Chương 117

Đối với mình, việc nói ra những lời không xuất phát từ tận đáy lòng là một điều vô cùng khó khăn, nó đi ngược lại với bản chất con người mình. Rõ ràng Chúc đã làm tổn thương và chà đạp lên tình cảm cũng như hy vọng của mình, nhưng nếu cứ lấy oán báo oán thì cả đời chỉ chìm trong thù hằn. Chính vì thế, ý nghĩ trả thù của mình không kéo dài được lâu, mình chỉ muốn có bằng chứng để kiềm chế Chúc, chứ không hề có ý định làm to chuyện. Mình cũng hy vọng rằng những lời nói cuối cùng nhẹ nhàng mình dành cho Chúc sẽ là chút dư tình cuối cùng của hai con người đã từng trao nhau những tình cảm đầu đời tinh khôi và nhiệt thành.

Nhưng Chúc không nghĩ như vậy, em ấy thực sự muốn quay lại. Đó là điều mình có thể dự đoán sau cuộc nói chuyện, nhưng đúng là càng hy vọng bao nhiêu thì khi thất vọng người ta càng bộc phát ra bấy nhiêu. Phương biết được điều đó từ trước, nên em ấy đã tự mình thiết lập một buổi hẹn và bắt mình phải đi cùng.
- Ra đó nhớ xưng hô là anh và em nhé.
- Sao vậy? Tôi tưởng anh ấy biết chuyện của mình.
- Biết chuyện mình là bạn thân, ý ông là có gì khác nữa à?
- Không, bà nói chặn đầu vậy thì tôi biết nói gì.
- Hiii, thông minh, nhưng mà nhát cáy.

Mình nghĩ rằng nếu anh ấy biết mình và Phương chỉ là bạn thân thì việc gì phải xưng "anh-em"? Nhưng Phương đã thử mình ngay: liệu mình và Phương "có là gì hơn bạn thân" nữa không? Tất nhiên là mình sẽ trả lời rằng không-có-gì-đó-hơn-tình-bạn, vì thế Phương mới bảo mình nhát cáy. Cái cách nói chuyện hàm ý sâu xa này đúng là chỉ có con gái mới nghĩ ra được. Bảo sao mình luôn đau đầu khi ở bên họ.

Trưa hôm đó, mình và Phương đến điểm hẹn. Người ngồi cùng với hai đứa hôm nay là anh D - Giám đốc chi nhánh của Phương - một trong hai người có quyền mổ băng để xem. Đến nơi, Phương ngay lập tức quàng tay qua mình, và thì thầm vào tai: "Diễn một đôi tình nhân thật tốt nhé!" Cái đó có khi chỉ là hợp thức hóa thôi, với mình thì Phương đã là tình nhân.

Ngồi chém gió ăn uống rất vui vẻ và không ai nhắc gì đến chuyện kia. Hai đứa đều nghĩ là diễn xuất như thế là tuyệt vời, có lẽ do nó không hẳn là gượng ép mà chỉ như một bước dậm chuẩn bị cho những ngày tương tự về sau, những hy vọng trong tầm tay. Nhưng không hiểu sao mình vẫn có cảm giác gì đó không an tâm lắm, nhất là ánh mắt anh D nhìn soi vào mình và Phương. Quả đúng là như vậy, có lẽ rằng đối với anh thì hai đứa chỉ là những kẻ học việc trong diễn xuất. Phương vừa xin phép ra ngoài đi WC thì anh D đã nói nhỏ với mình:
- Đàn bà, mệt mỏi đúng không?
- Vâng ạ.
- Không có chúng nó thì không được mà có thì cũng mệt.
- Anh chị được mấy nhóc rồi ạ?
- Anh bị vô sinh!
- Em... xin lỗi.
- Đâu có sao, vô sinh thì bảo vô sinh! Ông trời chẳng lấy tất của ai cái gì, anh có kinh tế, nhà cửa, vợ đẹp thì ông trời lại lấy của anh cái thiên chức ấy.
- Anh đừng buồn, trong ngành nên em biết, anh cố gắng đợi một thời gian nữa thôi, giờ khoa học sinh sản phát triển lắm rồi.
- Cũng hy vọng, nói chung anh chị cũng xác định tư tưởng rồi.
- Vâng.
- Mà thôi. Diễn kịch như chúng mày anh ngày xưa diễn suốt trước mặt bố mẹ vợ rồi, với anh không phải diễn.

Mình bất ngờ, nhưng cũng may có chuẩn bị từ trước nên cũng không tỏ ra quá hoảng hốt trước mặt một người như anh ấy:
- Anh cũng biết ạ? Thật ra thì em với Phương cũng không hẳn chỉ là bạn anh ạ.
- Biết. Thế mới bảo chúng mày dở hơi. Yêu thì yêu bố nó đi lại còn..., bảo bọn con gái nó mới thế chứ mày đàn ông đàn ang mà cũng nửa nạc nửa mỡ trả vờ thế à? ....
Ngồi trầm ngâm thêm vài giây, anh mới nói tiếp:
- Nói chung là từ lúc nó vào làm đến giờ, anh em thân tình cũng khuyên bảo, rồi chửi nó tội ngu rồi nhưng nó có nghe đâu. Sau nó kể hết mới biết, mày cũng như anh ngày xưa, yêu một con đĩ, để người yêu nó đến nhà khóc lóc vật vã, cũng may là bị cắm sừng mà anh mới quay đầu lại được... Đàn ông, khôn lanh đến đâu thì trong tình cảm cũng như mấy thằng con nít!
- Vâng, nói chung là em với anh đều may mắn đúng không anh?
- Quá may, nên giờ có thì cố giữ em ạ. Hôm nay anh gặp mày thì anh cũng có cái nhìn khác chứ trước đây trong mắt anh thì mày tồi tệ lắm.
- Vâng, thì em cũng tệ thật mà anh...

Đề xuất Voz: Nợ duyên, nợ tình
Quay lại truyện Con đường mang tên em
BÌNH LUẬN
Ảnh đại diện Sen Nguyen

[Pháo Hôi]

9 tháng trước

ai có lick truyện đọc tiếp k ạ đang hay