Chương 108
Trên đường về, cả hai đứa cứ lặng im mãi vì chẳng biết sẽ bắt đầu từ đâu nữa. Mình sau khi phát kiến được ra cái ý tưởng bắt đầu ấy thì hết bài luôn, chẳng biết nói gì, còn Phương thì chắc là em ngại. Cứ để thế đi, nhiều khi im lặng còn hơn là nói linh tinh.
Phương giờ lại nhẹ nhàng ngồi sát lại và dựa đầu vào vai mình, như nó vốn phải thế. Yên bình quá. Cứ muốn cùng em đi mãi như thế này thôi.
Về đến nhà thấy 2 ông bà đã đang lui cui ngoài sân rồi. Mình thay quần áo rồi chui ra vườn làm với bố, còn Phương với mẹ thì vào nhà nấu cơm. Từ lúc hai đứa về mẹ cứ nhắc đi nhắc lại mãi một câu: "Sao mua nhiều đồ vậy cháu? Bác dặn mua có vài thứ thôi mà!". Mình biết là mẹ ưng lắm, tính mẹ mình thì mình còn lạ gì, mỗi lần như vậy đều là thử con gái người ta hết chứ chẳng phải vừa đâu, không biết Phương có biết không nữa?
- Con với Chúc sao rồi?
- Chia tay rồi bố ạ.
- 2 đứa có chuyện gì à?
- Vâng......Chúc không xứng đáng.
- Đàn ông thì phải có trách nhiệm với người ta. Bố tin là con đã cân nhắc kĩ.
- Vâng, con dứt khoát rồi mà........
Bố mẹ mình khi đã hỏi những câu như vậy mà không nói gì thêm nghĩa là 2 ông bà đã biết tường tận mọi chuyện. Hỏi lại mình chỉ để xác định lại mà thôi. Cái thành phố bé tí này chẳng ai không biết ai, huống hồ bố mẹ lại có nhiều mối quen ở đây.
Hãy thử đặt lại vào vị trí của bố mẹ mình, có lẽ giờ đây 2 người đang vui? Với kinh nghiệm từng trải, bố mẹ thừa biết ai là người hợp với mình hơn, ai là người phụ nữ của gia đình, giữa Chúc và Phương. Điều đó có thể khó khăn đối với mình để nhận ra, nhưng bố mẹ thì không! Chắc chắn họ có thể nhận ra dễ dàng. Vậy vấn đề là tại sao bố mẹ lại không nói ra với thằng con? Không hề tỏ thái độ cũng như cấm cản chuyện 2 đứa? Hay họ có niềm tin là thằng con trai sẽ đủ bản lĩnh để nhận ra được?
- Bố à?
- Sao con?
- Chuyện của con, từ bây giờ con muốn nghe lời khuyên của bố mẹ. Chúc là một bài học tồi, con không muốn lặp lại nữa.
- .............
- Bố nghĩ là con đã tìm được người hợp với mình, quan trọng là tình cảm của con thôi.
- Vâng, giờ thì vẫn ổn, nhưng con vẫn sợ là không kịp nữa. Con để Phương đợi lâu quá.
- Vẫn ổn. Yên tâm.
Không biết đấy là kinh nghiệm tình trường của bố hay là đang động viên mình nữa, nhưng dù thế nào thì mình cũng thấy vững tin hơn nhiều sau khi nghe bố nói.
Rút điếu thuốc ra đưa cho ông cụ, 2 bố con ngồi đốt lén lút ngoài vườn. Cái gì lén lút cũng ngon thật, 2 bố con cứ ngồi thì thụt như con nghiện lâu ngày vậy. Chuyện này mẹ mà biết thì bố chỉ có nước ngủ ngoài thôi! Mà hình như cái tính sợ vợ là nó di truyền hay sao đó, chưa gì mình đã thấy hơi hơi sợ ai đó rồi. Nếu lườm nguýt không được thì sẽ giở bài dỗi, bài nào mình cũng thua cả.
Bỗng thấy có tiếng bước chân, 2 bố con ném điếu thuốc sang bên nhà hàng xóm ngay lập tức, nhanh hơn SWAT với Phi Hổ nhiều.
- Cháu mời bác vào ăn cơm ạ.
- Cường vào ăn cơm.
Hú hồn! 2 bố con nhìn nhau cười toe toét. Vẫn còn may chán, may chán!
Bữa cơm là nơi thể hiện của Phương với bố mẹ mình. Càng ngày Phương càng làm mình bất ngờ về khả năng nấu nướng và sự ham học hỏi của em. Phương có thể nấu một món gì đó lần đầu là ăn ngon ngay. Sau này Phương nói là em có cái Sao nào đó ở trong Mệnh liên quan đến ăn uống - quả thực Phương rất sành về ẩm thực, về nếm rượu và học các món mới cực nhanh, nên chuột bạch càng ngày càng béo quay.
Cũng đã khá lâu rồi mình không ở trong cái không khí gia đình quây quần bên bữa cơm, vì bận và ngại đi xa nên mình ít khi về nhà với bố mẹ. Làm hai ông bà thỉnh thoảng cuối tuần lại phải đèo nhau lên đây với mình, chớp nhoáng rồi lại về. Phần lớn cuối tuần với mình là: cafe sáng, ăn linh tinh buổi trưa rồi chiều tối đi nhậu với mấy thằng bạn hoặc có khi là mấy thằng bé sinh viên, cứ lặp đi lặp lại như thế.
Đề xuất Tiên Hiệp: (Dịch) Thế Giới Hoàn Mỹ
[Pháo Hôi]
ai có lick truyện đọc tiếp k ạ đang hay