Chương 101

Sao có tiếng sóng ở trong lòng
Nắng chiều không nắng không vàng vọt
Sao đầy hoàng hôn trong mắt trong.....

Đi theo Mai xuống đến nơi, đúng là những cái cảnh mới làm con người ta “cảm” dễ hơn. Biết là chỉ là chào hỏi xã giao mà sao cứ như chia tay không gặp lại thế này? Cứ lặng im, chẳng ai nói với ai câu gì. Cứ thế đến lúc Mai đi khỏi có lẽ sẽ tốt hơn, làn ranh mong manh kia dễ bị Mai đạp xuống lắm.

......

- Phương được lắm đó anh!
- Được là sao em?
- Nữ tính nhưng mạnh mẽ, cứng cỏi. Và Phương rất yêu anh!
- Uhmm, anh biết.
- Anh còn đợi gì nữa mà chưa nói với Phương?
- Chưa đến lúc
- Anh có yêu Phương không?
- Giờ anh chưa rõ ràng, cũng chưa biết có yêu hay không nữa.
- Có hay không?
- .... Có!
- Vậy là được, em tưởng anh không yêu nó thì sẽ em sẽ đánh anh luôn tại đây, hihi.
- Dám hả?
- Mà Phương với em quan hệ thế nào?
- Chẳng thế nào cả!
- Vậy sao hai người xưng hô với nhau vậy?
- Anh hỏi Phương ý.
- Khó hiểu quá, em nói đi.
- Anh cứ hỏi Phương sẽ biết. Thôi em về đây!
- Này, lần sau đừng làm thế nữa nhé! Còn kéo mấy đứa sinh viên theo không hay đâu em.
- Vâng, em biết rồi, nhưng tại vì đối với loại người ấy mình cũng không thể nhún nhường được anh.
- Uhm, thôi em về đi.
- Anh! Nhớ lời em nói đấy! Đừng trần chừ với tình cảm, đau đớn mình em chịu là đủ.
- Anh nhớ rồi. Sống tốt em nhé!
- Anh cũng vậy. Em về.

Mai đi rồi, vẫn ngoái lại nhìn. Đó là kiểu riêng của Mai. Từ trước đến giờ, khi mình và Mai chia tay, em luôn ngoái lại nhìn đến lúc nào xa hết mức có thể, cứ vừa đi vừa ngoái lại như thế, mấy lần bị tai nạn vì kiểu đó rồi mà vẫn không chừa. Bây giờ lấy chồng rồi mà vẫn không chịu bỏ cái thói quen đó. Em định còn hành hạ anh đến bao giờ hả Mai? Hay anh đi tu nhé em!

Nhưng quên mất. Không được. Làm sao mà đi tu được, còn cả một cục nợ to đùng đang ngồi chờ trên kia kìa. Ngước lên nhìn thấy Phương đang ngồi chống tay lên cằm, mắt nhìn về nơi xa xăm, hình như Phương cũng không cần biết mình đã lên đến nơi nữa. Em đang suy nghĩ gì thế không biết? Nước mắt thì đang rơi lã chã cũng không cần lau đi nữa. Cứ đứng ngắm Phương như vậy thật lâu, dường như mình cũng đang chìm đắm trong suy nghĩ của Phương rồi. Tại sao em khóc? Tại sao phải khóc? Có lẽ bây giờ mới là con người thật của em sau vỏ bọc cứng rắn và xù xì kia sao? Phương lại trở về là một cô gái mong manh, yếu đuối, hiền hòa, và đôi lúc nhí nhảnh nữa..

Đề xuất Voz: Yêu Nhầm Chị Hai Được Nhầm Em Gái
Quay lại truyện Con đường mang tên em
BÌNH LUẬN
Ảnh đại diện Sen Nguyen

[Pháo Hôi]

9 tháng trước

ai có lick truyện đọc tiếp k ạ đang hay