! Phương can đảm như thế là vì 10 cuộc gọi nhỡ đêm hôm qua. Vì thằng ngố ấy đã dám nắm tay Phương, cho Phương mượn vai để dựa, mượn lưng để gối đấy....

Mình xúc động lắm, hóa ra những chuyện mình coi là nhỏ nhặt ấy, với Phương lại chứng tỏ được nhiều điều đến thế. Rõ ràng nó đều xuất phát từ sự lo lắng và tình cảm thực của mình, nhưng đàn ông khô khan đâu có hiểu nó có ý nghĩa với phụ nữ. Chẳng cần gì to tát, nhẹ nhàng đi bên cạnh là đã đủ làm cho người phụ nữ của mình hạnh phúc rồi. Chẳng cần phải đao to búa lớn, thề non hẹn biển. Phàm những người đã dám nói ra lời thề hứa cũng là những người dám phá bỏ nó.

- Phương không biết đó có phải là tình yêu đôi lứa không nữa, nhưng Phương thấy như vậy ấm áp lắm. Chỉ cần vậy thôi, yên bình lạ. Còn chuyện yêu nhau là duyên số, Phương không ép buộc Cường phải vì thế này thế kia mà yêu Phương đâu, nếu vì điều đó thì chỉ làm Phương coi thường Cường thôi.
- Uhmm, Cường hiểu mà. Phương đừng suy nghĩ nhiều quá, cứ để thời gian trả lời đi. Ngày hôm nay, Cường chỉ muốn cảm ơn Phương đã vì điều gì đó mà sẵn sàng đối diện với họ, Cường rất trân trọng điều đó Phương ạ.
- Hỏi Phương một điều được không?
- ...................
- Sao Phương với Mai lại xưng hô là chị - em vậy?
- Thực ra là vì khi chơi với nhau, thấy giống nhau như 2 chị em ruột vậy nên cũng muốn gọi nhau là chị em cho tình cảm. Cả 2 đứa đều cô đơn từ bé, giờ tìm được người tâm đầu ý hợp nên quý lắm

Đúng như Phương nói, giờ mình mới nhận ra trước giờ toàn yêu con một, toàn là thiên kim tiểu thư không. Phương và Mai đều là những nàng công chúa theo đúng nghĩa của nó, nâng như nâng trứng hứng như hứng hoa từ khi còn ẵm ngửa, muốn gì là phải có bằng được, nhõng nhẽo, đành hanh, và còn đồng bóng nữa – cái này thì quá hợp rồi.
- Chỉ thế thôi à?
- Còn, nhưng cái này là phụ..........nói ra không được cười nhé!
- Sao lại cười?
- Mà thôi, không nói nữa, xấu hổ lắm!
- Cứ nói đi mà, vấn đề gì đâu! Cường chứ có phải ai đâu.
- ................
- Thì cứ nói đùa nhau là ai đến trước làm chị, ai đến sau làm em........kì quá, xấu hổ chết mất! – Phương bắt đầu lấy tay lên che hết cả mặt lại! Nhìn đáng yêu quá, bàn tay nhỏ xíu sao che được cả cái khuôn mặt đang ửng hồng lên chứ.
- Hahahhaha, hahahahaha
- Đã bảo không được cười cơ mà!
- Ai? Ai nghĩ ra cái này? Năm thê bẩy thiếp à mà chị với em? Một xu dính túi không có, nuôi 1 bà còn chưa xong! Hahaha.
- Đừng cười nữa, người ta nhìn kia kìa! – mặt Phương đã đỏ lắm rồi, cứ nhấc lấy cốc nước lạnh áp vào má lại bỏ xuống nhìn đáng yêu kinh khủng.
Uhmmmmm, mình bụm miệng lại, không dám cười to nữa.
- Là chị em thật, nhưng không có chung chạ gì đâu đấy! – Phương dứ dứ cái nắm đấm trước mặt mình – ghê nhỉ, mình tự dưng thành miếng bánh cho chị em nó chia nhau – có một sự nhắc nhở nhẹ ở đây.

Đề xuất Voz: Những Năm Tháng Ấy : Anh và Em !
Quay lại truyện Con đường mang tên em
BÌNH LUẬN
Ảnh đại diện Sen Nguyen

[Pháo Hôi]

9 tháng trước

ai có lick truyện đọc tiếp k ạ đang hay